Sau khi cô vẫy tay tạm biệt, à không, phải nói là vĩnh biệt hai bạn kia xong. Cô đã chạy một mạch lên trên lớp học. Cô phải nhanh nhất có thể ,vì biết sao không? Nếu bạn vào lớp trễ thì tất nhiên bạn sẽ trở thành tâm điểm chú ý đấy! Bớt đùa đi! Cô không muốn trở thành người nổi tiếng đâu.
Cuối cùng cũng đã đến lớp, mở cửa nhè nhẹ đi vào, ngó xung quanh ' phù, hên là còn có vài người lên lớp rồi, ahihi, vậy mình cứ tìm chỗ nào đó ngồi rồi im lặng là được ' . Cô tìm cái bàn cuối lớp, gần cửa sổ, ngồi xuống, nằm dài ra bàn, cầm vở lên che mặt như kiểu ' ta là không khí , ta là không khí' .
Sau vài phút nữa, lớp học đã bắt đầu nhiều người hơn, tất nhiên là không ai quan tâm đến cô rồi. Mấy bạn nữ thì tụ một chỗ, mấy bạn nam tụ chỗ riêng. Nữ thì bàn về đá banh , ách nhầm đồ hiệu, son phấn,.... còn nam thì đang bàn về game, nhà tao sao sao đó....
Cô nằm dài trên bàn, mắt quan sát mà cảm thấy ồn ào, phiền phức nên quay ra ngoài cửa sổ nhìn trời. Xì, đúng là những con cưng nhà giàu! Ta phi!
Tiếng chuông vào học bắt đầu reng lên từng đợt, báo hiệu sắp vào giờ học. Học sinh vẫn vậy, ai đang nói chuyện gì thì vẫn nói chuyện thôi.
Cửa phòng bắt đầu mở ra, một cô giáo bước vào thấy lớp chưa về chỗ nên lớn tiếng quát :
" CÒN KHÔNG MAU VỀ CHỖ CHO TÔI!" Cô nhớ không lầm là bà cô này được hs gọi là bà la sát nha! Nên tiếng quát kinh thiêng động địa đó đã giúp cái bạn hs an toạ về chỗ.
Bỗng cửa lớp bị mở ra một cách " dịu dàng" đến nổi nó gần bung cmn nó ốc . Sau cánh cửa bước vô lại hai bạn nam cùng với một bạn nữ.
Vâng không ai khác chính là , nam9 nữ 9 của chúng ta đây. Đi trước là Hiên Viên Triệt đi kế bên là Trần Nhu Nhu, cuối cùng là Trịnh Bắc Dật.
Trịnh Bắc Dật sao? Con trai của chủ tịch tập đoàn đứng thứ 2 thế giới, công ty khai phá mỏ dầu và làm ra nhiều đồ dùng điện hàng đầu thế giới, là người đã phát minh ra xe hơi địa hình độc nhất vô nhị của thế giới , cái xe lên tới cả mấy chục hoặc có thể tới trăm triệu đôla ( ta chém gió sắp bay cmn nóc nhà của mình rồi) . Anh ta mai sau này là người thừa kế cái gia tài khổng lồ này đấy thôi! Anh ta đã vậy còn là một trong những người nắm quyền trong giới hắc đạo Black của tên Hiên Viên Triệt đấy còn gì!
Nói về ngoại hình thì tất nhiên là phải thuộc hàng soái ca rồi. Mái tóc màu đỏ chói, da trắng, mày kiếm , mắt đen xếch nhưng nhìn vào bên trong là một mảnh lạnh lùng, nhưng bên ngoài môi cười phong lưu , môi mỏng hồng, mũi cao. làm cho biết bao nhiêu con tim thiếu nữ tan chảy. Đây là anh trai họ của nữ 9 đây mà!
Mà cô nói đúng không? Chỉ cần vô trễ là trở thành trung tâm liền. Nhìn kìa, nhìn kìa, mấy của mấy bạn nữ trái tim bắt tung toé khắp mọi nơi. Mấy bạn nam thì tất nhiên chỉ nhìn nữ 9 của chúng ta thôi, những con mắt trái tim tung toé tiếp. Haizzzz, con cảm tưởng mấy cái con mắt của mấy ng này như muốn lòi ra ngoài vậy! Xì còn đám nam9 ,nữ 9 làm màu vừa thôi! Xì mà thôi không liên quan nên không quan tâm.
