Chương 9: Chương 7: Ăn giấm

Lần đầu nhận "thánh ân", Tô Điềm Noãn quả thực mệt đến không mở mắt dậy nổi, cả người mềm nhũn vô lực. Nhưng mà, nàng biết bệ hạ phải dậy sớm tảo triều. Là phi tần của người, nàng phải dậy càng sớm hơn, chuẩn bị ngự thiện, hầu hạ người mặc triều phục. Thế nên, dù vẫn còn muốn rúc vào lòng bệ hạ ngủ tiếp, Tô Điềm Noãn vẫn phải cố mở mắt ra.

Đập vào mắt nàng đầu tiên, chính là thánh nhan của bệ hạ. Bấy giờ, nàng đang nằm trong lòng của người, hai người dường như không có khoảng cách, vật nào đó của bệ hạ vẫn còn đang chôn sâu trong nàng, chỉ cần nghĩ đến đây, hai má của Tô Điềm Noãn đã nóng bừng. Nàng khẽ cựa quậy, muốn đẩy người ra để ngồi dậy, nào ngờ loay hoay mãi cũng không được. Đang lúc nàng vội đến muốn khóc, Hồng Hi đế bỗng mở mắt ra, duỗi tay giữ nàng lại, khàn khàn nói:

"Ngoan, đừng nhúc nhích, ngủ tiếp đi."

Tô Điềm Noãn vẫn cố giãy giụa để ngồi dậy, khẽ nói:

"Bệ hạ, còn một canh giờ nữa là phải thiết triều rồi. Thần thiếp đi chuẩn bị ngự thiện, bệ hạ ngủ thêm một chút đi."

Hồng Hi đế xoay người áp lên nàng, ái muội thì thầm:

"Trẫm không muốn dùng thiện. Trẫm chỉ muốn... ăn nàng."

Tô Điềm Noãn mất một lúc mới hiểu được ý của người, xấu hổ đến muốn chui xuống đất. Tất nhiên, nàng chẳng biết thuật độn thổ để làm điều đó. Cho nên, chỉ có thể trân mình trên giường, mặc người vần vò.

Nửa canh giờ sau, Hồng Hi đế mới thỏa mãn tha cho nàng. Sau khi đặt lên trán nàng một nụ hôn thật khẽ, người mới lưu luyến rời giường, dặn dò cung nhân không được đánh thức nàng dậy.

Trong hậu cung không có Hoàng hậu, thế nên lệ thỉnh an mỗi sáng cũng được miễn. Tô Điềm Noãn cứ thể ngủ li bì đến trưa, khi thức dậy cả người đều đau nhức. Đối với một người ăn ngủ điều độ như nàng, đây là lần đầu tiên dậy muộn đến thế.

Xuân Hương giúp nàng tắm rửa, sau đó là chải đầu vấn tóc. Chỉ thấy trong gương đồng hiện ra một thiếu phụ mắt sóng sánh như hồ thu, môi chúm chím tựa anh đào, hai má hây hây ửng hồng. Tô Điềm Noãn vốn dĩ xinh đẹp, chỉ là có phần non nớt, hiện tại vừa được tưới tắm mưa móc, tựa như nụ hoa e ấp bỗng nở rộ sau một đêm, khiến người ta không khỏi kinh diễm. Xuân Hương vừa chải tóc cho nàng, vừa nhỏ giọng xuýt xoa:

"Nương nương quả là mỹ nhân, thảo nào bệ hạ không đợi được đến tháng sau..."

Tô Điềm Noãn đỏ mặt, khẽ mắng:

"Không được nói linh tinh."

Xuân Hương khẽ cười, đáp:

"Nô tỳ biết lỗi, nương nương đừng giận. Nhưng mà... Bệ hạ quả thực là sủng ái nương nương lắm, trong mười hai cung Đông Tây, chỉ có Trường Xuân cung nguy nga tráng lệ nhất, nhìn cả hậu cung cũng chỉ kém Từ Ninh cung và Khôn Ninh cung, mà Từ Ninh cung là chỗ của Thái hậu, Khôn Ninh cung lại bỏ trống. Nương nương còn trẻ như vậy mà đã được phong phi, sau này chỉ cần sinh hạ một vị tiểu điện hạ, địa vị tất sẽ vững như bàn thạch."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...