Chương 4: #3 :

Hứa Nguyệt Hy vẫn còn nhớ ngày vừa được tiểu thúc đưa về Hứa gia, khắp mọi nơi đều xa hoa, lạ lẫm. Đối với một đứa trẻ sống trong côi nhi viện được nhận chu cấp từ các nhà hảo tâm thì cuộc sống như vậy chẳng khác gì trong mơ.

Nhưng nàng năm đó tuy là một đứa trẻ cũng có lòng hư vinh nhưng lại chưa bao giờ xem mình như một nàng công chúa về lại tòa lâu đài của mình. Cảm giác không phải là tự ti mà là xa cách.

Lời tiểu thúc nói với nàng lúc vừa ra khỏi cô nhi viện, Hứa Nguyệt Hy hiểu được câu có câu không. Nàng chỉ biết rằng thế giới này nơi nào cũng thật tàn khốc, cách duy nhất để sống yên ổn đó là phải lấy lòng vị tiểu thúc này.

Hứa Nguyệt Hy năm 9 tuổi ngây thơ và ngu ngốc, không hiểu được lấy lòng người khác chỉ biết rằng phải ở bên cạnh người đó, làm cho người đó vui lòng.

Nàng lúc nào cũng bám theo Hứa Vĩ Quân, những người hầu trong nhà còn nói nàng như cái đuôi của hắn. Nàng cũng không bận tâm, chỉ ngày ngày bên cạnh tiểu thúc, học cách nhìn sắc mặt mà đoán suy nghĩ của hắn.

"Tiểu thúc, người uống nước đi."

"Tiểu thúc, ta chuẩn bị nước tắm cho người rồi."

"Tiểu thúc, hôm nay người về thật trễ."

Hứa Vĩ Quân thời gian đầu không có phản ứng, chỉ thầm lắc đầu thở dài nhưng lâu dần lại cảm thấy phiền phức.

"Hy nhi, ngươi là cháu của ta, không phải người giúp việc trong nhà. Sau này những việc như vậy để người khác làm đi."

"...vâng."

Nhưng mà những việc như nhìn sắc mặt tiểu thúc mà hành động hay chờ tiểu thúc về mới đi ngủ đã trở thành thói quen, không có việc gì thì lúc nào cũng bên cạnh tiểu thúc, nàng muốn bỏ cũng không thể nào làm được. May mắn là tiểu thúc của nàng cũng không tiếp tục phản đối những việc này.

oOo

Hôm nay lại là một đêm lạnh lẽo, tuyết rơi trắng cả một vùng trời. Sắc đen trắng đối lập trong đêm đông càng tô đậm thêm sự cô đơn, tịch mịch.

Đêm nay Hứa Vĩ Quân không ngủ được, mở mắt chỉ nhìn thấy căn biệt thự xa hoa vắng lặng, cảm giác cô đơn len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể.

Đưa mắt nhìn xung quanh, căn biệt thự rộng lớn như vậy nhưng chỉ có một mình hắn.

Chợt nhớ ra nơi này vẫn còn có một người nữa ở đây. Nhưng lúc hắn đến mở cửa phòng nàng thì bên trong không một bóng người, nhìn ga giường có thể đoán được chủ nhân nó không thường xuyên ngủ lại đây.

Bỗng nhớ ra Hứa Nguyệt Hy sợ ngủ một mình, hắn lại bước vào một căn phòng khác.

Đúng như dự đoán, trong phòng này có hai người một lớn một nhỏ ôm nhau ngủ.

"Hứa tiên sinh?" nữ hầu gái mơ màng tỉnh giấc, nhìn thấy hắn đứng trước giường không khỏi hoảng sợ.

Hăn đưa tay lên miệng làm động tác im lặng. "Chuyện này diễn ra bao lâu rồi?"

"Từ...từ lúc tiểu thư vừa về đây ở, cô ấy sợ bóng tối nên nằng nặc đòi tôi ngủ chung."

