Chương 7: Chương 5: Thị tẩm

Theo những gì Tô Điềm Noãn nghe được từ đại cung nữ Xuân Hương, Hồng Hi đế ngay cả sủng hạnh hậu cung cũng rất quy củ, ban đều mưa móc, mỗi tháng luôn chia rõ ngày nào đến cung nào, không đặc biệt sủng ái ai, cũng không có chỗ cho phi tần tranh sủng. Thông thường, người vừa được phong vị như nàng luôn phải chờ sang tháng tiếp theo mới có tên trong "lịch phân sủng" ấy, khi đó mới được thị tẩm.

Vì thế, Tô Điềm Noãn cứ an tâm nghĩ rằng mình tạm thời được yên ổn đến hết tháng.

Cho nên, khi nghe Trương Lục thông báo rằng Hoàng thượng sẽ đến đây, nàng vô cùng căng thẳng. Tuy biết ngày này sớm muộn gì cũng đến, nhưng nàng không ngờ lại sớm như thế. Trước khi vào cung, Tô phu nhân luôn đinh ninh nàng sẽ được gả cho Đại hoàng tử, còn được về nhà chuẩn bị đại hôn, vì vậy không cần dạy cho nàng chuyện nam nữ sớm. Tô Điềm Noãn hiện tại như tờ giấy trắng, vừa cực kỳ sợ hãi cái việc mà nàng chỉ mơ hồ nghe nói là rất đau ấy, vừa lo sợ ngộ nhỡ nàng lơ ngơ phạm sai lầm thì sẽ bị bệ hạ tức giận giáng tội.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm không yên ấy, Tô Điềm Noãn được các cung nữ hầu hạ tắm rửa sạch sẽ, sau đó thay một bộ cung trang hoa mỹ. Xuân Hương khẽ hỏi nàng:

"Nương nương, người muốn chải kiểu tóc nào?"

Tô Điềm Noãn bấy giờ vẫn đang mải nghĩ ngợi, theo phản xạ nói:

"Song Bình kế."

Đến khi Xuân Hương đã vấn tóc xong, Ninh phi nương nương mới sực tỉnh, nhớ ra rằng hiện tại nàng không còn tiểu thư trong khuê phòng nữa, búi kiểu tóc này thật không ổn. Nàng vừa định bảo Xuân Hương đổi một kiểu khác, thì ngoài cửa đã vang lên giọng lảnh lót của một thái giám:

"Hoàng thượng giá lâm!"

Tiếp theo đó là tiếng tất cả cung nhân đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Tô Điềm Noãn không còn thời gian chỉnh sửa búi tóc nữa, chỉ đành mặc kệ, vội vàng bước ra ngoài nghênh đón bệ hạ.

"Thần thiếp cung nghênh bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Nàng cung kính khuỵu gối, cúi đầu hành lễ.

Có một bàn tay vươn ra đỡ nàng đứng dậy, cùng lúc ấy, nàng nghe thấy người ấy nói:

"Miễn lễ, đứng lên đi."

Vẫn là giọng nói trầm ấm đầy uy nghiêm ngày đó.

Tô Điềm Noãn có chút tò mò, thoáng ngẩng đầu lên. Đây là lần đầu tiên nàng dám chính diện nhìn thẳng vào thánh nhan, Tô Điềm Noãn chợt ngẩn người.

Lúc còn ở nhà, Bích Nhi luôn nhắc đi nhắc lại với nàng là bệ hạ chỉ trẻ hơn phụ thân nàng hai tuổi, nhất định là vừa già vừa có chòm râu dài như phụ thân. Tô Điềm Noãn nhất thời không thể dung hòa vị vạn tuế gia trước mặt với hình dung có sẵn trong đầu nàng. Chỉ thấy người ngọc thụ lâm phong, dung mạo tuấn mỹ như thần, tuy rằng đã không còn trẻ trung như Đại hoàng tử, khóe mắt cũng in hằn dấu vết của thời gian, lại chính vì vậy mà càng trở nên trầm tĩnh, thâm sâu, khí thế cao cao tại thượng khiến người ta bất giác kính sợ của bậc đế vương càng hiển hiện rõ hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...