Chương 18: Chương 13

( hình như chương này bị lỗi nên ta sửa lại! Có gì đọc chương 13 lại nhá!)

Sáng sớm bầu trời trong xanh , mát rượi , à quên, ta nhầm cảnh rồi. Phải nói là mặt trời đã nhú lên, mọi thứ đang bị thiêu đốt ( ta làm quá rồi).

Trong một căn biệt thự, cô gái nằm trên giường vẫn ngủ như chết cmn rồi, kể cả trời có nóng như thế. Đơn giản trong phòng máy lạnh phà phà , cô nằm banh thây ra, miệng chảy nước miếng.

Bỗng cửa phòng mở ra, người này đi vô, đưa chân lên đạp thẳng vào mông người đang nằm trên giường. Người trên giường tiếp đất mẹ một cách mạnh bạo ( hình như mẻ rất yêu đất mẹ hay sao ấy ahaha) . Người bị đạp xuống không ai khác là cô , Triệu Ly Tâm, còn người đạp cô xuống ko ai khác là mẹ đại nhân đây.

Cô bị ăn đau nên lồm cồm bò dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh, mắt vẫn lim dim. Một giọng nói không mặn không nhạt vang lên :

" Còn chưa chịu tỉnh?" Mẹ đại nhân khoanh tay trước ngực, nhướng mày nhìn cô. Cô đang ngơ ngác nhưng khi nghe tiếng mẹ đại nhân , cô đã tỉnh hẳn rồi, chống tay lên giường , từ từ đứng dậy. Cô nhìn mẹ đại nhân cười nham nhở :

" Mẹ đại nhân! Sao mẹ kêu con dậy vậy? Này chủ nhật mà mẹ!" Mẹ đại nhân liếc mắt nhìn cô nói :

" Cứ chủ nhật là được ngủ?" Cô mặt mếu máo nói :

" Chứ sao hả mẹ?" Mẹ đại nhân không liếc cô nữa, bước ra ngoài cửa nói :

" Còn không mau xuống dọn nhà! " Nói xong mẹ đại nhân đi luôn nhưng luôn để lại một câu :

" Sau 2 phút không có dưới nhà thì đừng bao giờ nghĩ đến việc bước vô nhà này nữa!" Cô thật sự không nói nên lời!

Ok, fine . I'm fine. Cô thở dài bước vào phòng vs cá nhân, rồi nặng nề bước ra khỏi phòng, nặng nề bước xuống cầu thang, nặng nề kéo thân vào nhà bếp chờ mẹ đại nhân phân công.

Mới bước vô thấy mẹ đang nấu đồ ăn, mẹ đang làm cá. Mẹ cô không quay lại nhìn cô, vẫn tiếp tục công việc nhưng vẫn nói :

" Đi lau nhà đi!"  Cô đứng bĩu môi lầm bầm :" không phải có người giúp việc sao? Tự nhiên mẹ không cho họ làm chi rồi giờ bắt con làm!" Tuy cô lầm bầm rất nhỏ nhưng sao qua được tai của mẹ đại nhân :

" Ý kiến?" Mẹ đại nhân đang chặt cá thì dơ dao lên cầm khăn lau lau. Cô tuốt mồ hôi lạnh , cười ngu ngốc, xua tay :

" Ahaha, đâu có đâu mẹ ! Con vui lắm! Con cực kì vui vì được lau hết cái biệt thự " Mẹ đại nhân chứng thủy vẫn không nhìn cô,1 tay cầm dao, 1 tay lau lau  , nói :

" Còn không mau đi!" Cô nghe vậy nên chạy ra khỏi phòng bếp, cô chạy ra phòng khánh thở phào ' đáng sợ quá! Trái tim bé nhỏ của tôi' .

Cô nặng nề , chậm rì rì, lết đi lấy cây lau nhà xách theo thùng lau nhà ra phòng khánh. Cô lúc này khóc không ra nước mắt ' vui del gì chứ! Nguyên cái biệt thự đấy, là biệt thự đó! Chứ có phải ngôi nhà nhỏ bé đâu ?' cô ước gì giờ th nam9 hay nữ9 gì đó hốt cô đi đi. Thề bị hành hạ cho chết mẹ cho rồi, chứ lau nguyên cái biệt thự này, cô không chết vì kiệt sức thì cũng chết vì lạc đường vào tầng hầm bí mật cũng nên.

Haizzzz, bắt tay vào làm thôi, đứng đây than thở hoài, lát mẹ đại nhân ra thấy không làm gì thì mẹ lại cầm dao banh cô như banh thịt cá bây giờ.

( Trên này hơi nhảm)

------ ta là tuyến phân cách lau xong------

Cô bây giờ đuối như trái chuối, dựa hết người vào cột nhà, thở, cô ôm luôn cái cột làm điểm tựa luôn chứ đùa!

Cô đang ôm cột thở thì tiếng chuông điện thoại vang lên :

Hey girl, open the walls, play with your dolls

We'll be a perfect family.

When you walk away, is when we really play

You don't hear me when I say,

"Mom, please wake up.

