Chương 42: Chương 36: Đút canh

Sau cuộc hành trình dài ngày, cuối cùng đoàn xa giá cũng đã đến Mộc Lan vi trường. Hàng trăm thị vệ và cung nhân nhanh chóng dựng lều trướng, trước khi trời tối, trên thảo nguyên xanh mướt đã mọc lên một hàng lều trại ngay ngắn chỉnh tề, mà nằm ở trung tâm chính là đế trướng rộng lớn được bao quanh che chắn bởi vô vàn lều nhỏ khác.

Tô Điềm Noãn dọc đường đi không biết đã bị hoàng đế bệ hạ giày vò bao nhiêu lần, cuối cùng chân tay bủn rủn vô lực, đành phải để cho người ôm xuống xe, nàng giấu mặt sau áo choàng của người, không dám nhìn ánh mắt của mọi người.

Hồng Hi đế xoa xoa đầu nàng, ôm nàng vào đế trướng, đặt nàng lên long sàng, mỉm cười căn dặn:

"Tối nay Hãn vương bày yến tiếp đón, trẫm phải đi một chút, Noãn Nhi ngoan ngoãn ở đây nghỉ ngơi đi, đợi trẫm trở về sẽ đưa nàng đi ngắm sao."

Kỳ thực, yến tiệc này nữ quyến cũng có thể đến dự, chỉ là khi ấy sẽ có nhiều nam nhân, Hồng Hi đế không muốn đưa nàng đến. Vả lại, trước mặt Hãn vương, người cũng phải giữ thể diện cho y, tỏ ra sủng ái Hòa tần một chút. Người lo lắng Noãn Nhi nhìn thấy sẽ buồn, liền để nàng ở trong trướng nghỉ ngơi.

Tô Điềm Noãn biết bệ hạ tự có suy tính cẩn thận cho nàng, nàng chỉ cần nghe lời là được, liền ngoan ngoãn gật gật đầu, ôm lấy hai con thỏ từ trong tay Xuân Hương, dịu dàng nói:

"Đinh Đinh, Đang Đang, hai đứa cũng đói rồi đúng không? Ngoan, để tỷ tỷ cho hai đứa ăn nha."

Nói đoạn, nàng gắp rau ra hai cái bát nhỏ, tỉ mẩn đút cho hai con thỏ của mình.

Hồng Hi đế thấy nàng lại chỉ quan tâm tới hai con thỏ kia, trong lòng chợt không vui, ho nhẹ một tiếng, nói:

"Trẫm đi đây."

Tô Điềm Noãn thấy bệ hạ vẫn chưa đi ra ngoài, trong lòng có chút ngạc nhiên, nghĩ rằng người muốn nhắc nàng hành lễ, liền nhún gối, nói:

"Thần thiếp cung tiễn bệ hạ."

Hồng Hi đế bất đắc dĩ, đành phải ôm nàng dậy, nhắc khéo:

"Nàng không có gì cần làm sao?"

Tô Điềm Noãn ngơ ngẩn không hiểu, cuối cùng nhìn thấy người nhè nhẹ xoa xoa gò má, mới hiểu ra. Nàng đỏ mặt, nhón gót, khẽ hôn lên má người một cái. Hồng Hi đế bấy giờ mới mỉm cười, hài lòng xoa đầu nàng, sau đó bước ra khỏi đế trướng.

Lý công công đứng ở phía sau, cố gắng cúi đầu để không nhìn trộm bệ hạ thân mật với Ninh phi nương nương, trong lòng không thôi cảm thán. Bệ hạ anh minh thần võ của ông, dường như càng sống lại càng lão hóa ngược.

Thục quý phi ở bên ngoài, từ đầu đến cuối trông thấy bệ hạ âu yếm ôm Ninh phi kia xuống xe, vừa nhìn nàng cả người mềm nhũn không bước đi nổi, đã biết trên xe xảy ra chuyện gì. Bà buồn bực trong lòng, cảm thấy Tô thị này quả thực là hồ ly tinh hóa kiếp, không biết xấu hổ chút nào, lại còn dám quyến rũ bệ hạ làm chuyện hoang đường như vậy. Lão ma ma bên cạnh thấy chủ tử không vui, lập tức an ủi, nói:

"Nương nương yên tâm, Ninh phi kia chỉ được ở chỗ trẻ tuổi, khiến bệ hạ nhất thời thấy mới mẻ thôi. Lão nô ở trong cung nhiều năm, nghe các cung nhân đời trước kể rằng, lịch đại hoàng đế tới khi có tuổi thường ưa chuộng nữ tử Giang Nam trẻ trung mềm mại, nhưng chưa từng có nàng nào lay động được vị trí của các phi tần theo hầu quân vương từ thuở ban đầu. Nương nương đã có hoàng tử công chúa, lại có gia thế hiển hách, cần gì phải để tâm đến một món đồ chơi mới của vạn tuế gia chứ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...