Chương 16: Chương 15

Sau khi Ly Tâm được Tố Tố chở đến công ty ba của mình xong thì cô lại nói một câu ,làm Trình Tố Tố muốn bóp chết cô :

" Hết giá trị lợi dụng rồi! Giờ thì cút đi!" Ly Tâm nói xong đi thẳng vào công ty luôn. Trình Tố Tố trừng mắt nhìn bóng lưng của cô, mà nghiến răng nghiến lợi hét :

" Triệu. Ly. Tâm" thế nhưng cô gái được gọi tên đã bước vào bên trong và tất nhiên không nghe thất rồi, mà dù có nghe thấy cô cũng không quan tâm.

Ly Tâm bước vào công ty với bộ đồng phục trên người, mọi người ai cũng nhìn. Cô khó chịu quá nha, cô biết cô không được đẹp rồi ( -_- mi mà không được đẹp thì nhân sắc ta chó gậm lâu rồi nhá) . Cô tuy khó chịu nhưng bây giờ việc chính sự là tìm ba cô.

Ly Tâm bước tới gần bàn quản lí, đang tính nói thì cô suy nghĩ lại ' sao mình không gọi điện kêu ba xuống, lỡ mấy ng này tưởng mình là gì đòi vô, rồi gây sự , đuổi việc ng ta. Ậy ! Mình không nên ngu như vậy ! Mình còn chưa muốn làm lớn chuyện như mấy người nữ9 kia' sau khi suy nghĩ chí lí, cô cầm điện ra gọi cho ba :

" Ba! Con đến rồi xuống rước con lên!"

" Chờ chút , lát nữa thư kí Thành sẽ xuống mời con lên" nói xong ba Ly Tâm cúp máy. Cô thì ngồi ghế đợi, lấy tai nghe trong cặp cấm vô điện thoại, rồi đưa lên tai nghe. Cô vừa ngồi lướt facebook vừa lẩm bẩm bài hát :"Đừng nhìn em khóc mới biết em đau

Đừng nhìn em đi mới biết em tồn tại

Chỉ biết quay lại nhìn anh , tim em đau thắt lại

Giọt nước mắt hòa vào trong mưa

Giờ lời anh hứa chỉ thế thôi sao

Chẳng cần bận tâm bao ngày ta bên nhau

Anh cứ đi đi đừng lo , em sẽ chẳng sao đâu

Em sẽ giấu , sẽ chẳng để anh biết đâu." Giọng cô nhẹ nhàng cất lên, có vài người đi ngang qua cô còn phải đứng lại để nghe một đoạn vì hay.

Trần Tuấn Kiệt hôm nay có cuộc làm ăn ở công ty Ly Tâm, mà cô thì tất nhiên không biết rồi. Anh bây giờ mới đến, nhưng đói tính đi ăn cái gì đó thì thấy cô đang ngồi cầm điện thoạt lướt lướt, miệng nhỏ đang lẩm bẩm gì đó. Anh tính đi lại chọc con mèo nhỏ này nhưng thấy hình như có người ra kêu cô đi đâu đó, nên anh bước ra ngoài tìm chỗ ăn luôn.

Chỗ Ly Tâm thì sau khi vài phút đồng hồ, thư ký Thành cũng xuống. Thư ký Thành là một người đàn ông khoảng chừng 3 mấy đến 40 . Nhưng cô biết ông sẽ không bao giờ phản bội nhà cô, cô có đọc qua rồi nên biết. Ông bước đến chỗ cô , cúi người cung kính nói:

" Mời tiểu thư Triệu đi theo tôi ạ!" Cô đứng dậy , xua tay nói :

" Ấy , bác à! Không nên cúi đầu chào con, con chỉ đến đây gặp ba thôi! Không cần phải cung kính con như vậy! Đừng gọi con là tiểu thư Triệu, kêu con là Ly Tâm được rồi ạ!" Cô thật sự chưa muốn bị ông trời đánh đâu. Thư ký Thành hơi kinh ngạc nhìn cô vì nghe danh cô là một người đàn bà không biết coi ai ra gì, lẳng lơ, hám trai nhưng xem ra lời đồn là giả rồi, một người lễ phép, xinh đẹp như vậy thì sao mà có những tin đồn nhưng vậy.

Thư ký Thành trong lòng hơi ấm áp, nhưng vẫn cung kính nói :

" Không được thưa tiểu thư, nếu tôi làm vậy thì tôi sẽ bị chủ tịch trách phạt" cô thở dài nói:

" Chắc bác chưa muốn con ra ngoài bị ông trời đánh khét người chứ?" Cô nói với giọng trêu trêu ông một tí. Thư ký Thành cảm thấy buồn cười nhưng vẫn cố nhịn, cung kính đứng đó. Cô hết cách nên nói :

" Vậy trước mặt ba con thì bác kêu theo kiểu bác nhưng không có ba con thì kêu con là Ly Tâm nha! Bác không được từ chối đâu!" Cô nói xong nháy mắt tinh nghịch một cái . Thư ký Thành đành phải bất đắc dĩ gật đầu , mỉm cười nói

" Vậy Ly... Tâm đi theo bác lên gặp ba con thôi!" Cô thoả mãn, cười cười rồi đi theo thư ký Thành vào thang máy dành cho chủ tịch.

