Chương 20: Chương 18

Ly Tâm bây giờ đã đến được trường và tất nhiên là đi bộ rồi. Dù sao, lúc trước cô cũng đâu có được đi thông thả như vậy đâu, cô tàng chạy bán sống bán chết để kịp giờ.

Giờ Ly Tâm mới biết buổi sáng trời đẹp như vậy, cô thấy mọi người bắt đầu mở cửa hàng , có vài người vẫn đứng đợi đón xe bus.... vân vân và mây mây , họ đều có công việc để làm và nó được gọi là sự sắp xếp một cách ổn định, họ làm xong rồi về, rồi họ về rồi lại ăn, ngủ , yêu , bên gia đình túy họ không giàu có, họ tuy cực khổ một tí như họ định hướng được tương lai.

Còn cô thì sao ? Cô xuyên qua đây cũng tính là gần một tháng đi. Nhưng sao cô thấy hình như mình chẳng có một định hướng gì về tương lai hết vậy? Cô đã chấp nhận sự thật là mình xuyên rồi nhưng cô cứ tự hỏi, tại sao cô cứ phải trốn tránh nam9 , nữ9 để làm gì? Nếu cô trốn tránh được rồi thì cô làm gì nữa? Cô thấy mình chẳng có định hướng gì cả? Haizzzz thôi không suy nghĩ nữa! Cứ sống tốt là được. Ừm! Vậy đi. Trước tiên cứ vậy đi!

Ly Tâm vừa đi vừa suy nghĩ , đến trường lúc nào không hay. Cô hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười bước vào trường. Tuy hít thì đã hít rồi nhưng mà sao đi bộ đuối vãi ra ( đm ! -_- bảo nhiêu cảm xúc ta rầy dựng nãy giờ, mi đã một chưởng phá nát) , cô thề mốt cô phải kêu con bạn thân đưa xe đến rước, ahihi, có bạn thân để làm gì? Có để lợi dụng triệt để nó chứ làm gì! Muahahaha.

Trong lớp , Trình Tố Tố rùng mình ' ủa sao có cảm giác như ai đó đang âm mưu gì với mình thì phải?'

Ly Tâm lết cái thân lên lớp, cô cứ cà từ mà bước lên bỗng nhớ ra ' nếu lên trễ sẽ trở thành tiêu điểm' và thế là bạn nữ của chúng ta chạy bán sống bán chết để lên lớp học sớm nhất.

Sau bao nhiêu công sức chạy muốn súc mẹ váy, Ly Tâm đã đến được cửa lớp, cô mở cửa ra, chạy vèo vào ngồi vô bàn của mình, thở, nằm luôn chứ không phải ngồi nữa.

Trình Tố Tố trừng mắt nhìn con người mất nết nào đó , nói :

" Mày bị chó đuổi à? " Ly Tâm ngồi dậy, liếc mắt nhìn Tố Tố rồi quay đi luôn, cô đang mệt nên không chấp nhất con điên này! Trình Tố Tố thấy cô khinh ra mặt, trừng mắt lớn nói :

" Mày khinh tao à con kia? " Ly Tâm sau khi lấy lại được hơi thở đều đặn, cô quay qua nói :

" Mày không thấy tao đang thở à? Mày nói lắm vậy?" Trình Tố Tố tức đến độ muốn bóp chết cái người trước mặt này :

" Moẹ! Thở như chó vậy! Xí" rồi quay đi luôn. Ly Tâm trừng mắt nhìn Tố Tố một hồi , bỗng mặt chuyển sang cười nham nhở nói :

" Ui! Vậy mà có đứa năn nỉ tao làm bạn! Ai vậy cà? Ai mà lại đi làm bạn với chó vậy cà? Ai mà điên khùng vậy ta?" Trình Tố Tố quay lại trừng mắt nhìn Ly Tâm hét :

" Mày nói ai đó con kia?"

" Ủa? Tao chỉ đích danh mày à? " Trình Tố Tố tức đến độ không thể nói ra câu nào vì cô nói đúng quá mà. Tố Tố tức giận nói :

" Hừ! Mốt mày đừng hòng ăn bánh táo mua cho!" Lập tức sắc mặt Ly Tâm đổi qua mặt nịnh nọt :

" Ây da! Bạn hiền à! Ai lại nói bạn là chó cơ chứ! Chứ đứa đó bị khùng rồi ! Nên đừng quan tâm nhá! " Tố Tố khinh bỉ liếc Ly Tâm một cái :

" Hừ! Mày đúng là hai mặt mà!"

" Hơ! Tao mà không hai mặt sao tao sống mạy!" Tố Tố hết nói nổi , phải nói là cạn cmn lời nên im luôm. Cô đây không thèm nói với con nhỏ mặt dày, hai mặt kia nữa, cô học đây.

------- ta là tuyết phấn cách giờ ăn----

Ly Tâm đang nằm dài ra bàn vừa nghe tiếng chuông báo giờ ăn đến rồi. Cô bật dậy, gom sách vở bỏ vào ngăn bàn , kéo luôn Tố Tố đi.

