Chương 13: Chương 12: mẹ đại nhân cũng xuyên qua sao???

Cuối cùng cái buổi mà cô mong đợi nhất đó là kết thúc buổi học. Cô vươn vai, ưỡn người, cầm đống rác bỏ vào thùng rác. Đang tính đứng lên xách cặp đi về thì nghe một tiếng tức giận vang lên :

" Cậu đây là coi mình như không khí?"  ( Qua chương này mới mày tao được ) Tố Tố trừng mắt nhìn cô. Cô nhìn xuống, mặt giả bộ vô cảm nói :

" Ừ!" Tố Tố tức giận trừng mắt nhìn con người trước mặt. Cô thấy cái vẻ mặt của Tố Tố nhìn cô như muốn bang thây sẽ thịt như vậy, cô không nhịn được nên ngồi xuống ôm bụng cười hả hê. Cười xong thì quay qua khoác vai Tố Tố nói :

" Thôi chúng ta về nào em yêu" Tố Tố nổi hết cả da gà, đẩy cô ra , xách cặp đứng lên nói :

" Cậu bỏ ngay cái bộ mặt nham nhở đó cho tớ! Đi về nào!" Nói xong Tố Tố quay lưng đi ra cửa, cô cười cười đi theo sau.

---- ta là tuyết phần cách về đến nhà----

Cô tung tăng vào nhà mà không biết là sắp có chuyện bất ngờ xảy ra! Cô vào đến nhà nói lớn :

" Thưa mẹ , con mới về!" Không ai trả lời, kì quái đáng lẽ mẹ phải ở nhà chứ? Đi vô phòng bếp thì thấy mẹ đang nằm trên sàn nhà. Cô hoảng hốt lấy điện thoại gọi bác sĩ riêng của nhà.

Sau một lúc thì bác sĩ đến, ẵm mẹ cô lên phòng rồi khám :

" Mẹ con không bị sao hết, chỉ là bị đụng đầu nhẹ thôi! Nên con đừng lo lắng!" Cô nghe vậy thì thở phào, cảm ơn bác sĩ rồi vô phòng chăm sóc mẹ.

Sau khi cô xuống dưới nhà nấu cháo bưng lên , thấy mẹ ngồi dậy rồi. Đi đến bên cạnh đặt to cháo lên bàn xong , quay ra hỏi mẹ :

" Mẹ , mẹ không sao chứ?" Mẹ quay qua nhìn cô một cái rồi quay đi luôn. Cô trợn mắt nhìn mẹ rồi hỏi tiếp :

" Mẹ, mẹ thật sự không sao chứ?" Thì đến lúc này mẹ không thèm quay lại nói :

" Phiền quá! Cút ra ngoài đi!" Cô đứng hình, mở to mắt , nhìn chầm chầm. Cô không biết đều cô suy nghĩ là đúng không nhưng người này rất có thể là mẹ đại nhân nha! Cô không chắc chắn nhưng cô sẽ thử :

" Mẹ đại nhân phải không?" Con run rẩy nói. Khi câu cô vừa dứt, mẹ quay qua nhìn cô một hồi, mấp máy môi nói :

" Vương Ly Tâm?" Cô giật mình, vì cô biết khi cô xuyên qua đây thì không ai biết thân phận thiệt của cô cả. Vậy người ngồi trước mặt cô là mẹ đại nhân sao? Nước mặt trào ra, cô nhào tới ôm mẹ đại nhân nói :

" Mẹ đại nhân ơi! Con nhớ mẹ lắm, con biết con bất hiếu nhưng vì tai nạn xảy ra quá nhanh nên con không thể làm được gì! Con xin lỗi!" Mẹ đại nhân mỉm cười ' thật tốt, cuối cùng đã tìm lại được con gái, thật tốt' . Mẹ đại nhân ôm cô vào lòng , vuốt đầu cô nhẹ giọng nói :

" Không sao! Mẹ đã đến đây với con rồi!" Thật ra , thì mẹ rất thương con , sau cái lớp lạnh lùng ấy mẹ luôn luôn thương con. Cô khóc một hồi thì ngước mặt lên hỏi :

" Ủa? Sao mẹ xuyên qua được?" Mẹ cô nghe vậy thì khôi phục lại bộ dáng vô cảm thường ngày, đẩy cô dậy. Nhướng mày lên nhìn cô nói :

" Ta thấy cạnh xác mi có cuốn truyện nên ta lấy về đọc! Được không?" Cô chết lâm sàng ' hả? Mẹ đi nhận xác mình mà còn lấy truyện đọc á????' . Mặt cô đần thúi ra, mẹ đại nhân nhìn cái mặt ngu của cô thì không chịu nổi nói :

" Ngươi ko cần lo xác ngươi ta hoả thiêu rồi!" Cô chết lâm sàng tập 2, cô cứ trân trân nhìn mẹ đại nhân. Mẹ đại nhân thấy cô cứ nhìn thì lại nói :

" Ngươi lo cho xác ngươi sao? Thật tình ngươi chết rồi mà rất phiền phức ! Ta phải lo cho cả một bộn tiền để hoả thiêu ngươi! Ngươi quá phiền! " Cô chết lâm sàng tập 3. Cô thật sự muốn đập đầu chết luôn cho rồi, cô thật sự không ra nước mắt, cô cạn lời với mẹ đại nhân. Haizzzz, cô cầm tô cháo đưa cho mẹ đại nhân nói :

" Mẹ ăn đi" mẹ đại nhân nhìn chầm chầm tô cháo rồi ngước lên nói với cô:

" Ngươi chắc là ăn được chứ?" Cô thật sự tổn thương quá nặng nề, ahuhu, mẹ à có cần chọt qua chọt lại sâu vào tim con không? Cô mếu máo nói:

" Mẹ không ăn thì con tự ăn vậy!" Cô tính cầm tô cháo xuống nhà ăn thì mẹ đại nhân lại phán cho một câu mà làm cô tổn thương nặng nề:

" Thôi được rồi! Để đó đi, ta sẽ gáng nuốt" cô đặt tô lại lên bàn, quay ra nói với mẹ đại nhân :

" Mẹ nghỉ ngơi nha, con về phòng đây" mẹ đại nhân không thèm liếc nhìn cô nói :

" Ừ, cút đi" cô thật sự là bị thương tổn nặng nề mà! Cô mặt trù ụ lết ra khỏi phòng, rồi lết lên phòng , nằm dài trên giường ' tuy vậy nhưng cô rất vui vì mẹ cô đã ở đây' rồi cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, trên môi nở một nụ cười.

Còn trong phòng mẹ đại nhân . Mẹ đại nhân cầm tô cháo lên ăn ' thật sự là cháo cũng không tồi' . Mẹ đại nhân mỉm cười ăn hết tô cháo rồi ngủ luôn.

2 mẹ con từ thế giới khác đã cùng xuyên vô truyện, 2 người điều nở nụ cười trên môi. Nhưng họ không biết rằng những thử thách, đau khổ còn chờ họ ở phía trước. Rồi họ sẽ giải quyết như thế nào đây?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...