Thang máy mở ra, thư ký Thành dẫn cô vào phòng làm việc của ba cô. Thư ký Thành cung kính nhìn người trong phòng nói:

" Dạ thưa chủ tịch, tiểu thư đã đến!" Triệu Cường đang làm việc nhưng khi nghe Ly Tâm đến thì bỏ việc xuống, ngước lên nói :

" Ừ! Ông lui ra đi, lát có chuyện gì ta sẽ chỉ gọi sau!"

" Vâng ạ" thư ký nói xong rồi quay lưng đóng cửa lại. Cô đang ngơ ngác ngắm cái phòng rộng còn hơn cái phòng tắm nhà cô ( nói không rộng chứ nó nhỏ thì làm sao mà là công ty) . Cô đang cảm thán nhà cô giàu quá thì nghe giọng ba cô vang lên:

" Con xuống đây ngồi đi!" Không biết từ lúc nào ông đi tới cái ghế ngồi sa pha, giống kiểu phòng khách nhỏ trông phòng làm việc á. Ông chỉ cái ghế đối diện.

Ly Tâm đi lại rồi ngồi xuống ghế ông vừa chỉ. Triệu Cường thấy cô ngồi xuống rồi nói :

" Lát ta có một cuộc họp quan trọng nên con cứ tham quan cho quen với phòng làm việc đi nha!" Ông nói xong rồi nhìn đồng hồ, nói tiếp :

" Đến giờ rồi, con cứ ngồi đây đợi đi! Lát ba quay lại! Nếu có chuyện gì thì gọi cho nhân viên nhờ làm dùm!" Nói xong ông đứng dậy , bước ra cửa, trước cửa đã có Thư ký Thành đứng đợi sẵn. 2 người nói gì đó rồi bước đi luôn.

Ly Tâm sau khi nhìn chán chê 2 người đó thì quay vào trong, ngó tới ngó lui. Thiệt tình, chẳng có tâm trạng tham quan, đói bụng quá . Cô dáo dác nhìn xung quanh rồi đi ra chỗ điện thoại gọi cho nhân viên nói :

" Alo, mang cho tôi một tô mình thịt lên phòng chủ tịch, nhớ cho chút ớt cắt vào nhá!" Nói xong cô cúp máy luôn. Cô lại tiếp tục sự nghiệp lướt điện thoại.

Khoảng chừng 20 phút sau, tô mì của cô đã được bưng lên. Cô cảm ơn nhân viên xong rồi. Cô cầm nguyên chồng sách của ba cô xấp lên cho cao, cô để điện thoại cô lên bật hài coi. Cô lấy tai nghe cấm vào rồi nghe cho nó feel, cô cầm tô mì lên bắt đầu hì hục ăn.

Sau khi buổi họp kết thúc, Triệu Cường có ý mời 2 người quan trọng vào phòng ông để ông bàn tiếp. 2 người này cũng chấp nhận, biết hai người họ là ai không? Đó là Trần Tuấn Kiệt và Trương Diệp Thành nam9 của chúng ta đây.

Nhưng khi 4 người bước vào văn phòng thì thấy một cảnh tượng không mấy đẹo đẽ đập vào mắt. Đó là Ly Tâm rác chân lên ghế ( bã mặc váy đó mà mất nết ghê không, nhưng váp quần nên không sao) , cầm tô mì hút không ngừng nghỉ, tai thì đeo tai nghe cấm vào điện thoại, miệng lâu lâu ăn mì mà nhìn màn hình điện thoạt còn cười ha ha.  Muốn mất nết bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Triệu Cường cảm thấy thổ thẹn vô cùng, ông thật sự muốn độn thổ , tại sao ông lại có đứa con mất nết như vậy chứ!

Thư ký Thành thật sự có chung cảm gíac với chủ tịch đây, thật sự là muốn độn thổ mà. Tuy ông mới quen Ly Tâm nhưng ông cũng đã coi là con cháu rồi nên thấy vậy không thổ hẹn cũng lạ.

Trần Tuấn Kiệt hết sức giữ hình tượng để không trợn mắt lớn nhìn cái người mất nết kia. Từ khi nào Ly Tâm mất nết như vậy ! Thật sự là một con người hoàn toàn khác mà!

