Trên con đường lớn, có một cô gái đang đạp xe đạp chạy hì hục, nếu giờ có nguyên một đàn chạy xe đạp thì cô gái mày thắng là cái chắc. Cô gái đó không ai khác là Triệu Ly Tâm của chúng ta đây.
Sau bao nhiêu ngày xuyên qua, cô lại lập lại lịch sử, đó là đi học trễ. Hôm qua, ba cô kêu mai cô đi học về thì lên công ty liền để ba chỉ cho mà làm. Cô sau khi nghe cái tin sét đánh ngang tai như vậy , cô thật sự muốn đập đầu vào gối chết cho rồi. Lại nhìn sang mẹ đại nhân cầu cứu thì mẹ đại nhân lại phán một câu cô muốn đột quỵ tại chỗ :" nhìn gì? Lo mà nghe lời đi, không thì cút ra ngoài mà ăn xin!" .
Đấy thế đấy, thế là tối Ly Tâm thức khuya suy nghĩ nát óc để lấy lý do gì đó không làm. Đã vậy quên đặt đồng hồ nên mới có tình cảnh này đây này! Cô thật sự không biết hét cho ai nghe đây! Ahuhu.
Sau một hồi đạp hì hục như đua xe thì cô đã đến trường, cổng trường cao vời vợi đóng lại một cách lạnh lùng, cô chắc phải về quê đi chăn trâu quá, ách, không phải, giờ phải tìm cách vào trường thôi.
Cô gửi xe trong bãi xong , ngó lên bức tường cao hơn cô. Cô thở dài, không lẽ giống mấy mẹ nữ9 kia phải leo tường hả ta? Thôi kệ chơi tới luôn. Cô cột váy vào , quăng giày nhẹ nhàng qua tường vì cô nghĩ lỡ quăng mạnh quá trúng người là chết. Cô lấy đà, phóng một cái , bám lên được đỉnh tường ( 😂 ta tả kì) , cô cuối cùng cũng đã thành công nhảy xuống chạm mặt đất.
Ly Tâm thật sự muốn hét lên vì sung sướng, đây là lần đầu leo tường nha, như tôn ngộ không leo cây á ( -_-) , thích dễ sợ.
Ly Tâm dáo dác nhìn xung quanh, thấy không có ai, ra lụm giày chọt vào chân ( nay chuyển sang giày lười nha) . Cô núp , rồi lăn lộn nhưng đang chơi trò sát thủ núp kẻ địch , lăn một hồi thấy mệt quá nên đứng dậy đi bình thường. Thật ra sân trường có ai đâu mà tại cô làm màu thôi ! Ahaha ( con điên) .
Ly Tâm bước nhẹ nhàng, rình nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ. Cô cuối cùng cũng lên được lớp sau những cuộc lăn lộn. Cô mở cửa lớp nhẹ nhàng ra, bò lết vào trong lớp một cách nhẹ nhàng nhất. Thế nhưng cô làm sao mà biết được có 3 ánh mắt đã thấy cô từ lúc cô đứng ngoài hành lang rồi.
Cô cứ cà lết cà lết à không bò vào đến bàn mình. Trình Tố Tố đang ngồi học thì thấy có vật thể gì đó ở dưới, cô nhìn xuống, trừng mắt nhìn cái vật thể này . Cô giả bộ cuối xuống lụm bút, nói nhỏ :
" Gì vậy con này? Mày chơi trò trốn tìm à?" Ly Tâm trừng mắt nhìn con bạn rồi nói :
" Trốn tìm cái mẹ mày! Tránh ra cho tao vào!" Tố Tố trừng mắt nhìn cô rồi nhích nhích chừa chỗ trống cho Ly Tâm vào.
Ly Tâm đang bò dưới gầm bàn, trong lòng còn đang đắc ý. Lúc này ở trên bảng , một giọng nói lành lạnh pha chút ý cười nói :
" Em nên ra điểm danh được rồi đó! "
Ly Tâm với Tố Tố bị giật mình nhưng lại tưởng không phải nên tiếp tục hành động. Người trên bục giảng giọng lành lạnh vang lên lần nữa:
" Một là em ra , hai là tôi xuống tận nơi bắt em lên phòng giám thị, Triệu Ly Tâm" cô giật mình ngồi bật dậy nên đầu động vào gầm bàn một cái " cốp" , chiếc bàn rung động dữ dội làm bút, tập, sách của Tố Tố rớt hết xuống đất.
Cô ăn đau nên khẽ rên :" ây da" . Cô bắt đầu từ gầm bàn ló đầu ra, sau đó là thân người. Cô cười hề hề đứng lên nhìn ông thầy, nhưng sau đó cô trợn mắt lớn .
Đào Bá Lam ???? Ặc! Xúyt nữa quên mất , còn có nam9 làm thầy giáo. Đây là giáo viên xuất sắc của trường King Star nha. Mà trường King Star là trường đứng đầu thế giới, vì trong đây tàng chứa con nhà quý sờ tộc ! Thì nghĩ sao không đứng đầu thế giới. Xì! Còn th cha Nam 9 này tưởng làm thầy giáo thôi sao? Tất nhiên là không, vì nếu thân phận đơn giản như vậy thì đã không là nam9 . Hắn ta còn là một hacker nguy hiểm nhất thế giới, nói chung những công ty lớn kể cả hắc đạo, bạch đạo còn phải nể nang, sợ vài phần. Hắn còn là cái gì đây nè!... à! Trùm sáng chế ra mấy cái máy bay quân đội á ( ta chém gió sắp bay mẹ nhà rồi) .
