Chương 34: Chương 28: Trùng sinh (1)

Từ trong bóng tối mịt mùng, Hồng Hi đế chầm chậm mở mắt ra. Ánh sáng đột ngột ùa vào khiến người nhất thời không thích ứng được, thoáng nheo mắt lại.

Bên cạnh vang lên giọng nói quen thuộc của Lý công công:

"Bệ hạ, người đã thức dậy rồi?"

Mất một lúc, Hồng Hi đế mới nhìn rõ được khung cảnh chung quanh mình. Tòa cung điện rộng lớn xa hoa, mỗi một vật bài trí đều là trân bảo trong thiên hạ, nhìn khắp Tử Cấm thành, đây chỉ có thể là Càn Thanh cung. Thật kỳ lạ, rõ ràng người hẳn đã băng hà, bây giờ nên ở trong Cảnh lăng bầu bạn cùng Noãn Nhi mới phải, tại sao lại trở về Càn Thanh cung này?

Hồng Hi đế xoa xoa trán, lại đưa mắt nhìn tới Lý công công, lập tức kinh ngạc. Chỉ thấy dáng vẻ của Lý công công chỉ cùng lắm là ngoài ba mươi, trong khi ông ta trạc tuổi với người, lúc này hẳn đã tóc bạc già nua rồi.

Hồng Hi đế chợt lóe lên một ý nghĩ hoang đường, lập tức nhìn xuống bàn tay của mình. Lúc người mất đi, cũng đã gần sáu mươi tuổi, da dẻ đã nhăn nheo, vậy mà đôi tay của người hiện tại lại tương đối láng mịn, tựa như mấy mươi năm về trước. Hồng Hi đế dù đã trải qua vô số chuyện, trước sự việc kỳ lạ này, vẫn sững sờ bàng hoàng.

Lý công công trông thấy thần sắc của vạn tuế gia hôm nay hơi là lạ, liền khom người, khẽ nhắc:

"Bệ hạ, ngày mai đến kỳ tuyển tú, Tông Nhân phủ vừa dâng lên danh sách các hoàng thân đến tuổi chỉ hôn, xin bệ hạ ngự lãm."

Nói đoạn, ông cung kính nâng lên một cuộn giấy. Hồng Hi đế mở ra, thấy trong danh sách kia lại có Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử. Ba người bọn họ lý ra đều đã ngoài ba mươi, không thể nào xem là đến tuổi thích hợp chỉ hôn được.

Hồng Hi đế trầm mặc một lúc, cuối cùng vẻ như hờ hững cất tiếng hỏi:

"Lý Đức Toàn, ngươi đã theo trẫm bao lâu rồi?"

Lý công công hoảng sợ, nghĩ rằng mình đã làm gì chọc giận bệ hạ, vội quỳ xuống, đáp:

"Bẩm, nô tài đã theo vạn tuế gia tròn hai mươi lăm năm."

Bàn tay của Hồng Hi đế thoáng run lên, người khẽ khép mắt lại, đưa tay xoa xoa mi tâm.

Lý công công theo hầu người từ lúc còn ở Đông cung, trước khi người đăng cơ hai năm. Nếu lời ông ta nói là thật, thì hiện tại, đang là năm Hồng Hi hai mươi ba.

Hồng Hi đế đứng dậy, đến trước gương đồng. Chiếc gương lờ mờ phản chiếu lại hình ảnh một nam nhân, tuy rằng đã không còn trẻ trung nữa, nhưng nhìn qua cũng chỉ độ chừng ba mươi tuổi, tuyệt đối không thể là dáng vẻ của một lão nhân gần đất xa trời.

Điều hoang đường ấy, thật sự đã xảy ra.

..............

Biết được chính mình đã quay trở lại hai mươi năm về trước, Hồng Hi đế cảm thấy thật mông lung mơ hồ. Rõ ràng đã trải qua hai mươi năm thăng trầm sóng gió, chớp mắt một cái, mở mắt ra, lại tựa hồ chưa từng xảy ra chuyện gì cả. Giống như Trang Chu nằm mơ hóa bướm, lại tự hỏi mình là người mơ thành bướm hay bướm đang nằm mơ thấy mình làm người. Hồng Hi đế chẳng rõ, hai mươi năm kia có phải thật sự đã xảy ra, hay chỉ là một giấc mơ dài hư ảo, vừa tỉnh dậy liền tan biến.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...