3 người sau khi bị chục con mắt chiếu vào, tuy hai anh rất là bực mình nhưng vẫn tiêu soái bước về chỗ , còn Trần Nhu Nhu tuy ngoài mặt xấu hổ nhưng trong lòng cực kì đắc ý. Khi 2 anh bước qua chỗ cô thì dừng lại , 2 anh giờ mới để ý là cô gái này hình như lúc 2 anh bước vào thì vẫn nằm dài trên bàn, không thèm ngước lên. Trần Nhu Nhu thấy 2 anh đứng lại nhìn cái bàn cuối lớp thì nheo mắt nhìn theo, cô ta giật mình ' đó không phải Triệu Ly Tâm sao? Hừ! Cô ta tính gây sự chú ý sao? Hừ! Cô chờ đó! Lát cô sẽ biết tay vì hồi nãy dám làm nhục cô' ( người ta làm nhục bà chị hồi nào vậy?) . Cô ta cười nửa miệng, mắt lộ vẻ âm độc về phía cô.
Sau khi 2 anh nhìn một lúc thì mới biết là cô nên mắt khinh bỉ rồi đi vào chỗ ngồi. Chỉ có Trịnh Bắc Dật thôi còn Hiên Viên Triệt thì khác. Anh suy nghĩ về việc cô hành động hồi nãy ' không lẽ cô ta thay đổi rồi?' nhưng anh lại lắc đầu , hừ! Chắc định lạc mềm buộc chặt đây mà !
----- ta là tuyết phân cách ra chơi -----
Tiếng chuông ra chơi reng lên, cô đang nằm thì bật dậy, vươn vai, ngáp một cái. Ây da, thật là uể oải mà! Cô chẳng hiểu gì về mấy cái môn này cả! Một chút cũng không! Cô chỉ hiểu mỗi môn văn thôi nên mấy môn này cô đầu hàng sớm. Hình như ra chơi rồi nên lết xuống ăn mới được.
Vừa nghĩ đến ăn là cô lại cười nham nhở. Nhưng sao ông trời lại cho cô dễ dàng bình yên mà xuống ăn được chứ.
Cô là người bước ra khỏi lớp trước, cô nghĩ cô nên xuống căntin nhanh không thì lại chen, mệt lắm. Cô đang sắp mở cửa đi ra thì một giọng vàng ngọc, dịu dàng vang lên:
" A, Triệu Ly Tâm, mình có chuyện muốn nói!" Và thế là cả lớp quay lại nhìn cô. Cô thật sự giờ phút này rất muốn giết chết cô ta! Cô quay người lại, nhướng mày ý nói ' nói gì?'.
Nhưng lúc cô quay lại cả lớp bắt đầu bàn tán:
Nữ sinh 1 : moá! Tao không ngờ hết con chị rồi đến con em mặt dày đến nổi nhưng vậy!
Nữ sinh 2 : ừ! Đúng rồi! Ko ngờ còn dám lết xác lên trường! Hừ! Chắc chắn cô ta lên đây quyến rũ 2 anh hot boy chứ gì.
Nữ sinh 3: hừ còn bày đặt thay đổi hình tượng! Hừ! Đã là thứ lẳng lơ thì mãi vẫn vậy thôi!
Nam sinh 1: hừ! Đúng là thứ ghê tởm!
Nam sinh 2 : còn giám vác mặt đi học!
Một loạt những tiếng chửi rủa nhắm về phía cô, những ánh mắt khinh bỉ, ghê tởm , chán ghét đều hướng về phía cô. Cô ta sau khi thực hiện được kế hoạch thì rất là đắc ý , cười thầm trong lòng ' hừ ! Tao cho mày biết hậu quả của việc làm nhục tao' . 2 anh thì vẫn coi như đó không phải chuyện của mình nên ngồi chờ Trần Nhu Nhu tiếp. Cô ta bắt đầu làm thánh mẫu , quát m.n:
" Sao mấy bạn lại nói Ly Tâm như vậy! Dù là như vậy thì mấy bạn cũng không nên vì sẽ tổn thương Ly Tâm!" Một nữ sinh lên tiếng :
" Nhu Nhu à cậu đừng có bênh mấy người như vậy! Không đáng chút nào! Cô ta tổn thương càng tốt!" M.n hưởng ứng : " đúng, đúng , đúng"
Cô ta rất đắc ý, nhưng ngoài mặt hơi rưng rưng nước mắt nói :
" Các cậu cũng không nên làm thế!"
