Chương 43: Chương 37: Ngắm sao

Khi màn đêm buông xuống, bầu trời thảo nguyên đẹp mê hồn. Cả một khoảng trời với muôn vàn tinh tú lấp lánh hiện ra trước mắt, không hề bị bất cứ thứ gì che khuất, nó mênh mông trải rộng đến tận chân trời, tưởng chừng như vô tận. Bấy giờ đương mùa thu, trăng rất tròn, chung quanh vầng trăng sáng vằng vặc là chi chít những vì sao be bé, chúng hòa vào nhau, tạo nên một ánh sáng mông lung kỳ diệu soi xuống trần thế. Chỉ có tận mắt chứng kiến, mới có thể cảm nhận hết được cái hùng vĩ diệu kỳ của trời đêm trên thảo nguyên.

Tô Điềm Noãn ngồi trên lưng ngựa, nép mình vào lòng bệ hạ, ngơ ngẩn ngắm nhìn cảnh tượng kỳ vĩ trước mắt. Trong đời nàng, chưa từng trông thấy một bầu trời đầy sao nào đẹp đẽ đến như vậy. Thảo nguyên trống trải lộng gió, bốn bề không có đình đài lầu các, chỉ có những lều trại nho nhỏ lúp xúp, cho nên không gian vô cùng khoáng đãng, bầu trời cũng rộng thêm ra, có cảm giác như nàng đang đứng giữa những vì sao, chung quanh đều được bao vây bởi những vầng sáng lung linh mờ ảo.

"Thích không?" Hồng Hi đế kề bên tai nàng, khẽ hỏi.

Nàng vội gật gật đầu, đôi mắt tròn xoe cũng lấp lánh như sao trên trời.

Hồng Hi đế siết chặt vòng tay ôm lấy eo nàng, nhẹ tựa cằm lên vai nàng, thì thầm nói:

"Lúc trẻ, trẫm lãnh binh xuất chinh, lần đầu trông thấy bầu trời sao ở thảo nguyên này, cũng rất kinh diễm. Đáng tiếc, khi ấy, trẫm chỉ có một mình, không thể đem sự kinh diễm ấy chia sẻ với bất cứ ai. Sau đó, trẫm mới hiểu ra, phong cảnh dù đẹp đẽ đến đâu, nếu chỉ có một mình cô độc thưởng ngoạn, thì tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

Tô Điềm Noãn chợt ngẩn ra. Nàng nhớ tới, ngay khi vừa đến đây, bệ hạ đã nói sẽ đưa nàng đi ngắm sao. Người vẫn luôn cô độc thưởng ngoạn cảnh đẹp ấy một mình, lần này, lại muốn cùng nàng chia sẻ bầu trời đó. Đối với người khác, đây có lẽ chỉ là một việc nhỏ. Nhưng mà nàng, thì lại rưng rưng cảm động, cảm động hơn được tặng bất cứ ngọc ngà châu báu nào. Bởi vì, ngay khoảnh khắc này, nàng biết, trong mắt người, nàng không chỉ là phi tử, mà đã trở thành tri kỷ. Một phi tử chỉ có thể mua vui, còn một tri kỷ, có thể tiến gần đến bên người, cùng người sẻ chia ấm lạnh. Phi tử có thể không ngừng thay đổi, nhưng tri kỷ, cả đời khó tìm được một người.

Hồng Hi đế thấy mắt nàng đột nhiên ngân ngấn nước, lo lắng hỏi:

"Làm sao vậy? Đau ở đâu sao?"

Tô Điềm Noãn lắc lắc đầu, tựa đầu vào lòng người, khẽ nói:

"Noãn Nhi không sao, chỉ là vui mừng quá thôi."

Hồng Hi đế bật cười, xoa xoa đầu nàng, nói:

"Thật là một con thỏ ngốc, dễ khóc nhè như vậy."

Nàng đã quen việc bị người xem như thỏ con, cũng không buồn phản bác, để mặc cho người tùy ý chơi đùa búi tóc như tai thỏ của mình, chỉ ngoan ngoãn nằm trong lòng người lẳng lặng ngắm sao.

Giờ khắc này, mọi thứ thật yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhè nhẹ thổi bên tai, tiếng côn trùng rả rích kêu, và tiếng nhịp tim của người bên cạnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...