Chương 8: Chương 6: Tiền kiếp (3)

Lúc Tô Điềm Noãn mơ hồ tỉnh dậy, chỉ thấy mình đang ở trong một lều trại rất lớn, toàn bộ rèm che đều một màu vàng sáng, hẳn là đế trướng. Nàng cố gắng ngồi dậy, chỉ thấy vết thương trên cánh tay đã được băng bó gọn gàng, tuy còn hơi đau, nhưng hẳn là không đáng ngại gì nữa. Có điều lúc này toàn thân của nàng không còn sức lực, có lẽ là do độc tính trên ám khí để lại.

Tô Điềm Noãn đang gắng gượng đứng dậy, đã thấy rèm trướng được xốc lên. Từ ngoài có một người tiến vào, hoàng bào thêu rồng, tất nhiên chỉ có thể là Hồng Hi đế. Người trông thấy nàng lảo đảo sắp ngã, vội vàng bước lại gần đỡ nàng ngồi xuống giường, nghiêm giọng bảo:

"Noãn Nhi còn chưa khỏe, không được đi lại lung tung. Có gì cần, cứ sai bảo cung nữ bên ngoài."

Tô Điềm Noãn lè lưỡi một cái, nói:

"Phụ hoàng, Noãn Nhi không sao rồi, người đừng lo lắng."

Hồng Hi đế khẽ thở dài, đưa tay vuốt vuốt tóc nàng, hỏi:

"Thật là nha đầu ngốc! Với thân thủ của trẫm, hoàn toàn có thể tránh khỏi ám khí đó, tại sao ngươi không tránh ra, lại ngốc nghếch làm mình bị thương?"

Tô Điềm Noãn nghiêng đầu suy nghĩ, đoạn đáp:

"Thần tức cũng không rõ nữa. Lúc đó, thần tức chỉ nghĩ, không thể để bệ hạ bị thương, sau đó liền làm như vậy..."

Kỳ thực, nàng cũng không phải người thích hi sinh mình vì người khác. Chỉ là, Hồng Hi đế rất tốt với nàng, nàng yêu kính người như phụ thân của mình. Tô Điềm Noãn không quá nhiệt tình với người ngoài, nhưng có thể chẳng màng mạng sống vì những người thân thiết của mình.

Hồng Hi đế nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, muôn vàn cảm xúc phức tạp chờn vờn nơi đáy mắt. Sau đó, người khẽ nói:

"Quả nhiên là ngốc. Ngươi biết không, tất cả các phi tần, tất cả các hoàng tử, công chúa của trẫm, đều thông minh hơn ngươi. Mỗi lần có thích khách, bọn họ đều chạy nhanh hơn ai hết, mặc kệ trẫm sống chết thế nào, giữ mạng mình mới là quan trọng nhất. Mà có lẽ, bọn họ còn mong trẫm sớm chết đi. Những hoàng nhi tài giỏi của trẫm, ngày ngày đều cầu cho trẫm sớm ngày băng hà, như vậy bọn họ có thể sớm kế thừa đế vị..."

Tô Điềm Noãn lẳng lặng nghe Hoàng thượng chậm rãi nói, từng câu từng chữ đều rất bình thản, nhưng lại khiến nàng rơi lệ.

Hồng Hi đế thấy mắt nàng đỏ hoe mắt, liền hỏi:

"Sao lại khóc? Vết thương còn đau sao?"

Tô Điềm Noãn lắc lắc đầu, đáp:

"Không phải. Noãn Nhi khóc, bởi vì đau lòng cho phụ hoàng."

Hồng Hi đế lặng lẽ nhìn vào mắt nàng. Trong đôi mắt ấy, hoàn toàn không có sự giả dối.

Từ trước đến nay, người chỉ thấy người ta kính ngưỡng mình, sùng bái mình, ngưỡng mộ mình, nịnh hót mình, sợ hãi mình. Chỉ có một mình nàng, vì đau lòng cho người mà rơi lệ.

Tô Điềm Noãn chỉ thấy ánh mắt Hồng Hi đế nhìn nàng hôm nay rất lạ. Người bỗng nhiên khẽ cúi đầu xuống, càng lúc càng kề sát nàng. Cho đến khi chỉ cách khuôn mặt nàng trong gang tấc, người chợt dời mắt đi, buông nàng ra, lạnh nhạt nói:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...