Từ dạo Tô Điềm Noãn kiêm thêm nhiệm vụ làm dược thiện cho Hồng Hi đế, bệ hạ đối với nàng thân cận hơn rất nhiều, thậm chí mức độ cưng chiều nàng còn vượt xa các công chúa do người sinh ra. Tháng sáu hằng năm, theo thông lệ, Hoàng thượng cùng triều thần đến thảo nguyên săn bắn. Năm ấy, danh sách tùy giá có thêm Tô Điềm Noãn.
Đây là lần đầu tiên Tô Điềm Noãn rời khỏi kinh thành, tất nhiên nàng vô cùng háo hức. Thảm cỏ xanh mướt bao la trải dài đến tận chân trời của thảo nguyên khiến nàng vừa choáng ngợp, vừa phấn khích. Không có những bức tường cao bao vây chung quanh mình, con người dường như trở nên tự tại hơn.
Lúc Tô Điềm Noãn vén rèm bước vào đế trướng, vẫn thấy Hồng Hi đế đang miệt mài bên chồng tấu chương, mày nhíu lại thật chặt. Ngay cả khi đã đến thảo nguyên này, vạn tuế gia vẫn bị trói chặt bởi gánh nặng giang sơn.
"Tham kiến phụ hoàng." Nàng nâng khay gỗ lên cao, quỳ xuống hành lễ.
Bấy giờ, Hồng Hi đế mới chú ý tới nàng, mày hơi giãn ra một chút, ngoắc tay bảo:
"Noãn Nhi đến rồi à? Đứng lên đi, đến bên cạnh trẫm."
Tô Điềm Noãn đứng dậy, nhoẻn miệng cười thật tươi, đặt khay gỗ lên ngự án. Chỉ thấy trong khay là mấy món điểm tâm nho nhỏ, những chiếc bánh bé bé xinh xinh nằm gọn trên đĩa, lại thêm một bát tuyết lê ngào đường, vô cùng tinh xảo.
Sau khi Lý công công kiểm tra qua một lượt, Hồng Hi đế bắt đầu chậm rãi nếm thử một miếng bánh, rồi lại khẽ cười, nói:
"Quả nhiên vẫn là điểm tâm Noãn Nhi làm hợp khẩu vị hơn. Mới mấy ngày, trẫm đã bắt đầu ăn không quen thức ăn của Ngự Thiện phòng."
Tô Điềm Noãn theo thói quen đi vòng ra phía sau, nhè nhẹ xoa hai bên thái dương cho người. Hoàng thượng cũng nhắm mắt dưỡng thần, vẻ mặt dần dần trở nên vô cùng thư thái.
Tô Điềm Noãn vừa đều đặn xoa xoa, vừa nhẹ giọng nói:
"Quốc sự tuy rằng quan trọng, nhưng long thể của phụ hoàng vẫn quan trọng hơn. Người nên nghỉ ngơi nhiều một chút, đã đến thảo nguyên lại chỉ ngày ngày ở trong trướng giải quyết chính sự, vậy thì còn ý nghĩa gì nữa?"
Hồng Hi đế bật cười, nói:
"Nha đầu không biết quy củ, kẻ dám ngang nhiên nói với trẫm như thế mà vẫn còn giữ được mạng, chỉ có ngươi! Được rồi, được rồi, không bàn chính sự nữa, buổi chiều trẫm sẽ đưa ngươi đi cưỡi ngựa!"
"Thật sao?"Tô Điềm Noãn mừng rỡ, rồi lại chợt ủ rũ đi, "Nhưng mà thần tức không biết cưỡi ngựa..."
Hồng Hi đế buồn cười sờ sờ hai búi tóc Song Bình trông như hai chiếc tai thỏ của nàng, nói:
"Trẫm dạy ngươi."
Trong một thoáng ấy, Lý công công nhìn thấy một vẻ ôn nhu khác thường trong đáy mắt của bệ hạ, thầm giật mình, cúi đầu thật thấp. Đợi khi Tô Điềm Noãn vui vẻ chạy đi chuẩn bị y phục cưỡi ngựa, ông mới kín đáo nhắc nhở:
"Bệ hạ, Đại hoàng tử không tùy giá, bệ hạ cùng với Hoàng tử phi gần gũi, khó tránh điều tiếng không hay."
Tô Điềm Noãn vừa đi khỏi, thần sắc của Hồng Hi đế lại khôi phục vẻ lạnh lẽo. Liếc nhìn Lý công công một cái, người nhàn nhạt hỏi:
Bạn thấy sao?