Tố Tố chưa kịp làm gì cả, bị lôi đi như vậy , bực bội nói :

" Cái con này! Mày làm gì mà đi nhanh vậy? Mày chết đói à?" Ly Tâm một mạch lôi Tố Tố vừa đi vừa nói :

" Moẹ! Mày không xuống nhanh là chen chết mẹ mày nha con!" Tố Tố trừng mắt nhìn :

" Thì mày có cần phải như vậy không? Lớp người ta còn chưa ra hết là mày lôi tao như lôi chó vậy hả????"

" Cần! Vì đồ ăn tao bất chấp! " Tố Tố cô xin dơ tay đầu hàng, tốt nhất im mồm đi theo nó cho rồi, cãi lại chẳng được gì mà mình còn tốn nước bọt.

Ly Tâm tìm được một cái bàn ăn trong góc ,để khỏi ai chú ý đó mà. Cô quăng Tố Tố vào chỗ rồi bây hẳn ra quầy ăn kêu đồ ăn. Tố Tố bị quăng như vậy , tức giận trừng mắt nhìn con nhỏ kia, cô đây là bao rác hả????

Ly Tâm sau khi kêu tùm Lum đồ rồi cầm ra để bày một nhùi trên bàn. Tố Tố trợn mắt nhìn đống bánh tráng , hỏi :

" Mày tính ăn dọng hết đống này à?" Ly Tâm mặt tươi như hoa , gật gật . Tố Tố thật sự xém bị bẹt ngửa, lệch đít:

" Mày bị chết đói à? Mày có phải người không vậy? Mày bị giấu đĩa bay phải không?" Ly Tâm vừa bốc bị swawich ra vừa thản nhiên nói :

" Mày có ăn không? Nói nhiều quá!" Tố Tố trừng mắt ,nói :

" Tao không phải heo giống mày mà có thể ăn hết đống này!"

" Thế thì nhịn " Tố Tố tức giận trừng mắt cô một hồi, nhưng bụng biểu tình nên cũng phải lấy mà ăn. Ly Tâm liếc mắt khinh bỉ . Tố Tố cô thấy nhưng làm được gì ? Nên đành cậm cụi ăn.

Bây giờ thì nhà ăn cũng bắt đầu nhiều hơn rồi, Ly Tâm cô vừa ăn vừa nhìn người người chen chúc dành đồ ăn mà cảm thấy tội. Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ. Cô cứ bốc hết cái này đến cái kia ăn. Cô tưởng sẽ yên bình ăn xong rồi lên lớp , nhưng cô lầm to, dù cô trốn trong góc thì nữ9 cũng lôi cô ra làm người nổi tiếng cho bằng được.

Ly Tâm đang ăn, nghe giọng vàng ngọc của nữ9 vang lên mà xém nữa mắc nghẹn:

" A! Thì ra là chị ở đây! Em tìm chị nãy giờ!" À vâng đi theo sau cô ta tất nhiên là không thể thiếu Hiên Viên Triệt và Trịnh Bắc Dật thì còn ai nữa? Cô thật sự không hiểu , cô ta cứ kiếm cô gây chuyện là sao? Nữ phụ khác đâu? Sao mấy nay không thấy ai hết vậy bây? Cô cầm chai nước lên uống , triệt để coi mấy người này như không khí. Thế nhưng mà con bạn ngu ngốc của cô đây lên tiếng dùng cô :

" Ủa ? Nhu Nhu là em của Ly Tâm hả?" Trần Nhu Nhu như vớ được vàng , giọng mềm mại nói :

" Ừ đúng rồi! Ly Tâm là chị mình đó!" Trình Tố Tố à một cái rồi quay qua Ly Tâm hỏi :

" Ê mày thiệt hả?" Nếu giờ ở đây có một khẩu súng cô sẵn sàng cầm lê nả cái con này! Cô trừng mắt nhìn nói :

" Mày nghĩ sao về cái họ?" Trình Tố Tố suy nghĩ một hồi thì ngộ ra. Nhưng nó lại nói một câu làm cô muốn banh thây nó ra lập tức:

" Ui! Em thất lạc của mày phải không?" Mắt ngây thơ chớp chớp. Ly Tâm trừng mắt lớn, toả sái khí , gằn từng chữ:

" Em thất lạc cái bà nội mày! Có nhà mày thất lạc á! Mày nên về thành tình mày sớm đi là vừa!"

" Gì? Tự nhiên chửi tao? Tao nói không đúng sao?" Ly Tâm thật sự muốn cầm cái con nhỏ này cột vào tên lửa để nó phóng về hành tinh nó liền , ngày và lập tức. Cô không thèm nói với nó nữa, cô sợ nếu cô còn nói nữa chắc cô sẽ giết nó ngay bây giờ cũng không chừng. Cô quay qua nói với Trần Nhu Nhu:

" Tôi chưa từng gặp người nào nhây như cô nha! Cô đây là không hiểu những gì tôi nói lúc sáng sao? Tôi với cô không phải chị em! Ok! Nên đừng có gọi tôi là chị được không? Thật sự rất ghê tởm!" Trần Nhu Nhu tay bấu chặt vào váy, mím môi, rặn ra nước mắt, nói hơi lớn để mọi người nghe. Thật ra là không cần nói mọi người nghe nữa, lúc mà Trần Nhu Nhu và 2 Nam thần của chúng ta bước vào là đã ngay sự chú ý rồi :

" Sao chị lại nói như vậy? Em thật sự rất muốn thân với chị mà Triệu Ly Tâm" hừ! Cô ta đây là cố ý nói rõ tên cô ra cho mọi người biết đây mà.

