Chương 7: #6: H

Bọn họ vừa về nhà thì tuyết đã ngừng rơi, Hứa Nguyệt Hy cảm thấy ngày hôm nay cứ như vậy kết thúc thì thật đáng tiếc, không ngờ tiểu thúc lại  quyết định đưa nàng đến một nơi.

Nơi hắn đưa nàng đến là một khu đất trống, thoáng gió, thoạt nhìn như rất hoang sơ nhưng thực chất lại được chăm sóc tỉ mỉ, chính giữa khu đất là hai nấm mộ được đặt cạnh nhau.

Lúc này Hứa Nguyệt Hy mới chợt nhớ ra nơi này chính là nơi chôn cất của cha mẹ nàng. Phần mộ của mẹ nàng được tiểu thúc đưa về ngay cạnh cha, hai người miễn cưỡng xem như có thể ở bên nhau khi chết đi.

Ngoại trừ ngày đầu tiên hắn nhận nuôi nàng thì cho đến nay Hứa Nguyệt Hy vẫn chưa một lần đặt chân trên mảnh đất này một lần nào nữa.

Hứa Vĩ Quân đốt cho họ một nén nhang, nhìn nàng đầy tự hào dõng dạc tuyên bố nữ nhi bọn họ yêu nhất cuối cùng cũng đã 17 tuổi.

Hắn còn kể cho nàng nghe về quá khứ của hai người họ, cách họ gặp nhau, yêu nhau và bị Hứa gia ngăn cấm kịch liệt thế nào nhưng lại không có vai của bản thân. Nếu hắn không biết rõ về chuyện của họ như vậy thì nàng đã nghĩ hắn chỉ đơn giản là một người kể chuyện đứng ngoài cuộc.

Lúc hai người về đến nhà trời cũng đã sập tối.

Hôm nay hắn đuổi hết tất cả người làm đi hết, chỉ còn nàng và hắn cùng nhau vào bếp nấu ăn, tất nhiên sáng kiến này lại là do Hứa Nguyệt Hy đề nghị.

Tuy chưa bao giờ nấu cơm nhưng được thừa hưởng tay nghề của mẹ, cùng với sự trợ giúp của tiểu thúc cuối cùng Hứa Nguyệt Hy cũng làm ra một bàn ăn đầy đủ ba mặn một chay.

Món ăn tuy đơn giản nhưng tràn ngập ấm áp của không khí gia đình.

Có điều hời gian càng về đêm Hứa Vĩ Quân càng ít nói, ngọn sóng trong đáy mắt cũng càng lúc càng lớn.

oOo

"T-tắm chung?''

Vốn dĩ cô muốn ăn cơm xong thì như thường lệ tắm rửa đi ngủ nhưng lại không ngờ tiểu thúc lại xông vào phòng tắm rồi nói muốn tắm chung.

"Không được sao?"

"Kh-không phải, chỉ là ta cảm thấy chúng ta lâu rồi không tắm chung, có chút ngại ngùng." hai má nàng nóng lên, nhất là khi nhìn thấy tiểu thúc bắt đầu cởi đồ.

"Vậy là ngươi trách ta không thường xuyên tắm chung với ngươi sao?"

"Không, không có a."

"Vậy thì được, nào lại đây ta tắm cho ngươi."

"Không cần, không cần đâu, ta tắm xong rồi, giờ chỉ cần ngồi trong bồn tắm xíu thôi."

Hắn vờ như không nghe thấy, giam nàng trong lồng ngực săn chắc, một tay lấy sữa tắm, tay kia xả nước làm ướt người nàng.

Không hiểu sao mặt Hứa Nguyệt Hy càng ngày càng đỏ, chân tay bủn rủn ngồi trong lòng tiểu thúc.

Đến khi bàn tay dính đầy sửa tắm của Hứa Vĩ Quân chạm vào da thịt, cơ thể nàng lập tức căng thẳng, bối rối không biết nên làm thế nào.

Hắn thấy nàng ngại ngùng xấu hổ lại cười xấu xa dùng tay sờ loạn khắp cơ thể Hứa Nguyệt Hy, chạm đến những nơi mẫn cảm thì dừng lại, vuốt ve một hồi lâu.

Hai bầu ngực trần trụi của nàng cũng không ngoại lệ, bàn tay tiểu thúc lúc đầu là nhẹ nhàng lướt qua, nắn nhẹ đến khi hai nhũ hoa cương cứng thì lại bóp nắn thật mạnh, thậm chí hạt đậu ở đỉnh cũng bị hắn day day, chơi đùa thật lâu.

"Tiểu thúc..." hơi thở nàng gấp gáp khó khăn, biết tiểu thúc muốn làm gì nhưng lại không thể từ chối.