Nữ sinh kia :" không sao mà Nhu Nhu! Cô ta là người ngu ngốc nên không tổn thương được đâu! Cậu cứ mặc kệ cô ta!" M.n hưởng ứng : " đúng rồi đó , Nhu Nhu đừng quan tâm, mặc kệ cô ta!" Cô ta nước mắt sắp rơi, đang tính nói gì đó thì nghe tiếng vỗ tay " Bốp,....Bốp...., Bốp" ( vỗ tay kiểu kinh bỉ , kiểu quyến sờ tộc á) .
M.n quay lại nhìn tiếng vỗ tay đó phát ra từ đâu, không ngoại trừ ai nha. Tiếng vỗ tay phát ra từ cô, cô đứng coi chán chê rồi nên vỗ tay. Nữ sinh kia quát :
" Mày vỗ tay cái gì?" Cô điềm nhiên nhìn bạn nữ sinh , cô nhếch môi nói :
" Một đám chó hùa!" Một câu vừa phán làm m.n đứng hình. Nhưng bạn nữ sinh kia bắt đầu lấy lại được tinh thần quát :
" Mày nói ai? Mày nói chúng tao chó hùa? Vậy mày cũng chẳng hơn gì tụi tao đâu!" Cô nhìn cái bạn nữ vừa quát, khoanh tay, dựa cửa, nhếch mép :
" Tất nhiên hơn rồi, hơn nhiều nữa là đằng khác!" Bạn nữ nào đó vì không cãi được, thẹn quá hoá giận, chạy ngay đến chỗ cô tát cô một cái quát:
" Hừ! Con đàn bàn lẳng lơ như mày thì cả chó cũng không bằng! Mày còn nói hơn tụi tao chỗ nào? Hừ! Mày mau chóng mà cút khỏi trường đi!" Cô ngước lên nhìn bạn nữ, ánh mắt sát khí nhìn chằm chằm con ả ( giờ bạn nữ đổi qua thành con ả nha) . Người cô bắt đầu toả sát khí, cô gằn từng chữ nói:
" Thử đánh lại một cái nữa đi!" Con ả tuy lúc đầu rất là sợ hãi nhưng nghĩ cô thì làm được cái gì, cô chỉ bám trai là giỏi nên tát một phát bên kia của cô nói:
" Mày là cái thá gì mà tao không dám?" Cả lớp chứng kiến, thế nhưng không một ai đau lòng mà còn cười vui. Trần Nhu Nhu tuy rất thoả mãn nhưng vì đã là thánh mẫu nên làm cho chốt :
" A!dừng tay! Bạn sẽ làm Ly Tâm đau đó!" Con ả quay ra cười với cô ta rồi nói:
" Hừ! Nó mà đau sao? Nhưng vậy là quá nhẹ cho nó!" M.n bắt đầu cười, cô ta tính nói gì đó nhưng hành động của cô đã làm cho m.n đứng hình.
Cô đưa tay bóp lấy của con ả, đẩy mạnh vào tường " rầm" . Cô nhìn bây giờ như tu là đòi mạng . Con ả hoảng hốt , thấy khó thở nên dùng lực một tí nhưng cỡ nào cũng không ra , con ả trố mắt nhìn cô. Thật ra lúc xuyên qua cô là người học võ, cô đã thành đai đen quyền anh, Vovinam không hiểu sao mẹ đại nhân bắt cô học nên cô phải học thôi, không ngờ đã đến lúc dùng tới.
Cô dùng sức một tí bóp cổ con ả, khi thấy con ả sắp hết hơi cô mới thả ra. Con ả thấy có được hơi nên hít lấy hít để , nhưng gì bị một cô đàn bà lẳng lơ làm nhục cho cả lớp thế này nên giận quá mất khôn. Lớn tiếng quát :
" Mày muốn giết tao sao? Mày có tin tao báo cảnh sát để cầm đầu gia đình mày không?" Cô lạnh lùng nhìn ả , tiến lại gần. Ả vì có hơi sợ hãi nhưng vì quá khinh thường cô nên ả trừng mắt lớn với cô.
