Chương 17: Chương 16

Sau khi mấy người này ngồi yên vị bàn công việc, còn Ly Tâm thì lướt điện thoại chán quá nên quay qua chống cằm nhìn ba mình và mấy người bàn công việc. Coi chán chê không có gì để coi nữa cô quay ra ngồi ngắm cảnh.

Cuối cùng, bingsu mà cô mong đợi cũng đã bưng lên, nhìn nó bốc khói nghi ngút mà cô thèm quá trời rồi. Mắt cô sáng quắt nhìn chầm chầm như dã thú săn mồi.

Khi bingsu được đặt xuống bàn, cô liếc mắt nhìn ba cô ý nói ' ba à! Xích mấy cái tập tài liệu này qua đi' . Triệu Cường hiểu ánh mắt cô nhìn mình nên xích tài liệu qua một tí. Cô hài lòng , cười tươi như hoa , quay qua nói ba:

" Ba~ ăn không? Ngon lắm nha!" Triệu Cường nhìn cô, cười cười, rồi lắc đầu, xong cắm mặt vô bàn tiếp.

Ly Tâm bĩu môi quay đi, xì! Mình có lòng tốt mời mà không ăn! Lát ăn cho ba với mấy th cha nam9 này thèm chơi! Hí hí hí, lâu lâu mới có thể chọc thì ngủ gì không chọc để mốt có ngủm cũng thoả mãn.

Ly Tâm ngồi vừa ăn vừa suýt xoa, chậc chậc cái lưỡi nhỏ, miệng nhỏ dính đầy bingsu, cô vừa ăn còn diễn sâu rùng mình vì nó mát quá!

Triệu Cường thật sự là không chịu nỗi cái bộ dáng ăn của cô nữa mà. Ông nhìn cô ăn mà ông thèm mới ghê, ông là một người không thích đồ ngọt vậy mà bây giờ thèm nhưng vì là đàn ông nãy kêu không ăn rồi giờ xin kì quá.

Thư ký Thành thì chỉ biết lắc đầu nhìn cô, tuy trong lòng ông cũng thèm lắm ! ( 😂😂😂)

Trần Tuấn Kiệt nhìn cô ăn mà cũng thèm nhưng thèm ở đây không phải là kem mà là cái mỏ dính đầy kem của cô kìa.

Trương Diệp Thành cũng có ý nghĩ giống Trần Tuấn Kiệt, trong lòng anh đang ngấm ngầm đặt ra một cái bẫy để con mèo nhỏ này chui vào.

Ly Tâm thấy mấy người này nuốt nước miếng rồi mà vẫn không chịu mở miệng ra xin, cô thấy cũng tội mà thôi cũng kệ , hí hí hí. Nói vậy thôi cô quay qua ba nói:

" Ba à ! Con ăn không hết, hay kêu mấy người này ăn phụ con luôn nha!" Cái mỏ nhỏ chu chu lên, lưỡi cô còn liếm liếm , làm cho có 2 người nào đó rục rịch.

Triệu Cường đành bất lực, thèm quá rồi . Nên ông quay qua mấy người kia nói :

" Con gái tôi đã mời rồi thì m.n ăn cùng nó luôn đi!" Thế là trong phòng làm việc xuất hiện một cảnh tượng huy hoàng, nếu người yếu tim mà vào đây chắc chắc sẽ thăng cmn lên thiêng đàng luôn.

---- ta là tuyến phân cách sau khi ăn xong và sau khi họp xong------

Ly Tâm ăn no nê, dựa hết người vào ghế, ngáp một cái rõ to , ngáp xong nhìn mấy ông người kia vẫn đang làm việc ( sắp xong rồi đó mẹ!) . Cô cảm thấy buồn ngủ ( ăn xong rồi ngủ! Đúng heo mà!) , Cô quay sang cười hề hề với ba nói :

" Ba à! Con về nha! Phim hoạt hình đôremon đang chờ con ở nhà đó!" Triệu Cường cảm thấy hết nói nổi đứa con gái này , từ khi ông thấy con gái ông chủ từ bệnh viện ra thay đổi rất nhiều nhưng mà ông thích con gái ông bây giờ hơn. Ông mỉm cười ,nói :

" Ừ, con về đi! À ba thông báo cái này! Chủ nhật tuần này nhà mình đãi tiệc đó con!" Ly Tâm gật gật đầu rồi đưa tay lên chào ba rồi cúi chào 2 người kia cùng thư ký về.

