Chương 14: #13: Trừng phạt của tiểu thúc

"Tiểu thúc...nhẹ, nhẹ một chút..."

"Ừm, nhẹ hết mức rồi, cố chịu một chút."

"Ưm...đau quá! Tiểu thúc, dừng lại...dừng lại đi..."

Hứa Vĩ Quân chợt sảy tay, đánh rơi lọ thuốc mỡ xuống đất, hắn nhanh chóng lượm lại rồi ngẩng đầu lên nhìn nàng "Hy nhi, có thể yên lặng một chút được không?"

Nàng mím môi đáng thương nhìn hắn "Nhưng mà rất đau..."

"Thật sự đau đến vậy sao?" trong đầu hắn lại quanh quẩn những âm thanh ám muội của khi nãy, người anh em bên dưới cũng bắt đầu có phản ứng... "Hay là chúng ta trò chuyện để quên đi cơn đau nhé?"

Hắn sợ nếu nghe nữa sẽ không kìm lòng được mà nổi thú tính ngay tại chỗ này.

"Ừm. Nhưng mà chúng ta nói chuyện gì đây?"

Hứa Vĩ Quân cúi xuống, tỉ mỉ bôi thuốc vào vết thương trên đầu gối nàng "Vậy ngươi kể cho ta lí do vì sao lại bị thương được chứ?"

"..." Hứa Nguyệt Hy nhớ lại những lời mà Hứa Hiểu Đồng nói lúc tức giận, e ngại nhìn tiểu thúc, đó cũng là lí do nàng muốn giấu hắn.

Biết vậy đừng có đồng ý trò chuyện cho rồi!!!

Hắn nhìn nàng, khẽ híp mắt, chỉ vài hành động nhỏ cũng khiến nàng hoảng sợ, lông tơ trên người dựng đứng lên hết.

"Ta nói, ta nói..." nàng đảo mắt một chút, suy nghĩ xem nên nói tránh như thế nào "Hứa Hiểu Đồng gây sự vô cớ như vậy có lẽ là vì...ghen?"

Động tác trên tay Hứa Vĩ Quân dừng hẳn, nụ cười nhạt trên môi hắn vẫn giữ nguyên, tất thảy đều không thay đổi, nhưng lại có gì đó khiến Hứa Nguyệt Hy lạnh sống lưng.

"Hy nhi ngoan, ta nuôi một hài tử như ngươi cũng không dễ dàng gì, lớn rồi lại chạy đi câu dẫn nam nhân bên ngoài a?"

Một chữ 'a' được Hứa Vĩ Quân nhấn mạnh, không biết vô tình hay cố ý mang đến bao nhiêu áp lực cho nàng.

Hứa Nguyệt Hy vội lắc đầu phủ nhận "Không phải, không phải như vậy, đó chỉ là Hứa Hiểu Đồng hiểu lầm, ta thực sự không có ~"

"Là cô ta hiểu lầm?"

"Ừm."

Hứa Vĩ Quân liền cười nhạt, thổi nhẹ lên vết thương trên đầu gối nàng.

Tiêu rồi, tiêu rồi, tiểu thúc bình tĩnh như vậy lại khiến nàng sợ hơn nhiều. Đây rõ ràng là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn!

Một lúc sau, xác định vết thương trên đầu gối nàng đã xử lí sạch sẽ, Hứa Vĩ Quân mới nhẹ nhàng thu dọn băng bông.

"Tiểu thúc, thật sự là ta không có..."

"Đồ ngốc, ngươi gấp như vậy để làm gì? Tiểu thúc cũng không ăn thịt ngươi."

Ai nói không ăn, rõ ràng là ăn đến mẩu xương cũng không còn. Chẳng phải buổi sáng này vừa mới ăn sao?

Không biết từ lúc nào, hắn đã lách người giữa hai chân Hứa Nguyệt Hy, khẽ chạm môi vào phần đùi mềm mại "Nhưng mà...không có lửa làm sao có khói?"