Cô tiến lại gần , cầm trụ hai tay ả bằng một tay rồi đẩy ả vào tường, cô toả sát khí, nói nhẹ nhàng như không nhưng trong lời nói chứa đầy những thứ làm ng ta sợ hãi :
" Thật ra, ý kiến của cô không tồi! Giết người sao?" Cô vừa nói vừa cười làm mọi người bắt đầu sợ hãi, ả trợn mắt sợ hãi, người run run nhìn cô. Cô lại cười cười nói :
" Tôi chưa từng thử qua nha! Nhưng nếu cô muốn là người đầu tiên để tôi thử trải nghiệm thì... tôi rất vui!.... cái cảm giác...." Con ả trợn mắt trắng lên nhìn cô, run rẩy mạnh hơn hồi nãy, mồ hôi chảy từng đợt. M.n nuốt nước bọt chờ cô nói tiếp. Cô lướt từng ngón tay trên gương mặt của ả , rồi nhẹ nhàng cười nói:
" Cảm giác nhìn người ta cầu xin, năn nỉ, ... sợ hãi khi sắp chết như thế nào nhỉ? Chắc là thú vị lắm đây! " Ả sợ hãi , bắt đầu lắp bắp nói:
" Mày....mày...mà giết....tao.....thì mấy..... người....trong lớp....sẽ kiện mày....!" Cô nghe xong thì chỉ cười :
" Ồ! Vậy sao? Cô nghĩ tôi giết cô bằng cách cho m.n thấy sao? Tất nhiên là không rồi! Tôi cũng có thể dựng hiện trường giả là cô tự tử trong nhà vậy! " Cô ngừng một chút rồi lại nói :" khi tất cả cửa sổ, cửa phòng đóng kín , xác cô thì nằm trong bồn tắm, một tay cầm dao, tay kia bị cắt gân thì cô nghĩ cảnh sát sẽ nghĩ gì? Tất nhiên là biết cô tự tử rồi! Thế là vụ án khép lại! " Ả trợn mắt lớn nhìn cô , lắp bắp nói :
" Những.... người.... ở đây.... sẽ ....nói.....cho....cảnh sát.... biết.....do....cô làm!" Cô lại lướt ngón tay lên mặt ả lần nữa:
" Cô là do quá ngây thơ hay là do quá ngu ngốc? Cô nghĩ họ nói sao? Haha tức cười! Họ chỉ là bạn chứ không phải người thân của cô. Cô nghĩ họ sẽ mạo hiểm bản thân của mình để cho cô không chết oan ức sao? Cô quá ngây thơ rồi!" Cô nhìn con ả trợn mắt nhìn cô , cô cười :
" Cô nên nhớ! Cái thế giới này, không tốt bụng như cô đã nghĩ đâu cô bé à! Có thể cô tốt với họ nhưng chưa chắc gì họ đã để cô vào mắt! Cho dù cô có chết đi hay họ có biết sự thật là cô tự tử thì họ cũng sẽ không nói đâu!" Cô vừa dứt câu thì bạn thân của ả lên tiếng :
" Tôi sẽ là người nói!" Con ả khi nhìn thấy bạn thân mình lên tiếng, ả thật sự rất cảm động. Cô không quay lưng lại nhưng giọng nói vẫn đều đều:
" Cô nói sao? Tốt! Xem ai tin cô! Và khi cô dẫn cảnh sát đến nhà tôi thì cô chuẩn bị đi xuống Diêm Vương chơi cùng bạn cô đi! Và cô đừng lo cảnh sát sẽ không nghi ngờ gì khi tôi giết hết cả nhà cô rồi làm một vé bay giả , như kiểu nhà cô đã định cư bên nước ngoài rồi vậy! " Bạn thân của ả nghe xong trợn mắt, sợ hãi ngồi xuống. Ả thấy vậy hét lên:
" Vậy thì sao chứ đúng không Nhi ( tên bạn thân ả) ?" Bạn Nhi gì đó quay mặt đi không nói. Ả trợn mắt nhìn bạn la lên :
" Mày nói gì đi chứ! Tao bạn mày mà? Mày sẽ cứu tao phải không?" Nhi nào đó thấy ả phiền phức cứ hỏi mình hoài. Thật ra , chỉ quen ả vì ả giàu thôi! Nãy là tính cho ả càng xúc động về mình thì càng cho mình tiền , cả ng yêu ả Nhi cũng cướp mà! Nhưng ả ngủ quá nên ko biết thôi. Nhi bực mình quát : " hừ! Đổi mạng của tao để giúp mày sao? Hừ! M chết thì đừng có liên lụy đến nhà tao!" M.n im lặng không ai phản bác dùm ả.
Ả trố mắt nhìn cái lớp nãy còn hùa với mình nhưng khi thấy mình bị vậy không ai thèm ra. Nhìn sang con đc coi là bạn thân, vừa đau, vừa hận, nước mắt ả chảy xuống từng đợt.
Bạn thấy sao?