"Hy nhi, ngươi thật mẫn cảm, tiểu thúc chỉ giúp ngươi tắm rửa cũng có thể động tình."

"Không được a..." cả cơ thể nàng vô lực dựa vào lồng ngực tiểu thúc, để mặc cho hai bàn tay hắn làm càng trên ngực nàng, bóp nắn nó thành đủ hình dạng.

"Hy nhi, ngươi ướt rồi." Hứa Vĩ Quân từ đằng sau liếm lấy vành tai nàng, như có như không khiêu khích khoái cảm khiến Hứa Nguyệt Hy ngứa ngáy vặn vẹo cơ thể "Tiểu thúc chỉ nắn hai đầu của ngươi cũng có thể khiến ngươi cao trào sao? Chúng ta cùng thử xem."

Đến khi nhiệt độ căn phòng gần như đạt tới đỉnh điểm, giữa hai chân càng ngày càng ướt át thì dòng nước lạnh xối xuống như dập tắt tất cả.

"T-tiểu thúc? Ngươi làm gì a?"

"Chẳng phải chúng ta đang tắm sao? Ta thoa xà bông cho ngươi xong thì phải xối nước chứ? Nếu để lâu sẽ khó chịu lắm a."

"Người..." vậy sao ngay từ đầu người còn cố ý làm vậy?

Nén buồn bực trong lòng, Hứa Nguyệt Hy chỉ đành để mặc tiểu thúc bế vào bồn tắm. Hứa Vĩ Quân cũng không vào chung với nàng, chỉ đứng bên ngoài tỉ mỉ tắm rửa mà không để ý Hứa Nguyệt Hy ngồi trong bồn tắm một bụng dục hỏa chưa tan hết, chẳng khác gì một chính nhân quân tử.

Thấy nàng lườm hắn, khóe môi ai đó trộm vẽ lên một đường cong nhàn nhạt nhưng rất nhanh đã giấu đi, tỏ vẻ lãnh đạm như thường ngày "Hy nhi, có chuyện gì sao? Khó chịu ở đâu à?"

Tiểu thúc không hỏi thì thôi, càng hỏi càng khiến nàng tức giận, nhưng xấu hổ như vậy chẳng lẻ lại đi nói ra? Rõ ràng tiểu thúc muốn trêu nàng.

Hứa Nguyệt Hy phồng má đáp "Không có gì."

"Vậy sao?" hắn vừa nói vừa bước vào chung với nàng. Bồn tắm này được thiết kế khá rộng, hai người ngồi cũng không cảm thấy chật chội.

Nhưng đó là với điều kiện chiếc bồn này được dùng để tắm, còn những việc khác thì lại rất khó khăn. Hứa Vĩ Quân vừa ngồi xuống đã kéo nàng ôm trong lòng ngực, hôn lên môi đỏ hồng. Lúc đầu còn ôn nhu nhưng càng ngày càng mạnh mẽ, chứa đầy chiếm hữu.

"Uhm...tiểu thúc...ân..." nàng đập tay lên ngực hắn, mặt đỏ ửng vì thiếu không khí.

Hắn nhả đầu lưỡi nàng ra, cọ cọ mũi nàng nhắc nhở "Nhớ hít thở bằng mũi."

Như để cho nàng có cơ hội thực hành, Hứa Vĩ Quân lại giữa lấy gáy, ép sát đầu nàng tiếp tục đưa đầu lưỡi vào khoang miệng thơm ngát.

Hai đầu lưỡi vừa tách ra, hắn lại hôn lên cổ, mút mạnh, một dấu ấn đỏ như son nổi bậc trên làn da trắng trẻo. Tìm thấy được thú vui mới, hắn lại lặp lại nhiều lần với những chỗ khác, càng hôn càng hưng phấn.

Hứa Nguyệt Hy lại thở dốc chịu đựng khoái cảm quen thuộc mà là lẫm. Nhưng cũng như lần trước, đến khi giữa hai chân nàng ngứa ngáy khó chịu thì tiểu thúc lại bước ra khỏi bồn, dùng khăn tắm lau người nàng thật khô.

"Hy nhi, ngâm lâu không tốt đâu, ngươi mau đi ra đi."

Cũng như lần trước, nàng chỉ có thể nén lại lửa giận trong lòng.

"Vâng..."

Ai đó lại thích thú cười xấu xa.

Hứa Nguyệt Hy vừa quần khăn tắm bước ra khỏi cửa thì cơ thể lại bị bế lên đè thẳng xuống giường. Chưa kịp nhìn lại thì đôi môi quen thuộc lại phủ trên mặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...