Hắn gật đầu tỏ ý đã hiểu, bước tới bế Hứa Nguyệt Hy ra khỏi chăn nệm ấm áp. Trời mùa đông lạnh lẽo, trên người Hứa Nguyệt Hy chỉ mặc một lớp áo ngủ mỏng tang, thân thể vừa rời khỏi bông mềm vì lạnh mà co lại trong lòng hắn, tìm nơi ấm áp, khóe mắt vẫn còn vương giọt lệ trong suốt như pha lê.

Đến khi Hứa Vĩ Quân đặt cô xuống chiếc giường trong phòng, Hứa Nguyệt Hy mới giật mình tỉnh giấc.

"Tiểu thúc?"

"Ừm. Sợ bóng tối sao?"

"..." nàng gật đầu, tóc mai trước trán theo đó khẽ lay động che đi đôi mắt cô đơn của nàng. Định mượn giấc ngủ quên đi những đau buồn nhưng không ngờ lại bị tiểu thúc đánh thức.

Hứa Vĩ Quân chỉ nhìn chằm chằm nàng rất lâu, hắn có thể nhìn ra nỗi đau đơn độc gặm nhấm con người này từng ngày, bởi vì hắn cũng như vậy.

Vươn tay ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn, hắn chỉ còn nàng là người thân duy nhất, tuyệt đối không thể để nàng chịu khổ sở. "Còn có ta."

Âm thanh trầm thấp, ấm áp mang chút đè nén khiến tim nàng truyền đến cảm giác lạ lẫm.

Từng giọt, từng giọt nước mắt chảy xuống hai bên má, dù cố cắn răn không phát ra tiếng nhưng Hứa Vĩ Quân vẫn nghe tiếng nức nở trong cổ họng nàng "Tiểu thúc..."

Hôm nay là ngày giỗ của phụ mẫu Hứa Nguyệt Hy, cũng là ngày giỗ của tất cả những người Hứa gia, ngày này ba năm trước cha nàng đã vì bảo vệ hắn mà hi sinh, mẹ nàng đã vì cái chết của cha nàng mà tự vẫn. Nỗi đau này chỉ có Hứa Nguyệt Hy mới có thể hiểu cũng như chỉ có Hứa Vĩ Quân mới có thể chia sẻ cùng nàng.

Nàng gục đầu vào ngực hắn, chỉ biết gọi hai tiếng 'Tiểu thúc' , khóc đến khi mệt rã rời, gần như nước mắt đè nén suốt 2 năm qua đã được giải tỏa, lòng ngực cũng thấy nhẹ nhõm không ít.

"Tiểu thúc, ta buồn ngủ...có thể đừng rời đi không?"

Hứa Vĩ Quân gật đầu, bản thân hắn cũng không muốn rời đi...

oOo

Từ ngày đem tiểu nha đầu này về, Hứa Vĩ Quân ban đầu lạnh nhạt xa cách càng ngày càng trở nên dung túng cho những hành động càn quấy của nàng, lâu dần trở thành thói quen. Có thể vì nàng là nữ nhi của người hắn kính trọng nhất, cũng có thể vì vốn dĩ Hứa Nguyệt Hy tính cách đáng yêu, có chút dựa dẫm khiến hắn không thể không mềm lòng.

Đêm nay lại là một đêm dài đăng đẵng, Hứa Vĩ Quân ngồi trước màn hình máy tính, cặm cụi nhập từng con chữ đơn điệu vào máy. Xong một trang, còn 5 trang nữa mới hoàn thành. Những công việc này vốn là của thư kí làm, nhưng hắn vừa mới tuyển một người mới, vẫn chưa tin tưởng giao cho cậu ta, đành phải tự làm vậy.

Hơi mỏi người, Hứa Vĩ Quân ngả ra ghế sau, động tác duỗi người chợt khựng lại khi phát hiện nửa bên tay phải đã bị một luồng ấm áp mềm mại xâm chiếm. Đôi đồng tử đen láy trong đêm dời xuống tiểu nữ nhân bên cạnh.

Căn phòng tối om, hắn mải mê làm việc đến quên cả thời gian, Hứa Nguyệt Hy lẻn đến ngồi bên cạnh lúc nào không hay.