Đầu óc nàng muốn nổ tung, vừa sợ hãi vừa xấu hổ trước hành động của tiểu thúc, lắp bắp giải thích "Thật sự... là cậu ta hiểu lầm... Còn có Trịnh Yên Minh không giải thích rõ ràng..."

"Hửm, thì ra tên cậu ta là Trịnh Yên Minh? Họ Trịnh cũng không tệ, chỉ là không xứng với Hứa gia, cũng không xứng với Hy nhi của ta..."

Hứa Vĩ Quân nhàn nhạt đánh giá, tựa hồ không quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt. Chỉ là tay chân không yên, liên tục mò vào dưới váy nàng, vuốt ve cặp mông tròn trịa dưới váy đồng phục. Môi hắn áp sát vào má đùi mềm mại, dùng lực cắn mạnh khiến Hứa Nguyệt Hy giật mình.

"Tiểu thúc...ưm...đừng..."

"Vậy còn thằng nhóc lúc nãy là ai?" chợt hắn dừng lại động tác vuốt ve, nhìn thẳng vào mặt Hứa Nguyệt Hy, khóa chặt ánh mắt đang cố tính trốn tránh của nàng.

"Là lớp trưởng của ta, người đừng hiểu lầm, cậu ấy chỉ làm theo nhiệm vụ."

Lần này hắn không trả lời nữa, đưa đầu lưỡi dần tiến vào phần sâu nhất giữa hai bắp đùi.

"Ưm...tiểu thúc...dừng lại, đừng vào nơi đó..." Hứa Nguyệt Hy vội kéo váy xuống, che đi nơi nhạy cảm bên trong

Nàng chớp mắt, đáng thương nhìn hắn "Tiểu thúc, nơi đó vẫn chưa thể vào được, còn đau lắm."

Hứa Vĩ Quân nhìn nàng chằm chằm, khiến nàng có phần xấu hổ, tựa như ánh lửa dần thiêu đốt cả da mặt, lan từ hai bên gò má đến khắp ngũ quan. Không ngờ sau đó hắn thật sự không làm càn nữa, ngồi xuống sofa bên cạnh nàng.

Hứa Nguyệt Hy hơi giật mình, né tránh hắn.

"Hy nhi, mặt ngươi vẫn còn vết thương, ngoan để tiểu thúc giúp ngươi bôi thuốc." chợt cảm thấy cả người ấm áp, Hứa Nguyệt Hy chính là được tiểu thúc ôm vào lòng.

Hứa Hiểu Đồng đánh nàng một cái cũng không hề nhẹ, bên trong chứa đựng sự ghen tị đè nén lâu ngày, dường như dùng hết toàn lực. Lúc bị đánh chỉ thấy tê tái, sau đó lại nàng lại bận lấy lòng Hứa Vĩ Quân quên đau, lúc này nhớ đến vết thương vẫn còn đó, âm ỉ đau rát một bên má.

Sau đó nàng cảm thấy một trận mát lạnh, thứ thuốc trong tay hắn đúng là thần dược, vừa bôi vào liền thấy đỡ hơn nhiều.

Nhưng thần dược này hình như cũng có tác dụng phụ, không hiểu sao đôi mắt trong trẻo của Hứa Nguyệt Hy cứ dán vào gương mặt kề sát của tiểu thúc. Hứa Vĩ Quân dường như không để ý, gương mặt của hai người gần như không tồn tại khoảng cách, đến nỗi nàng cảm nhận từng nhịp thở của hắn cực kì rõ ràng.

Lại nhìn thêm một lúc nữa, nàng nhìn cằm hắn, gương mặt góc cạnh hoàn mỹ, đôi môi mỏng quyến rũ, dời mắt lên một chút chính là sống mũi thẳng tắp,... Đặc biệt là đôi mắt, nàng lúc nào cũng bị cuốn vào thâm sâu trong đáy mắt, lạnh lùng, nhưng lại rất dịu dàng, tỉ mỉ quan sát nàng, biết nàng muốn gì, biết nàng cần những gì, biết nàng nghĩ gì...