Dad's with a slut, and your son is smoking cannabis." ( Dollhouse - Nightcore --- hay lắm nha! Ta coi creepypaster top5 gì ấy thấy bà này hay cực! )

Cô bắt máy , vì mệt nên giọng có vẻ hiền và nhỏ nhẹ:

" Alo" người bên kia nghe giọng của cô thì bất ngờ quá đổi nên nói:

" Ui! Hôm nay ăn phải cái gì mà hiền dịu vậy cô gái?"

" Ăn phải cái mặt nhà mày ấy! Nói đi có chuyện gì?" À vâng người mà mới chọc ghẹo cô xong không ai khác là bạn Trình Tố Tố của chúng ta đây! Trình Tố Tố bên kia cười nham nhở nói:

" Mày riết rồi như quái vật ấy! Cả mặt tao mà cũng táp, hèn gì người như heo! " Cô buông cái cột ra , đổi tư thế dựa cột, nói :

" Mày có tin, tối nay nhà mày sáng nhất không? Nói mau có chuyện gì?" Trình Tố Tố cười ha hả bên kia rồi nói :

" Thật ra là không có chuyện gì hết ....nhưng...." Trình Tố Tố chưa nói hết câu , cô chen ngang :

" Nếu không có chuyện gì thì cúp máy đây!" Trình Tố Tố nghe vậy, gần như hét trong điện thoại :

" Có chuyện mà, à, chủ nhật tuần sau này nhà mi hình như có tổ chức sự kiện á!" Cô nhíu mày. Hỏi lại :

" Sự kiện? Sao tao không biết ?"

" Nói chung lát ba mày về mày sẽ biết, à tao nói trước cái sự kiện này cũng chẳng vui vẻ gì đối với mày đâu . Bye" chưa kịp cho cô nói câu nào thì đã Cúp máy, con này muốn chết? Mà kệ đi! Sự kiện? Hừm! Để coi sự kiện gì mà cô không vui vẻ!

----- ta là tuyến phân cách nói rõ sự kiện-----

Cô đang ngồi kế mẹ đại nhân ăn bánh uống trà . Nghe ngoài cổng có tiếng xe, cô nghĩ là ba về rồi nhưng không thích ra chào. Vì cô có mẹ đại nhân rồi nên có ba hay không , không quan trọng.

Chiếc cổng mở ra, cô nghe tiếng xe hơi đã vào trong sân. Sau đó nghe tiếng đóng cửa xe, rồi nghe mấy tiếng bước chân. Cô nhíu mày, mấy tiếng bước chân? Vậy có nghĩ ba cô không về một mình rồi!

Triệu Cường với khuôn mặt hầm hầm, không mấy vui tươi bước vào nhà, nhưng vào nhà vừa thấy hai mẹ con thì sắc mặt dịu đi vài phần. Bước tới chỗ gần mẹ đại nhân, ông đã triệt để coi mấy người theo sau như không khí. Ông bước lại ngồi kế mẹ đại nhân nói bằng giọng lo lắng:

" Em! Anh nghe nói, ngày hôm qua em bị té phải không? Rồi em không sao chứ!" Mẹ đại nhân liếc mắt nhìn người đàn ông được gọi là chồng của thân chủ này nói :

" Không sao hết!" Tuy Triệu Cường hơi bất ngờ về thái độ lạnh nhạt của Lý Lan nhưng suy nghĩ một hồi thì đưa cặp mắt sát khí về mấy người kia. Ông khẳng định Lý Lan giận ông vì chuyện này! Nhưng ông vẫn phải đứng lên , cầm tay vợ và con gái ra trước mặt mấy người này :

" Tâm nhi, đây là em gái con, còn kia sẽ là mẹ của con!" Ông ngừng tí rồi quay qua cầm tay mẹ đại nhân , giọng dịu lại, ánh mắt dịu dàng nói:

" Lan nhi, anh thực sự xin lỗi em! Nhưng anh không thể không có trách nhiệm với họ! Nhưng nếu em ko thích thì anh sẽ không cho họ ở đây!"  Mẹ đại nhân rụt tay khỏi bàn tay to lớn kia, đứng cách xa những người này vài mét, khoanh tay trước ngực, nhướng mày hỏi :

" Mấy người sao không nói tên?" Triệu Cường cùng với mấy người ở đây rất bất ngờ khi giọng mẹ đại nhân bình thản như vậy nha. Trừ cô ra vì cô đang trong trạng thái chết lâm sàng.

Trần Tử Lâm ( mẹ Trần Nhu Nhu) tuy ngạc nhiên nhưng vẫn lấy lại được bộ dáng mềm yếu bình thường, nhưng trong lòng cau mày, bực tức ' hừ! Chờ đó! Mọi thứ trọng nhà này sẽ là của ta! Lúc đó để xem con tiện nhân này còn là nữ chủ không?' . Trần Tử Lâm giọng ôn nhu, dịu dàng cất lên :

" Dạ! Em tên là Trần Tử Lâm ạ! Còn đây là con gái em tên Trần Nhu Nhu." Trần Nhu Nhu căm hận nhìn 2 mẹ con nhà Triệu Ly Tâm. Đôi mắt hiện lên vài phần sát khí khi nhìn về phía Triệu Ly Tâm.