Dưới ánh sáng nhàn nhạt từ máy tính, gương mặt nàng trắng mềm lại có chút non nớt, hơi thở thanh thuần men theo không khí bao lấy cả người hắn. Hứa Vĩ Quân vô thức vươn tay vuốt ve chóp mũi nhỏ xinh, hành động bản thân vẫn thường làm mỗi ngày giờ đây lại mang đến một xúc cảm lâng lâng kì lạ.

Ánh trăng ngoài cửa sổ không còn bị màng mây che khuất, dịu dàng len qua khung cửa sổ thắp sáng lên dung nhan xinh đẹp. Hứa Vĩ Quân kinh hãi, vội vàng muốn đẩy nàng ra lại sợ hủy đi khoảnh khắc ấm áp này. 

Hứa Nguyệt Hy vẫn chìm trong mộng cảnh, dây áo ngủ mùa hè mỏng manh tuột xuống bờ vai nhỏ nhắn, treo lủng lẳng trước nụ hoa nhỏ. Nàng khẽ cựa mình, dựa hẳn lên vai hắn, dây áo ngủ trực tiếp rơi xuống, một bên ngực không chút che đậy lồ lộ dưới ánh mắt hắn.

Hứa Vĩ Quân tay chân bối rối, không biết nên thế nào cho phải, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Hắn chớp mắt vài cái, làm thế nào cũng không dời đi được ánh mắt nhìn bầu ngực trắng nhỏ như tuyết điểm hai đóa anh đào xinh đẹp.

Ừm, nàng phát triển như vậy so với lứa tuổi có vẻ hơi sớm...

Không gian yên tĩnh đến lạ thường, Hức Vĩ Quân thân thể dần nổi lên những phản ứng sinh lí không nên có. Lúc hắn nhận thức được lại một phen sửng sốt, năm nay Hứa Vĩ Quân cũng gần ba mươi, nữ nhi tình trường trên đời đều trải qua hết thảy, nay lại bị một tiểu nữ nhi làm cho nổi lên phản ứng dễ dàng.

Chính là hắn đã lâu rồi chưa có chạm vào nữ nhân sao?

Nàng ngủ một chút liền tỉnh, chớp chớp đôi mắt mơ màng nhìn tiểu thúc. Thấy hắn cũng nhìn nàng, sau đó bất chợt không báo trước mà đứng dậy làm Hứa Nguyệt Hy ngã nhào xuống sofa.

"Tiểu thúc? Người xong việc rồi?"

Hứa Vĩ Quân ho nhẹ, trốn tránh ánh mắt nàng, đáp "Vẫn chưa, ngươi đi ngủ trước đi."

"Ừm, vậy người ngủ sớm một chút..."

"Hy nhi, ngươi cũng lớn rồi, nên tập thói quen ngủ một mình."

"Nhưng mà..."

Hứa Nguyệt Hy không cam lòng định nói thêm lại bị tiểu thúc cắt ngang.

"Không nhưng nhị gì hết, từ nay về sau ngươi cứ ngủ trong phòng của chính mình."

Nàng khó hiểu gật đầu, vẫn đứng đó nhìn hắn một hồi, thấy tiểu thúc vẫn mảy may không chút cảm xúc mới ngậm ngùi ôm chăn về phòng ngủ.

Tâm trạng cứ như vậy thấm thỏm không yên, nàng nằm trong chăn đêm êm ái, tuy đã mệt lả người nhưng lại không thể nhắm mắt. Hứa Nguyệt Hy có một sở thích chính là nghiện xem phim ma, nàng cũng rất sợ ma. Ỷ việc ngủ chung với tiểu thúc, sở thích này lại càng không có điểm dừng.

Đến bây giờ mỗi khi nhắm mắt lại nàng chỉ thấy những cô hồn dã quỷ đang đứng dưới chân giường nhìn chằm chằm vào mình.

Tiểu thúc sao hôm nay lại không cho nàng ngủ chung nữa a?

Nàng sợ đến không dám khóc ra tiếng, thầm cầu nguyện đêm trôi nhanh một chút.