Dường như mọi chuyện đâu cho cô yên thân thì phải. Cô chưa kịp đi đến cửa nghe câu cuối cùng của ba cô mà xém tí nữa cô trẹo chân rồi:

" À! Con để cho Trương tổng đưa con về đi!" Cô cười , xua tay nói :

" Con tự đón taxi về được rồi mà! Con không muốn phiền Trương tổng đâu!" Cô mới dứt lời thì một giọng nói khàn khàn vang lên:

" Không phiền" Ba cô thì vui vẻ quay qua cảm ơn rối rít , còn cô trừng mắt nhìn người nào đó như kiểu ' anh không phiền nhưng tôi cực kì thấy phiền'. Nhưng người nào đó lơ cái ánh mắt của cô, đứng dậy bắt tay , chào ba cô rồi ra chỗ cô đang đứng trừng mắt, nắm tay cô kéo đi một mạch.

Trần Tuấn Kiệt nãy giờ bực bội trừng mắt mấy ng đang coi anh như không khí này, nhưng đó không phải điều anh bực nhất, bực nhất là tên kia dám hớt tay trên của anh. Anh đứng dậy chào ba cô rồi đuổi theo cô và tên kia.

Ly Tâm bị người ta lôi đi như lôi bao rác , bực mình , ráng rút tay về thì nghe giọng lạnh lạnh, cảnh cáo vang lên :

" Em mà rút ra lần nữa, tôi không biết tôi sẽ làm gì tiếp theo đâu!" Cô trừng mắt lớn nhìn tên kia , hậm hực nói :

" Anh... buông tay ra đi! Đừng lôi tôi kiểu này chứ!" Trương Diệp Thành đang đi thì dừng lại làm hại cô đâm thẳng vào lưng anh. Cô đang đi kêu đau thì thấy anh quay lại , mắt nộng đậm sát khí nhìn cô. Cô nuốt nước bọt ' ặc, đừng nói là cô chưa gì đã ngủm củ tỏi sớm hơn dự định nha!'.

Trương Diệp Thành thấy Ly Tâm đang ngơ ngác suy nghĩ gì đó mà chân mày cô nhíu lại, lộ ra bộ mặt như bị bón đến nơi vậy. Anh buồn cười nhưng lại cố nhịn , kéo cô đi tiếp.

Đợi đến khi Ly Tâm yên vị trên ghế ngồi trong xe anh thì Trần Tuấn Kiệt hét lên :

" Ấy! Trương tổng cho tôi đi nhờ với! " Rồi anh không cần biết Trương Diệp Thành có chỗ không, tự động mở cửa sau ra ngồi vào trong , anh triệt để bỏ qua cái người đang toả sát khí cực mạnh.

Về phần Ly Tâm sau khi hồn bay cao, thì cô mới hồi thần lại, trợn mắt lớn nhìn mình đang ngồi trong xe hơi của người nào đó, nhưng mà sao cái xe này bật điều hoà hình như lố số rồi thì phải? Lạnh vãi chưởng ra. Cô quay qua hỏi định hỏi người nào đó thì thấy người nào đó mặt toả sát khí đang trừng mắt về phía sau. Cô cũng quay về phía sau ngó xem có gì, khi cô biết rõ phía sau có gì thì xém nữa cô chúi mẹ mặt xuống đất hên là có dây an toàn giữ cô lại. Cô trừng mắt nhìn cái tên mặt dày kia nói :

" Anh đu bám lên đây làm gì?" Trần Tuấn Kiệt nhìn cô cười sủng nịnh nói :