Trương Diệp Thành được coi là người lạnh lùng nhất trong ba người còn lại mà khoé môi còn phải dật dật vài cái. Cho dù là người có lạnh lùng đến đâu thì thấy cảnh này không phải ứng thì chỉ có quỷ thôi! Anh thật sự không ngờ cô thay đổi đến kiểu này rồi. Nhưng cũng không uổng khi anh hợp tác với công ty ba cô. Vì có thể coi cô thú vị đến cỡ nào

Ly Tâm bị mấy con mắt nhìn vào người không cảm giác được thì chỉ có quỷ thôi. Cô vẫn khư khư cầm cái tô mì vừa ăn vừa quay lại nhìn 4 người ngoài cửa, lúc cô lướt qua Trương Diệp Thành cô trợn mắt lớn. Tay thì vẫn không ngừng động tác múc ăn, và thế là múc ngay quả ớt bỏ vào họng, cộng thêm việc thấy 2 nam9 . Cô đã ho sặc sụa, bỏ tô mì xuống, ho như phổi muốn ra theo luôn. Cô cầm ly nước lên uống lấy uống để. Rồi quay lại mặt tự nhiên nhất có thể nói :

" Hey ba! Họp xong rồi hả ba?" Cô nham nhở đứng cười hề hề, mặt vì họ nên má cô hồng hồng trông dễ thương và quyến rũ lạ kì. Tuy mặt nham nhở như vậy nhưng trong lòng gào thét ' cô đã dẫm phải phân chó phải không? Mấy bữa nay đang yên đang lành tưởng cô sẽ sống vui tươi.  A dè, lại gặp nam9 ' . Gặp Trần Tuấn Kiệt thì thôi đi, còn Thằng cha Trương Diệp Thành này cũng đeo bám theo qua công ty cô làm cái gì?

Trương Diệp Thành chủ tịch công ty ngành điện ảnh giống nhà cô nhưng nhà cô thua xa, ngoài điện ảnh ra còn đào tạo vệ sĩ, người hầu. Sản xuất ra những món hải sản tươi ngon nữa! Là đủ thấy thằng cha này giàu cỡ nào rồi. Chưa hết tất nhiên có hắc đạo rồi, hắc đạo tên là Blood chuyên đào tạo sát thủ, siêu trộm. Giết người tàn nhẫn.,...chậc nói chung rất nhiều gia tộc đã thuê sát thủ ở đây giết người, vì tổ chức này khi đã giết ng thì sẽ ko ai tìm được dấu vết.

Triệu Cường hết cách với cô con gái của mình nên quay qua giới thiệu :

" Ly Tâm, đây là Kiệt người mẫu sẽ đại diện cho công ty chúng ta , còn đây là Trương tổng , sẽ họp tác với công ty chúng ta !" Cô nghe xong thì "à!" Một cái , gật gật đầu như hiểu rồi. Tự nhiên cô ngẩn mặt lên cười cực nham nhở nói :

" Ba yêu ~ à~!" Triệu Cường nhìn Ly Tâm nói như vậy mà rợn hết cả người, kiểu này là tính nhờ mình gì đây.

" Nói, con dẹp cái kiểu nói chuyện đó đi! Thật là bồn nôn!" Ly Tâm cười cười :

" Ahihi, con sẽ dẹp, ba cho con tiền mua đồ ăn , ăn đi ba!" Ông nhìn cái ánh mắt sáng lấp lánh của cô mà mềm lòng vô cùng , ai bảo nó đẹp quá làm gì :

" Rồi! Ba sẽ cho tiền vào thẻ của con nhưng con mua lên đây đi!" Cô gật gật đầu lia lịa, cười hề hề chạy ra chỗ điện thoại nhân viên nói :

" Mua cho tôi 3 phần bingsu ,ừm, thôi kêu người ta cho tôi cái cục kem đó phải bự vào, có 1 phần là kiwi , 1 phần là dâu, 1 phần là socolà, vậy Nga!" ( Đây hình ảnh! Nó làm ta thèm vãi! Muốn đi ăn quá)

( Tg : * nước miếng chảy như suối* ta muốn ăn! LT : ủa vậy hả? Tg: ừ ! LT : mơ đi! Ahahhaha")

Ly Tâm kêu xong , tự nhiên ra sô pha ngồi cầm điện thoại lướt lướt, trệt để coi mấy người đang trợn mắt nhìn cô như không khích.

Triệu Cường lắc đầu, cười cười nhưng vẫn sủng nịnh nhìn cô ,rồi dẫn 2 anh nam9 của chúng ta vào ghế sô pha ngồi.

Thư ký Thành cười cười nhìn cô ' ăn thật nhiều mà' rồi sủng nịnh nhìn cô.

Trần Tuấn Kiệt không ngờ con mèo nhỏ ăn nhiều quá, mà ăn tàng mấy cái đồ lạnh nhưng không sao nếu cô thích thì mốt anh mua cho cô ăn.

Trương Diệp Thành tuy không có biểu tình gì trên mặt nhưng trong lòng anh đang tính toán lấy đồ ăn dụ con mèo nhỏ này được không ta? Ý kiến không tồi. Anh suy nghĩ xong thì môi khẽ nhếch.

Vô sô pha ngồi thì ba cô tất nhiên ngồi kế cô, còn hai người kia ngồi đối diện, thư ký Thành thì đứng kế bên ba cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...