Chương 41: Chương 35: Trên xe

Vào một ngày thu phân mát mẻ, đoàn xa giá khổng lồ của hoàng đế rời khỏi Tử Cấm thành, tiến về phía Mộc Lan vi trường. Chuyến đi săn lần này, ngoài Đại hoàng tử ở lại cùng Tể tướng giám quốc, tất cả hoàng tử còn lại đều tùy giá, có thể nói là đội ngũ đông bậc nhất trong các chuyến đi săn từ trước đến nay. Tuy nhiên, danh sách hậu phi đi theo hầu hạ Hoàng thượng thì lại thưa thớt vô cùng, chỉ có Thục quý phi, Ninh phi, Hòa tần và Lý quý nhân.

Thục quý phi

có thể tùy giá thì không có gì làm lạ, mỗi lần đi săn hay đi tuần, Hồng Hi đế luôn mang theo bà, tỏ rõ sự sủng ái để trấn an phụ thân và các huynh đệ còn đang trấn giữ ở biên ải của bà ấy. Còn Hòa tần vốn là công chúa của Mông Cổ, lần này đến thảo nguyên tất nhiên phải đưa nàng ta theo, cho khả hãn thấy con gái mình sang Đại Lương rất được xem trọng. Ninh phi Tô thị càng không cần phải nói, nàng mới vào cung đã được phong phi, gần đây được sủng át cả hậu cung, khiến bệ hạ không nỡ rời nửa bước, đương nhiên không thể bỏ nàng lại kinh thành. Trong đội ngũ ít ỏi này, Lý quý nhân trở thành cái tên gây ngạc nhiên nhất.

Ít ai biết rằng, sở dĩ vị quý nhân nhỏ bé ấy có thể tùy giá lần này, chính là do công sức của Tô Điềm Noãn cố gắng lấy lòng hoàng đế bệ hạ suốt cả một đêm. Nàng ngoan ngoãn tận tâm hầu hạ người, cuối cùng mới khiến bệ hạ hài lòng, đồng ý thêm Lý quý nhân vào danh sách tùy giá. Lý quý nhân vì chuyện này mà cảm kích nàng khôn cùng, rối rít tạ ơn. Tứ công chúa vừa gả đi Mông Cổ, cứ ngỡ cả đời này mẹ con không còn cơ hội gặp lại, may nhờ lần này được đi theo Hoàng thượng tới thảo nguyên, có thể nhìn con gái một lần, biết được con mình sống ra sao, có bình an hay không, thì người làm mẹ như bà mới được yên lòng.

Kỳ thực, Tô Điềm Noãn cũng không phải rất tốt bụng lo chuyện bao đồng, giúp Lý quý nhân chẳng qua chỉ là tiện tay. Nàng luôn quan niệm rằng, chỉ cần không tổn hại đến mình, thì thi thoảng ra tay giúp đỡ người khác cũng là việc nên làm, trước là để tích phúc đức, sau là để thu phục lòng người, thêm bạn bớt thù thì sẽ dễ sống hơn. Huống hồ, Tứ công chúa hiện tại đã gả đến Mông Cổ, không nên làm quá tuyệt tình, tránh cho nàng ấy ôm oán hận, gièm pha bên tai của khả hãn, gây bất lợi cho Hoàng thượng.

Có điều, thứ mà nàng có thể nghĩ tới, Hồng Hi đế tất nhiên làm sao lại không tính đến chứ. Người vốn đã muốn mang theo Lý quý nhân để trấn an Tứ công chúa, chẳng qua là nhìn thấy con thỏ ngốc nhà mình nhiệt tình giúp người như vậy, liền thuận nước đẩy thuyền, hưởng được phúc lợi một đêm, vô cùng thỏa mãn. Tất nhiên, Tô Điềm Noãn không thể nào ngờ, bệ hạ của nàng lại xấu xa như vậy.

Bấy giờ, nàng đang ôm hai con thỏ nhỏ trong lòng, ngồi trong đế xa, khe khẽ vén màn lên, háo hức nhìn ra bên ngoài. Hồng Hi đế phê duyệt xong bản tấu, liếc mắt nhìn về phía nàng, chỉ thấy ái phi của mình như đứa trẻ lần đầu ra khỏi nhà, đôi mắt long lanh sáng rực đầy hiếu kỳ, nhìn cái gì cũng thấy lạ lẫm. Người thuận tay kéo nàng vào lòng, cọ cọ cằm vào má nàng, tỏ vẻ không vui, hỏi:

"Noãn Nhi đang nhìn cái gì vậy?"

Tô Điềm Noãn đang say sưa ngắm cảnh, bị người cắt ngang như vậy, trong lòng có chút mất hứng, lại bị người dùng cằm cọ cọ, da thịt nàng non mềm, bị râu trên cằm người cọ vừa đau vừa ngứa, vội nhíu mày tránh đi, bất mãn nói:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...