" Tâm nhi à! Nãy em ở trong kia không hề để ý anh nha! Làm anh buồn lắm nha!" Cô liếc mắt khinh bỉ nhìn anh nói :

" Mắc gì tôi phải để ý anh chứ? Anh là cái quái gì của tôi mà tôi phải để ý ?" Tuấn Kiệt nhìn cô trừng mắt , toả khí lạnh :

" Em nói gì nói lại tôi nghe xem ?" Cô đây không thèm sợ cái sự đe doạ cùi mía của anh , cô hất mặt nói:

" Anh bị điếc hay sao mà không nghe rõ? Tôi cũng không rãnh nói lại cho anh nghe đâu !" Tuấn Kiệt thật sự bây giờ rất muốn bóp chết cô nha. Anh híp mắt, càng ngày càng toả không khí lạnh.

Trương Diệp Thành tuy rất bực bội khi tên kia dám kêu cô thân mật như vậy , nhưng sau khi nghe cô đối đáp thì anh dịu đi vài phần. Nhưng rồi lại nghĩ hai người này đây là đang coi anh như không khí? Và thế là trong một chiếc xe không khí lạnh miền bắc cực chợt tràn về trong xe, không chút giảm xuống mà nó cứ tăng. Người gánh nguyên cái không khí lạnh đó không ai khác là Ly Tâm.

Ly Tâm bỗng cảm thấy lạnh vãi ra, quay qua Trương Diệp Thành nói :

" Trương tổng à! Anh nên đưa tôi về đi thôi! Anh còn tính ở đây làm gì a?" Trương Diệp Thành sau khi nghe cô nói , anh bắt đầy khởi động máy đưa cô về và coi người kia như không khí.

Trần Tuấn Kiệt thấy mình bị lơ đẹp như vậy thì bực bội vô cùng. Anh gằn từng chữ nói với Ly Tâm :

" Em chờ đó cho tôi! Tôi sẽ cho em biết những lời nói hôm nay sẽ gây ra cho em hậu quả gì!" Cô không thèm nhìn anh luôn , quay đầu ra cửa sổ coi như không nghe không thấy. Anh toả sát khí nhìn chầm chầm cô lại nói :

" Em đây là đang lơ tôi!" Ly Tâm bực bội, quay lại trừng mắt nói :

" Này nhá! Anh phiền vừa thôi! Hậu quả gì chứ? Tôi đây chống con mắt lên coi anh làm được gì tôi ! Hừ!" Nói xong cô quay lên luôn. Trần Tuấn Kiệt híp mắt, cười như không cười ' được, tốt lắm, em cứ chờ xem!'

----- ta là tuyết phán cách về đến nhà-----

Chiếc xe hơi màu xanh đen vừa dừng trước nhà, Ly Tâm nhanh chóng bước xuống xe mà không cần ai mở cửa, dù sao cô nghĩ có tay làm đéo gì? Không tự mở đi. Cô bước xuống quay đầu chào 2 nam9 rồi cất bước vô nhà luôn. Để lại 2 người nào đó chưa kịp làm gì.

Ly Tâm đang mệt mỏi, muốn lên phòng ngủ liền, hôm nay vậy là quá đủ rồi. Đang tính đi lên thì cảm giác một ánh mắt có thể xé xác cô ra bất cứ lúc nào đang nhìn cô. Cô thì không cần nhìn cũng đủ biết là ai, cô quay lại cười hì hì nói :

" Chào mẹ đại nhân con mới về!" Mẹ đại nhân híp mắt nhìn cô một hồi rồi không nói gì cúi xuống coi tin tức trên ti vi. Cô thì thở phào nhẹ nhõm ' cô vì gặp nam9 mà đầu óc lú lẫn , xém tí quên chào mẹ đại nhân, cô thấy nam9 còn tốt chán hơn mẹ đại nhân nhiều nha!' cô mệt mỏi lết lê phòng, tắm rửa , rồi ngủ luôn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...