Âm thanh yên tĩnh như vậy, tiếng nhạc chuông điện thoại đặc biệt phá lệ ầm ĩ. Cả người nàng đổ một tầng mồ hôi mỏng, vội cầm lấy điện thoại bắt máy.

"Alo?"

"Tiểu Hy, cậu ngủ chưa?" giọng nam khẽ truyền qua điện thoại, cảm giác có người khiến nàng an tâm hơi hẳn.

"Mình chuẩn bị đi ngủ."

"Vậy cậu ngủ đi, mình gọi đến để chúc cậu ngủ ngon thôi."

"Ây, đừng cúp máy! Cậu trò chuyện với mình một chút được không? Mình hơi sợ..."

"Được chứ, được chứ, chỉ sợ Tiểu Hy chê mình phiền. Tại sao cậu lại sợ như vậy?"

"Ừm, tiểu thúc bắt mình tự ngủ một mình, không cho ngủ cùng người nữa."

"..."

"Cậu sao vậy?"

"À, không có gì, chỉ là mình..."

Đầu bên kia điện thoại còn chưa dứt câu, một trận gió lạnh đã thổi qua phòng nàng. Hứa Nguyệt Hy lạnh tóc gáy, co người vao trong chăn.

"Tự Trạch a, tớ sợ lắm!"

"Tiểu Hy, không cần sợ, có mình ở đây."

Bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân chậm rãi, tai nàng vào lúc này bỗng trở nên nhạy cảm khác thường.

Hứa Nguyệt Hy nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ, sợ đến mức không dám lên tiếng. Đúng lúc nàng vừa xem một bộ phim kinh dị, trong đó có cảnh nhân vật chính khi đang ngủ thì bị tiếng bước chân ngoài hành lang làm cho giật mình tỉnh dậy, sau đó... Nàng cũng không dám nghĩ tới nữa a.

"Tự Trạch, Vân Bảo...mình sợ lắm...có tiếng bước chân ngoài cửa phòng a...?"

"...Tiểu Hy, đừng sợ, cậu đợi chút mình..."

Vốn muốn trấn an rằng bản thân đã nghĩ nhiều nhưng tiếng bước chân ngoài cửa vẫn không ngớt, lúc như đã đi xa, lúc lại như đến thật gần khiến tim nàng đập theo từng nhịp. Bây giờ người giúp việc đã ngủ hết, tiểu thúc của nàng cũng đã về phòng, còn có ai có thể ở ngoài kia?

Tay nắm cửa nhẹ chuyển động, hô hấp nàng như ngừng hẳn. Hứa Nguyệt Hy chỉ trách trí tưởng tượng của bản thân thật phong phú, tưởng tượng đến biết bao thứ đáng sợ sẽ xuất hiện.

"Vân Bảo...huhu...cậu đâu rồi?" nàng khẽ giữ chặt chiếc điện thoại nhỏ trong tay, nhưng từ lâu đã không còn tiếng trả lời.

Cánh cửa khẽ đẩy ra, tim nàng như ngừng đập.

Kí ức đen tối mà nàng vẫn luôn hết sức che dấu tuôn ra như một dòng chảy, tựa như hợp làm một với hiện thực.

Ba bóng người màu đen cầm súng xông vào, nàng bị nhốt vào trong tủ, một chút cũng không dám thở mạnh trơ mắt nhìn bọn chúng lục lọi khắp căn phòng. Từng chiếc gối nhỏ nàng yêu thích bị rạch nát, chăn mềm lẫn lộn, đến cả giường ngủ cũng bị lật lên.

Không có bất cứ thứ gì cả.

Một tên trong bọn chúng nhìn sang phía nàng, không, là cái tủ đồ nàng đang trốn mới đúng.

Ánh lửa từ bên ngoài nhanh chóng bùng lên, nếu không chạy chắn chắn không thể kịp rời khỏi, bọn chúng đồng loạt ra hiệu rút lui.

Nàng ngất đi trong ánh lửa chói mắt...

Giật mình trở lại hiện tại, không còn ánh lửa đỏ rực, không còn ba bóng người đáng sợ, chỉ có Hứa Vĩ Quân đứng cạnh giường nhìn nàng.