Vóc dáng thù khỏi nói rồi, muốn sắc có sắc, muốn 6 7 8 múi gì có hết ( múi sầu riêng hả bà nội ?) . Cao 1m80 ! Hừ! Sao cao vậy? Ta phi! Gương mắt góc cạnh, mày kiếm, môi mỏng, da hơi trắng, tóc màu đen được cắt tỉa gọn gàng, đôi mắt màu cà phê ấm áp đang lấp lánh ý cười nhìn cô, tuy có gọng kính che đi nhưng vẫn không mất đi sự soái của người này. Đúng là cực phẩm trong cực phẩm nha. Anh tuy rất ấm áp , dịu dàng nhưng anh là người ngoài nóng trong lạnh. Vì thế anh suy nghĩ gì chỉ có anh biết.
Đào Bá Lam thấy Ly Tâm cứ trừng mắt nhìn mình thì anh lại suy nghĩ đến mấy con mèo nhỏ. Đáng yêu nha! Thật ra anh đã nghe cô thấy đổi rồi, anh cũng đã thấy cô thay đổi nên anh bây giờ rất hứng thú với cô nha.
Hai thầy trò cứ thế nhìn nhau, một người trừng mắt nhìn, một người ôn nhu nhìn. Tạo ra một màn liếc mắt đưa tình. Họ không biết là khi họ nhìn nhau như vậy , có 2 người đang bực mình, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn về phía bục giảng. Và 2 người này không ai khác là Hiên Việt Triệt và Trịnh Bắc Dật , 2 anh đều có chung một tiếng lòng là ' hừ! Còn dám liếc mắt đưa tình trước mặt ta!' , không hiểu sao hai anh cực kì bực mình. Kiểu như có người đang nhìn vào đồ của mình vậy.
Trần Nhu Nhu thấy màn trước mắt, không khỏi nắm tay thành quả đấm, mắt loé lên tia âm độc rồi tắt trong phút chốc.
Cô bừng tỉnh lại, thấy mình hơi thất thố khi nhìn chằm chằm ng ta , cười hì hì , phá tan bầu không khí hồng phấn này :
" Thầy kêu em gì đó thầy?" Đào Bá Lam híp mắt nhìn LY Tâm rồi nói :
" Em nên xuống phòng giám thị đi!" Nói xong quay lên bảng viết bài tiếp, để cô đứng trợn mắt nhìn.
Cô bực mình, lầu bầu. Cô bước ra khỏi lớp với ánh mắt nhìn mình như thú lạ , cô đang bực mình nên nói :
" Nhìn con mẹ gì? Chưa thấy người đẹp lên phòng giám thị bao giờ à?" Câu nói vừa nói xong có vài người muốn lệch cmn ghế. Đào Bá Lam đang viết bảng thì phấn rẩy làm đôi, 2 bạn nam kia cũng xém tí nữa bẹt ngửa. Chỉ có Trình Tố Tố là diễn sâu nhất, ngã ghế .
Cô liếc mắt nhìn con bạn rồi nói một câu làm cả lớp vào trạng thái đứng hình luôn :
" Hừ! Ta biết ta đẹp! Không cần phải tâng bốc kiểu đó đâu!" Nói xong bước ra khỏi lớp, đi lên phòng dám thị. Các bạn trong phòng học của chúng ta thật sự rất muốn hét ' tâng bốc kiểu gì? Đây mà là tâng bốc sao? '
----- ta là tuyến phân cách giờ ra về-----
Cô sau khi vật vã trên phòng giám thị, chép bản tự kiểm, chờ cô chép xong là ra về rồi. Cô lết cái thân tàn của mình ra ngoài . Cô cứ nhích nhích từ cái bước chân đi ra cổng trường.
Cô đang tính lấy xe đạp, đạp tới công ty ba thì nghe đằng sau vang lên :
" Tâm nhi à! Đi đâu đấy" khỏi quay lại thì cô cũng biết đó là Trình Tố Tố. Đang uể oải, bỗng bóng đèn cô sáng chưng lên. Cô cười nham nhở quay lại , choàng tay vào tay của người bạn thân rồi nói giọng điệu dịu dàng , chảy nước :
" Tố nhi à~ tớ rất vui khi gặp cậu nha ~ tớ nhớ cậu chết đi được ~!" Tố Tố nổi da gà, đẩy đẩy cái tay đang nắm rồi còn sờ sờ. Tố Tố nói :
" Ây da! Mi ăn trúng gì mà nói giọng nghe kinh quá! Mi muốn nhờ ta cái gì phải không? Nói đại đi! Đừng làm cái hành động nham nhở này nữa!" Lý Tâm thấy cô nói vậy rồi nên buông tay ra, giọng như mẹ người ta nói :
" Chở tao lên công ty ba tao liền! " Tố Tố trừng mắt nhìn Ly Tâm rồi quát :
" Mày nhờ kiểu đó hả?" Ly Tâm nhướng mày như kiểu ' mày ý kiến?' . Tố Tố thật sự là hết nói nổi với con này nên đã cho Ly Tâm đi nhờ xe đến công ty ba của mình.
( Ta hình như đang dài dòng thì phải 😂😂 nhưng vì muốn tc không xảy ra quá nhanh nên ta phải như vậy! Nếu giờ ghi nhanh quá , sợ phi logic)
Bạn thấy sao?