Ly Tâm lúc đầu thấy mẹ con nữ 9 thì đã bị chết lâm sàng, đứng trợn mắt nhìn 2 mẹ con nữ9 bước vào nhà. Lòng gào thét ' CMN , chuyện quái gì đang xảy ra trước mắt mình vậy? ' cô nhớ không lầm thì trong truyện không hề có tình tiết này nha. Thế đéo nào nữ 9 là em mình? Ơ hay! Mình với nữ 9 bằng tuổi mà!!!! Còn ánh mắt nữ 9 nhìn mình là thế nào đây? Tính giết mình sao?

Mẹ đại nhân cảm nhận có sát khí hướng về phía Ly Tâm. Mẹ đại nhân híp mắt nhìn về phía Trần Nhu Nhu rồi đi lên chắn trước tầm mắt của Nhu Nhu, mặt lạnh nhìn thẳng về phía Nhu Nhu. Làm bạn nữ nào đó bị doạ sợ cúi mặt , tay bấu chặt vào váy , nỗi hận tăng vụt.

Mẹ đại nhân lạnh lùng nhìn cảnh trước mắt ' dám có ý xấu đối với con gái ta sao? Hừ! Ngoài ta ra không ai được phép ăn hiếp nó ! ' . Nếu cô mà nghe được tấm lòng của mẹ đại nhân chắc cô lên tăng xông mà chết mất ! Mẹ à! Sao mẹ có thể như vậy chứ. Mẹ đại nhân lạnh giọng nói :

" Tốt, đã ăn bậy thì tự mình giải quyết đi! Tôi đây không ý kiến!" Mẹ đại nhân dừng lại một tí, rồi đi ra trước mắt hai mẹ con kia, mắt như một tảng băng lớn làm người ta run sợ :

" Tôi nói luôn, đừng vọng tưởng đến việc mang họ Triệu và làm phu nhân họ Triệu, phận là tiểu tam thì mãi là tiểu tam. Kể cả tôi có chết thì cũng đừng vọng tưởng. À!..." mẹ đại nhân à một cái làm cho vài người run rẩy , mẹ đại nhân nói tiếp:

" Tôi chấp nhận cho mấy người vào đây ,không có nghĩa là mấy người sẽ là giá đình của tôi! Hừ! Tốt nhất bên thân biết phận một tí, nên yên phận mà ở yên một chỗ! Nếu muốn chơi thì tôi đây bồi mấy người đến cùng ! Hừ!" Nói xong mẹ đại nhân quay lưng đi lên lầu , đi ngang qua chỗ Triệu Cường , liếc mắt một cái rồi nói :

" Anh tốt nhất nên quản tốt bọn họ! Nếu một khi em ra tay thì ..." mẹ đại nhân chỉ nói vậy thôi rồi bước thẳng lên lầu.

Triệu Cường đứng hình, hơi sợ sệt vợ mình. Tuy vậy nhưng vẫn lấy lại bình tĩnh rồi quay qua 2 mẹ con kia , giọng lạnh nói :

" 2 người tự lên lầu 3 mà dọn phòng tìm phòng đi! " Nói xong thì quay qua Ly Tâm đang đấy đực ra đó, giọng dịu lại nói :

" Còn con lên phòng gặp ba!" Nói xong ông đi một mạch lên lầu. Cô thì nghe xong nên tính đi theo nhưng cô quay lại liếc mắt nhìn 2 mẹ con một tí rồi đi lên luôn.

Sau khi tất cả mọi người đi lên hết thì 2 mẹ con bắt đầu lộ bản chất thật. Trần Nhu Nhu hận đến nghiến răng nghiến lợi , khuôn mặt vặn vẹo nhìn chẳng khác gì những người đàn bà chanh chua

" Mẹ!!! Tại sao mẹ phải bám theo ông ta vào cái nhà này chứ!" Trần Tử Lăng liếc mắt nhìn cô quát:

" Mày ngu quá con ạ! Hừ! Vô được đây thì ít ra ta cũng có một ít tài sản chứ! Mày thì lo quyến rũ mấy thằng đàn ông kia đi!" Trần Nhu Nhu mặt vặn vẹo :

" Hừ! Mấy thằng đó tất nhiên vào tròng của con mẹ hết rồi ( chắc chứ?) . Hừ! Mà nãy mẹ không thấy 2 mẹ con nhà tiện nhân này hâm doạ mình sao?" Mẹ cô nhếch môi cười, ánh mắt loé lên vài phần âm độc :

" Hừ! Để xem ai hâm doạ ai? Tất cả mọi thứ của nhà này là của 2 mẹ con ta! Chúng nó thì làm được gì! " Trần Nhu Nhu nhìn mẹ rồi cười khoái trá :

" Đúng rồi! Có cái gì không phải là của mình!" Cô với mẹ cô cười sảng khoái. Trong lòng ' Triệu Ly Tâm , mày chờ đó! Mày không thắng tao nổi đâu! Ha ha ha!'

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...