Tiểu thúc!

Hứa Nguyệt Hy muốn cất giọng gọi hắn, nhưng chợt nhận ra âm thanh nàng phát ra chỉ có tiếng nấc. Nàng chớp mắt, nước mắt từ khi nào đã ướt đẫm khuôn mặt, mặn chát rơi xuống ga giường.

"Hy nhi, ngươi...?"

"Tiểu thúc...ta...ta sợ lắm...hức..."

Nàng như một đứa trẻ bị bỏ rơi, lao vào lòng Hứa Vĩ Quân, níu chặt lấy áo hắn, lặng lẽ rơi lệ.

Lần cuối cùng hắn thấy nàng khóc cũng trong tình cảnh tương tự như vậy, chỉ là lần này nàng khóc đặc biệt thảm thương, khiến hắn có chút bất đắc dĩ, hơi thở cũng theo tiếng nấc của nàng mà ngưng trọng.

"Đừng khóc nữa, tiểu thúc ở đây rồi."

"Tiểu thúc...con muốn gặp mẹ...mẹ của con đâu rồi? Con nhớ mẹ lắm..."

"Hy nhi, đừng khóc, chẳng phải tiểu thúc vẫn ở bên cạnh ngươi sao?" hắn không biết cách an ủi người khác, chỉ biết lặp đi lặp lại một câu "Đừng khóc"

Nàng ở ôm hắn thật chặt, một chút cũng không muốn thả ra.

Cảm xúc dường như đã bị đè nén quá lâu, lần này bộc phát bất ngờ, nàng khóc đặc biệc thảm không biết như thế nào để dừng lại.

Hứa Vĩ Quân nhìn nàng khóc lóc, trong ngực nặng trĩu. Có lẽ cách hắn giáo dục cho nàng là một sai lầm, bắt nàng không được khóc, có chuyện gì cũng giữ trong lòng. Chung quy Hứa Nguyệt Hy cũng chỉ là một hài tử, chưa trải qua sự khốc liệt trên thương trường, chịu không nổi phải nhẫn nhịn, mà hắn thấy nàng khóc lại đau lòng đến lạ.

Đợi dỗ nàng hết khóc, Hứa Vĩ Quân thở phào nhẹ nhõm.

"Vì sao lại khóc?" hắn xoa đầu nàng hỏi.

Đây là lần thứ hai, hắn không tin đây chỉ là trùng hợp.

"...ta nghĩ về lúc trước, lúc mẹ ta qua đời." mặt nàng tái nhợt không một chút huyết sắc, nắm chặt lấy vạt áo tiểu thúc không buông.

"Mẹ ngươi, như thế nào qua đời?" Hứa Vĩ Quân ánh mắt nguy hiểm không rõ.

"Ta không biết, bỗng một ngày mẹ nhốt ta vào tủ quần áo, sau đó có rất nhiều kẻ lạ mặt xông vào...và một đám cháy rất lớn, thiêu trụi tất cả."

Thấy nàng không muốn kể nữa, hắn đành thở dài, đem nàng ôm về phòng của mình.

Hứa Nguyệt Hy ở trong vòng ôm của hắn, thoải mái cọ cọ vào lồng ngực săn chắc.

"Ngươi a, sao lại dính người như vậy?" điểm nhẹ trên chóp mũi nàng một cái, sủng nịch chất vấn.

Bỗng từ phía ban công truyền đến âm thanh kì lạ, tựa một vật nặng rơi xuống. Hứa Vĩ Quân cảnh giác đem nàng ôm chặt trong lòng, một lát sau lại nghe tiếng đập cửa.

"Tiểu Hy, là mình đây, đừng sợ, mở cửa cho mình đi!"

Nàng vội từ trong lòng hắn thoát li,  chạy ra ban công mở cửa "Vân Bảo, cậu sao lại ở đây?"