Mọi người nghe được tên của Ly Tâm thì bắt đầu bàn tán : " trời đó không phải con đàn bà lẳng lơ sao? Thay đổi như vậy để dụ trai chứ gì?" " Nhu Nhu khóc thật là đáng thương, hừ, con đó nghĩ mình là ai ? Mà dám làm cho hot girl trường mình khóc?" ....

Trần Nhu Nhu khoé miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý nhưng cô ta sẽ không bao giờ ngờ rằng  2 nam thần của chúng ta đây đã thấy hết mọi chuyện , kể cả việc cô ta nhếch môi cười.

Hiên Việt Triệt bất ngờ vô cùng, thì ra từ trước tới giờ cô ta đóng kịch sao? Cô ta dám qua mặt luôn cả mình? Tốt, rất tốt , Trần Nhu Nhu cô chờ đó , dám lừa gạt tôi sao? Tôi sẽ cho cô sống không bằng chết. Rồi anh liếc mắt qua Ly Tâm , con măt dịu đi vài phần mà anh không hề biết. ( Tình yêu bắ đâu chốm nở 😂)

Trịnh Bắc Dật là anh họ của Trần Nhu Nhu mà còn bị bất ngờ nữa là nói chi Hiên Viên Triệt. Anh không ngờ người anh thích là người như vậy, thật ra Trần Nhu Nhu với anh chơi từ nhỏ nhưng cô lại muốn anh là anh họ nên anh chấp nhận. Bây giờ anh thật sự rất thất vọng về cô, thất vọng cực kì, anh không ngờ cô bé ngây thơ như tiểu bạch thỏ này lại âm độc như vậy. Anh lắc đầu ngao ngán rồi quay qua nhìn Ly Tâm, anh nhìn cô một thân thản nhiên ngồi ăn như không phải chuyện của mình thật là kiêu ngạo mà, anh định cô rồi nha! ( Thế là có một cái đuôi nữa rôi!😂😂)

Ly Tâm cô không ngờ sự thản nhiên bốc bánh ăn của mình vào mắt người khác chói loá như vậy , nhưng nếu cô biết cô sẽ chửi thề ' bà mẹ nó! Chói loá chỗ nào? Chỉ là đói quá ăn thôi mà!!' . Nhưng cô thì làm sao biết được nên vẫn đang thản nhiên ăn bánh uống nước.

Mọi người thấy nhân vật chính mà nãy giờ m.n chửi rủa, phỉ báng nãy giờ không lên tiếng, bắt đầu cảm thấy mỏi hàm nên im luôn quay qua coi nhân vật chính làm gì, thì thấy nhân vật chính đang bốc bánh ăn ngon lành. Ai ai cũng tức muốn độn thổ, chửi tốn nước bọt nãy giờ nhân vật chính không lên tiếng mà còn chửi thì chỉ có bị khùng. Nên ai cũng trừng mắt nhìn người nào đó đang ăn bánh.

Trần Nhu Nhu còn tưởng Ly Tâm sẽ đứng đạy đánh cô một trận hay cãi vãi để mọi người càng bênh cô hơn. Nhưng cô không ngờ Ly Tâm còn ăn bánh thản nhiên như vậy? Cô tức, cô câm phẫn, nắm chặt quả đấm, nặn nước mắt nói :

" Chị..." chưa cho Trần Nhu Nhu nói Hết , Ly Tâm chen ngang :

" Câm mồm! Tôi đây đang bận ăn cô không thấy à?" Trần Nhu Nhu trợn lớn mắt, nước mắt laj càng trào ra , khóc nức lên , chạy nhào vào lòng Hiên Viên Triệt. Tuy Hiên Viên Triệt đang chán ghét bộ mặt giả tạo này nhưng vì phải đóng tròn vai nên cùng vòng tay vỗ lưng Trần Nhu Nhu.

" Thật là ồn ào mà! Khóc hoài không biết mệt sao? Thật là quá phiền phức đi mà! Tôi nhắc lại lần nữa , tôi. Không. Phải. chị. Cô!!! Nên tránh xa tôi ra!" Nói xong cô kéo Trình Tố Tố đang ngơ ngác không biết truyện gì xảy ra nãy giờ lôi đi, tay kia sẵn tiện gom bánh theo.

M.n bắt đầu bàn tán tiếp. Trần Nhu Nhu nắm chặt áo của Hiên Viên Triệt, mắt lộ ra tia âm hiểm , miệng cười nhếch môi ' mày chờ đó! Tao sẽ cho mày nếm mùi làm nhục tao là như thế nào? Muốn chơi với tao!".

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...