Hứa Nguyệt Hy vội nhắm chặt mắt, hơi thở ngưng trệ, hai tai đỏ ửng.

"Đau sao?" Hứa Vĩ Quân nghĩ nàng đau, nhẹ nhàng dỗ dành "Ta thổi cho ngươi nhé?"

Hứa Nguyệt Hy một mực im lặng, nhắm tịt mắt, bên tai chỉ có giọng khàn khàn trầm ấm của tiểu thúc. Một lúc sao lại cảm thấy vết thương bên má lành lạnh.

Tim nàng đập nhanh hơn, như một đàn nai con chạy loạn, nhảy nhảy liên hồi. Nàng thật sự không chịu nỗi nữa a!

Thì ra là vậy, đây rõ ràng là tiểu thúc cố ý phạt nàng! Cố ý, đây chắc chắn là cố ý a!

"Hy nhi, mặt ngươi đỏ lên hết rồi kìa."

Lần này âm thanh trầm thấp ấy lại gần kề bên tai, hơi thở mát lạnh như có như không, mang đến một trận nóng rực cho nàng.

"Tiểu thúc...dừng lại a..."

Cảm thấy nhột nhột bên tai, không biết từ khi nào nàng đã bị ép dựa vào sofa, khắp cơ thể nặng mùi nước hoa của hắn.

"Thật sự muốn tiểu thúc dừng lại sao? Rõ ràng gương mặt ngươi không biểu hiện như vậy."

Hứa Vĩ Quân ngày càng áp sát tới, xác định vết thương một bên má đã ổn, liền thuận thế xông lên.

Dưới mang tai cảm thấy nhột nhột, Hứa Vĩ Quân nhẹ nhàng liếm láp khắp nơi. "Ngoan, há miệng ra nào."

Thấy nàng  vẫn chậm trễ không nghe lời, hắn dời tay lên, chạm vào hai gò bông phía sau lớp áo ngực nắn nắn.

"Ưm...ân...tiểu thúc..." Hứa Nguyệt Hy nhịn không được, cảm giác như có luồng điện chạy dọc cơ thể khiến nàng bậc thành tiếng.

Hứa Vĩ Quân thừa cơ hội, áp sát vào bên trong khoang miệng nhỏ nhắn, tham lam mút lấy đôi môi anh đào, cuốn lấy nàng triền miên.

Dưới đáy quần lót dần dần trở nên ẩm ướt, hắn nhận ra liền giữ chặt lấy người nàng cọ cọ bắp đùi vào nơi ẩm ướt.

Cơ thể Hứa Nguyệt Hy run rẩy, nàng sợ bản thân mình bất chợt ngã xuống, vòng tay qua cổ hắn theo bản năng.

Quần lót giữa hai chân nàng ướt đẫm, một mảng quần tây của Hứa Vĩ Quân cũng tương tự, nhưng hắn vẫn không quan tâm, như có như không dùng bắp đùi khiêu khích huyệt nhỏ mẫn cảm. Hai đùi nàng quấn quanh chân hắn, càng thuận lợi cho Hứa Vĩ Quân hành động.

Bỗng nhiên trong đầu nàng từ đâu nảy sinh ham muốn cởi đi lớp quần lót kia, dùng huyệt nhỏ cảm nhận da thịt tiểu thúc.

Nhưng ý nghĩ này vừa kịp len lỏi trong đầu thì Hứa Vĩ Quân dừng lại mọi hành động, hai cơ thể nóng rực dần tách ra.

"Tiểu thúc..." nàng chống đỡ cơ thể mềm nhũn ngồi dậy, lấy lại giọng khẽ gọi hắn.

Nhưng dường như Hứa Vĩ Quân vẫn  đang lẩn tránh, giúp Hứa Nguyệt Hy mặc lại quần áo gọn gàng, sau đó đưa tay xoa đầu nàng "Ngoan ngoãn chút, vết thương của ngươi vẫn chưa lành."

Trong khoảnh khắc, tim nàng như được rót đầy mật ngọt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...