Hoàng tộc Đại Lương có một tổ huấn: Hoàng đế đời đời đều phải đề phòng cái họa hồng nhan, đối với nữ nhân hậu cung chỉ có thể sủng, không thể yêu, có thể đa tình, nhưng không thể si tình.
Sở dĩ có tổ huấn này, chính là bởi thảm kịch mất nước của họ Mộ Dung ngàn năm trước.
Vào thời Ngũ Hồ Thập Lục quốc, thiên hạ lần lượt bị chia thành mười sáu nước nhỏ. Trong mười sáu nước đó, lại có năm nước do các tộc người Hồ lập ra. Mà trong năm nước thuộc nhóm Ngũ Hồ đó, có Yên quốc ở phương Bắc của họ Mộ Dung. Mộ Dung hoàng tộc là một tộc Tiên Ti, là hoàng tộc duy nhất trong lịch sử nhờ vào mỹ mạo mà nổi danh. Mà mỹ nam vang danh khắp mười sáu nước thuở ấy, chính là Hậu Yên Chiêu Văn đế Mộ Dung Hi. Sở dĩ ông có thể lên ngôi, cũng là nhờ vào dung mạo xuất chúng, khiến hoàng tẩu là Đinh thái hậu mê mẩn, đưa ông lên đế vị. Sau khi đăng cơ, Mộ Dung Hi lại qua cầu rút ván, ra tay trừ khử Đinh thái hậu cùng vây cánh của bà. Đinh thái hậu uất hận, trước khi chết đã lập ra một lời nguyền: Đời đời hoàng đế họ Mộ Dung đều sẽ gặp phải một hồng nhan họa thủy, đời đời đều sẽ vì một nữ nhân mà si cuồng, khuynh tẫn thiên hạ. Nhưng mà, phàm là nữ nhân được bọn họ yêu thương, đều không thể sống thọ, để nam nhân Mộ Dung thị đời đời đều phải trải qua nỗi thống khổ tột cùng khi mất đi người mình yêu.
Chiêu Văn đế nghe lời nguyền này, chỉ nhếch môi cười khảy, cho là lời hàm hồ.
Thế nhưng, một lời thành sấm. Rốt cuộc, Chiêu Văn đế cũng gặp phải một nữ nhân họ Phù, cuối cùng vì nàng mà đánh mất giang sơn. Mộ Dung Hi đã vì Phù hoàng hậu làm ra rất nhiều chuyện hoang đường, tất cả đều được ghi lại vào sử sách, ngàn năm sau còn khiến hậu thế chấn động. Có lẽ lời nguyền của Đinh thái hậu ứng nghiệm, thế nên Phù hoàng hậu sớm đoản mệnh. Ngày nàng qua đời, sử sách chép rằng, Mộ Dung Hi đau đớn như phụ mẫu mất. Hoang đường nhất là, ngay khi đã đưa nàng vào quan tài chuẩn bị mai táng, Mộ Dung Hi lại bật nắp quan tài ra, chui vào bên trong, ôm lấy di hài của Hoàng hậu suốt mấy ngày liền, bất chấp mùi hôi thối của xác phân hủy. Quần thần hết mực lấy chết can gián, cuối cùng mới khiến ông chấp nhận được sự thật rằng Phù hoàng hậu đã mất, buông di hài của nàng ra, đóng nắp quan lại.
Hôm đưa tang Phù hoàng hậu, Mộ Dung Hi đầu trần chân đất đi bộ mấy mươi dặm đưa tang nàng. Xe tang không thể đi qua cổng thành, Mộ Dung Hi liền ra lệnh phá bỏ cổng Bắc môn để xe tang đi qua. Người dân nhìn thấy cảnh ấy, lắc đầu than rằng: "Họ Mộ Dung tự phá cửa thành, cơ nghiệp chắc cũng sẽ mất trong nay mai."
Quả nhiên, thừa dịp Hoàng đế ra thành đưa linh cữu Hoàng hậu an táng, bộ hạ có kẻ làm phản, đưa nghĩa tử của ông là Mộ Dung Vân lên ngôi, Mộ Dung Hi cũng bị phục kích giết chết. Mộ Dung Vân sau khi đăng cơ, khôi phục lại họ cũ là họ Cao, đổi tên nước thành Bắc Yên. Hoàng triều Mộ Dung thị sụp đổ, nhà Hậu Yên chính thức bị xóa sổ.
Hậu duệ nhà Mộ Dung bị truy sát khắp nơi, phải đổi sang họ khác, trong đó có nhánh đã cải sang họ Triệu, vẫn luôn ôm giấc mộng phục quốc, cuối cùng đến đời Triệu Quân Lâm đã hoàn thành xuân thu đại mộng, lập ra Đại Lương. Có điều, bởi vì kiêng kị lời nguyền năm xưa, hoàng thất Đại Lương vẫn không đổi lại họ Mộ Dung, truyền lại tổ huấn, dặn dò con cháu phải đề phòng hồng nhan họa thủy.
Bạn thấy sao?