Chương 37: Chương 31: Ân ái

Yến tiệc đưa tiễn Tứ công chúa kết thúc, Hồng Hi đế bãi giá quay về Trường Xuân cung cùng với tiểu sủng phi

của mình. Tô Điềm Noãn ở bên ngoài vẫn tỏ ra điềm nhiên, về đến cung liền tránh khỏi vòng tay của người, hờn dỗi ngồi một bên, vẻ mặt vừa ấm ức vừa tủi thân.

Nếu là phi tần khác, Hồng Hi đế cũng lười quan tâm đến, lập tức phất tay áo bỏ đi. Nhưng mà với nàng, người rất kiên nhẫn, nhẹ choàng tay qua vai nàng, khẽ hỏi:

"Còn giận trẫm vì chuyện ban nãy sao?"

Tô Điềm Noãn dù được người chiều hư thế nào thì tính tình vẫn mềm như đậu phụ, trong lòng tuy giận cũng không dám nói gì mạo phạm tới người, chỉ vờ như câm điếc, không nghe không thấy, không nói không rằng.

Hồng Hi đế nhìn dáng vẻ hờn dỗi của nàng, chẳng những không giận, mà còn cảm thấy đáng yêu đến nhũn tim, liền vươn tay kéo nàng vào, nhéo nhéo chóp mũi nhỏ xíu của nàng, nói:

"Thỏ con không được ăn giấm bậy, sẽ bị đau bụng đó. Trẫm đối với Hòa tần không hề có chút tình cảm nào, nạp nàng ta vào hậu cung chẳng qua là vì trấn an Mông Cổ, nàng không được nghĩ linh tinh."

Hòa tần Bát Nhĩ Tề Cát Đặc thị là công chúa của khả hãn Mông Cổ, Mông Cổ liên minh với Đại Lương nên đem công chúa đến hòa thân, cũng yêu cầu Đại Lương phải gả một công chúa sang Mông Cổ. Dù gì cũng là đích công chúa của khả hãn, Hồng Hi đế không thể lạnh nhạt ra mặt, liền sắc phong làm Hòa tần, chữ "Hòa" trong phong hiệu, cũng ngụ ý mong muốn Đại Lương cùng Mông Cổ có thể hòa bình dài lâu. Trong cả hậu cung, ngoài Tô Điềm Noãn một bước thành phi ra, chỉ có Thục quý phi là được sơ phong tần vị, vừa vào cung đã làm chủ một cung. Vị Hòa tần này, chính là người thứ hai có được vinh dự ấy, vừa tiến cung đã là chủ vị cung Chung Túy. Nàng ta tuy là công chúa, nhưng sinh ra trên thảo nguyên, dân du mục ưa nhảy múa, nàng ta tất nhiên cũng múa hát rất giỏi. Trong buổi cung yến vừa nãy, Hòa tần chủ động hiến vũ, điệu múa thảo nguyên phong tình táo bạo, nhan sắc của nàng ta cũng rực rỡ kiều diễm, tựa như giữa hoàng cung lại phảng phất trông thấy đóa Tát Nhật Lãng [1] rực đỏ trên thảo nguyên xanh rờn. Điều đó cũng không có gì đáng nói, cái khiến Tô Điềm Noãn khó chịu chính là Hòa tần kia lại không hề e thẹn, ngang nhiên liếc mắt đưa tình với bệ hạ trước mặt mọi người. Mà bệ hạ của nàng lại còn nhìn nàng ta, sau đó còn khen nàng ta múa rất đẹp.

Tô Điềm Noãn cúi đầu day day vạt long bào của người, lẩm bẩm:

"Rõ ràng bệ hạ khen nàng ấy múa đẹp, còn nói là không thích, bệ hạ lừa người ta..."

Hồng Hi đế buồn cười sờ sờ tóc nàng, nói:

"Sau lưng Hòa tần còn có các bộ tộc Mông Cổ, trẫm không thể lạnh nhạt với nàng ấy trước mặt mọi người."

Tô Điềm Noãn không phải là người không hiểu chuyện, nghe bệ hạ nói vậy cũng đã nguôi đi phần nào, áp mặt vào vai người, làu bàu nói:

"Bệ hạ còn nói... còn nói thần thiếp múa không bằng Hòa tần."

Sau khi Hòa tần múa xong, lại liếc mắt nhìn tới Tô Điềm Noãn, tươi cười nói:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...