Dưới ánh trăng thấp thoáng thấy được dáng dấp cậu thiếu niên trẻ, ngũ quan cân đối, thanh thuần tươi mát. Hứa Nguyệt Hy thấy trên người cậu ta có vài vết thương, nhìn đến ban công cách nhau vài mét kia không khỏi cả kinh trong lòng "Cậu trèo sang đây? Như vậy nguy hiểm lắm a!"

Vân Bảo cười xòa, gãi gãi mái tóc ngắn cũn của mình "Mình thấy cậu sợ quá, nên muốn qua đây với cậu."

"Cảm ơn cậu, mình không sao. Tiểu thúc của mình đã ở đây rồi."

Vân Bảo xụ mặt xuống, vui buồn trong lòng đều thể hiện ở trên mặt "...vậy sao? Vậy mình đi về đây, cậu ngủ ngon."

"Cậu lại leo ngược lại nữa sao? Không được đâu, nguy hiểm lắm." Vân Bảo cũng là vì nàng mà qua đây, nàng không muốn người khác vì mình mà khổ sở như vậy đâu.

Từ lúc nào tiểu thúc đã ở phía sau Hứa Nguyệt Hy, sắc mặt hắn thâm trầm đến đáng sợ.

"Sao lại ở đây giờ này? Cha mẹ cậu không dạy cho cậu rằng không được vào phòng con gái lúc nửa đêm sao?" hắn không nhìn nàng mà lườm Vân Bảo một cái, gằng từng chữ trong cổ họng.

"Con xin lỗi..." dường như đã biết hành động của bản thân có phần lỗ mãng, Vân Bảo cúi đầu xin lỗi.

"Tiểu thúc, không phải như vậy, cậu ấy..." nàng nhìn cậu ta như vậy bị tiểu thúc quở trách thật có chút không nỡ, nắm lấy áo Hứa Vĩ Quân giải thích.

"Cút về!"

Nhưng Hứa Nguyệt Hy còn chưa kịp nói hết câu, hắn đã xách cổ áo Vân Bảo lên, một cái ném cậu ta về ban công đối diện.

"Tiểu thúc!" nàng hoảng hốt nhìn hắn, vội chạy đến nhìn xem Vân Bảo tiếp đất như thế nào.

"Cậu có sao không?"

Bên kia vọng lên tiếng Vân Bảo đáp "Không sao, cậu đừng lo. Tiểu Hy, ngủ ngon nhé!"

Còn chưa kịp cho cậu ta một câu trả lời, tiểu thúc đã xách nàng lên, ánh mắt hung tợn nhìn nàng.

"Còn không đi ngủ? Nữ nhi thì không được phép gặp nam nhân vào buổi tối, ngươi không biết sao?"

Nàng thực sự chưa bao giờ nghe qua còn có lệnh cấm kì lạ như vậy "Không biết. Tiểu thúc, chẳng phải ta vẫn gặp người vào buổi tối sao?"

"Như vậy không tính."

"Vậy như thế nào mới tính a?"

Hắn im lặng một lát, sau đó lại mơ hồ đáp lại một câu "Ngươi lớn một chút sẽ biết. Để tới lúc ngươi biết, buổi tối ta sẽ canh chừng ngươi ngủ."

oOo

"Hoan tỷ tỷ, có phải tiểu thúc của ta vừa mới về đúng không?"

"Đúng vậy tiểu thư, nhưng mà..."

"Nhưng mà sao?"

"Tiểu thư...tôi khuyên cô không nên lên phòng thiếu gia vào lúc này đâu. Bởi vì Ngọc tiểu thư cũng ở trên đó..."

"Ngọc tiểu thư? Tại sao cô ấy lại ở đây và ta không được lên đó?"

Nữ giúp việc sắp bị cô ép cho phát khóc rồi, tuy tiểu thư nhà cô thông minh nhưng lại trong sáng hơn bất kì bạn bè cùng lứa khác. Nàng ta thật sự không biết nên nói thế nào cho Hứa Nguyệt Hy hiểu.

Vừa mới suy nghĩ cách khiến tiểu thư có thể hiểu được, nữ giúp việc đảo mắt một cái đã thấy nàng chạy lên phòng tiểu thúc, liên tục gõ cửa.

"Tiểu thúc, người ở trong đó sao? Mau mở cửa cho ta a."

"Ai ya tiểu thư, Tiên sinh bây giờ chắc đã ngủ rồi, người không nên làm phiền đâu."

"Ngủ rồi? Chẳng phải khi nãy ngươi nói còn có bạn của tiểu thúc đến đây nữa sao? Sao có thể ngủ được?"

"Chắc...chắc là họ đang ngủ chung với nhau..." mặt của Mộc Hoan đỏ ửng, thầm cầu nguyện tiểu thư đừng tiếp tục thắc mắc nữa.

"Ngủ chung? Ta cũng muốn ngủ chung với tiểu thúc nữa" nói rồi nàng tiếp tục gõ cửa.

Tiểu thư, người ngốc thật hay giả ngốc vậy?

"Tiểu thư, đừng gõ cửa nữa, chắc tiểu thúc của người đã ngủ say rồi."

"Hoan tỷ, sao mặt tỷ đỏ vậy? Còn liên tục ngăn cản không cho ta vào nữa? Chẳng lẽ tiểu thúc dặn người không cho ta vào sao?"

"Ai ya, tiểu thư à, cô cũng lớn rồi nên học ngủ một mình đi, tiểu thúc của cô dù gì cũng có đời sống riêng tư thôi."

Mộc Hoan vẫn còn định tiếp tục huyên thuyên, ngăn cản Hứa Nguyệt Hy thì nàng đã nhanh chóng mở cửa chạy vào bên trong.

Không nhìn thì thôi, càng nhìn càng thấy thắc mắc. Bên trong là một cảnh nóng bỏng mắt, tiểu thúc nào quần áo xốc xếch đang cùng nữ nhân khác ôm nhau quấn quýt trên giường.

Thấy Hứa Nguyệt Hy bất ngờ xông vào, người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ chỉ mặc một lớp áo mỏng tang lạnh lùng phóng ánh mắt về phía nàng.

"Cô ta là ai? Sao trong nhà của A Quân lại có một đứa nhóc thế này? Chẳng phải anh ấy vẫn chưa có vợ hay sao?" lời này là nói với cô hầu Mộc Hoan.

"Ngọc tiểu thư, thật ra Nguyệt Hy tiểu thư là..."

"Hy nhi? Sao ngươi lại ở đây? Còn cô?" Hứa Vĩ Quân cuối cùng cũng tỉnh táo, thấy Hứa Nguyền Hy vừa mới xông vào phòng thì giật mình.

"A Quân, là anh uống say rồi được em đưa về nhà..." Ngọc Thu Điềm thấy Hứa Vĩ Quân vừa mới trong trạng thái say mềm đã tỉnh táo hẳn thì giật mình chột dạ.

"Tại sao tiểu thư lại ở đây?" hắn đưa mắt lạnh lùng nhìn Mộc Hoan đang hoang mang, cố gắng hết sức kiềm nén cơn phẫn nộ.

Hứa Vĩ Quân không thèm để ý đến lời giải thích của Ngọc Thu Điềm, dời ánh mắt nhìn thẳng vào Hứa Nguyệt Hy, trong mắt chủ còn lại ôn nhu và lo lắng "Hy nhi, ngươi đã thấy những gì?"

"Ta...tiểu thúc ta thấy hai người vừa ôm nhau."

"Ta không có ôm cô ta. Hy nhi, là ngươi nhìn lầm."

"Còn cô, đưa tôi về? Chẳng phải tôi đã bảo cô được phép bước chân vào đây sao?"

"A Quân em chỉ là..." vốn dĩ ả muốn mượn chuyện này để tiến tới với Hứa Vĩ Quân, dù gì trong mắt người ngoài Hứa gia đã trở thành cấm địa của thần linh, ả bước vào rồi thì sau này thì sau này địa vị trong mắt người ngoài cũng tăng lên không ít.

"Tiểu thúc, cô ấy là ai...?"

"Cút."

Hứa Nguyệt Hy giật mình hoảng hốt, trong tim dấy lên một trận đau đớn "Ta...ta xin lỗi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...