Chương 21: Chương 19

Ly Tâm kéo Tố Tố đi về lớp. Trên đường đi Tố Tố đã nói một câu khiến Ly Tâm thật sự muốn đào lỗ chôn sống Tố Tố :

" Ê này! Thế cuối cùng mày là chị nó hay là không phải chị nó?" Ly Tâm ngừng bước, quay lại trừng mắt nói:

" Đm! Mày có mắt không? Hay mắt mày chỉ để tượng chưng cho đẹp, còn cái lỗ tai mày cũng để trang trí trên gương mặt à?"

" Con này! Tao hỏi thôi mà! Thế cuối cùng là thế nào?" Ly Tâm bóp trán, cô thật sự quá nhức đầu với con này mà :

" Dạ thưa mẹ! Đó không phải em con thưa mẹ! " Ly Tâm bỗng nhớ ra cái gì đó, mặt sát khí , gằn từng chữ :

" Mày chơi tao! " Trình Tố Tố mặt ngây thơ nãy giờ thấy bạn nhận ra rồi nên đứng cười ha hả :

" Ahaha! Giờ mày nhớ nhận ra sao? Tao đây là chơi mày đấy!" Ly Tâm trừng mắt lớn nhưng sau đó mặt bình thản, cười tươi tiến lại gần Tố Tố :

" Mày chơi như vậy không được đâu? Để tạo giúp mày biết thế nào là chơi nhau nhé!" Tố Tố cho dù rất buồn cười nhưng thấy vẻ mặt này của Ly Tâm không biết vì sao , cô cảm thấy nó còn ghê hơn bộ mặt sát khí nữa. Cô xua xua , né xa Ly Tâm ra nói :

" Ây! Không cần, không cần! Tôi biết lỗi rồi!" Ly Tâm vẫn cười như cũ , tiến lại gần :

" Mày sao vậy? Tao chỉ muốn chỉ mày cách chơi nhau thôi mà?"

" Tao kêu không cần mà! Tao xin lỗi mày mà! Ahuhu!" Ly Tâm ngừng lại, hừ một cái rồi nói :

" Mốt mày còn dám làm như vậy với tao, thì mày coi tao làm gì mày!"

" Ủa sao mày nhận ra?"

" Tao nhớ đến cái lúc mày gọi điện thoại cho tao, nói về sự kiện gì đó ở nhà tao sắp tới!"

" À! Thì ra là vì như vậy mà tao bị lộ!"

" Mày còn muốn chơi?"

" Ây da! Không có nha!" Ly Tâm lấy chân đá Tố Tố vào lớp cho bỏ tức. Tố Tố mặt như người vợ hiền , yên phận ngồi một chỗ không dám nhúc nhích.

Chuông báo hết giờ ăn, học sinh bắt đầu di chuyển và yên vị vào lớp . Thế là bắt đầu tiết học. Đương nhiên, người nào đó, đem bánh lên thì nằm xuống ăn vụng rồi.

----- ta là tuyết phân cách giờ ra về-----

Cuối cùng thì cái giờ khắc thiêng liêng Ly Tâm mong đã đến, đó là giờ ra về. Cô thì đã ăn xong hết đống bánh từ tiết trước rồi nên đang buồn chán muốn về sớm. Cô không hiểu bài nên chẳng có hứng học vì thế ăn xong lại ngủ.

Ly Tâm cho dù đang ngủ say cỡ nào, chỉ cần nghe tiếng chuông giờ ra về vang lên , là y như rằng cô sẽ bật dậy. Tố Tố ngồi bên xém tí bẹt ngửa vì bị giật mình, quay qua quát :

" Moẹ bà mày! Làm hết hồn" Ly Tâm không thèm liếc Tố Tố dù chỉ một cái, cô cứ dọn sách vở của mình. Tố Tố cảm thấy thôi đừng chấp nhất nó nên kệ Ly Tâm luôn.

Ly Tâm sau khi dọn dẹp xong đồ mình, cô đứng dậy, quay qua chào Tố Tố một cái rồi đi ra khỏi lớp luôn. Và cô cũng không biết là sau khi cô bước ra khỏi lớp. Trần Nhu Nhu cũng bước theo, tất nhiên chẳng ai để ấy cô ta rồi. Trần Nhu Nhu đi đến phòng vệ sinh nữ , cầm điện thoại lướt lướt gì đó, rồi áp lên tai nói :

" Chuẩn bị xong chưa?" Rồi không biết bên kia trả lời gì đó cô ta cười nhếch môi nói :

" Tốt, thực hiện đi!" Rồi cô ta nắm chặt điện thoại, mắt hiện lên vẻ âm hiểm ,cười cười , lẩm bẩm trong miệng " Triệu Ly Tâm , chuẩn bị nếm trải cảm giác của việc làm tao nhục nhã đi!" Nói xong cô ta bước ra khỏi nhà vệ sinh và cũng chẳng ai phát hiện.

Ly Tâm bây giờ đã ở dưới sân trường rồi, cô thấy cũng vắng nhỉ? Hay do mình xuống quá sớm? Cô đang đi thì bỗng cảm thấy ở đằng sau có gì đó màu trắng đưa lên. Cô chưa kịp làm gì thì cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt mơ mơ hồ hồ như muốn nhắm lại. Ý thức cuối cùng của cô là ' bắt cóc bán nội tạng?' ( -_-)

Ly Tâm cô đang chìm trong hôn mê thì cảm thấy có gì đó tát thẳng vào mặt mình, cô cố mở mắt, nhìn cảnh trước mặt tối thui, chỉ có một bóng đèn đang chúi thẳng trên đầu cô. Cô bắt đầu lấy lại được ý thức, cô thấy mình cử động không được, nhìn xuống, thì ra là cô bị trói tay và chân và đang nằm trên mặt đất.

Ly Tâm ngước lên nhìn người mới vừa cầm xô nước tát thẳng vào người cô. Cô trợn mắt nhìn con gái đó ' đây không phải là bạn cũ của con Tố Tố sao? ' . Nhi thấy cô hình như nhận ra mình rồi thì nhếch mép cười nói :

" Nhìn vẻ mặt mày nhìn tao như vậy, thì chắc là nhớ tao rồi nhỉ? " Ly Tâm giọng lạnh nói :

" Tôi thù oán gì với cô mà cô bắt tôi?"

" Mày kêu mày không thù oán gì với tao sao? Mày còn nhớ mày thù doạ tao trong lớp rồi làm tao mất bạn không? Tại mày , tại mày mà tao không còn ai để làm bạn và cũng chẳng lợi dụng được tiền ai!" Nhi nắm áo Ly Tâm kéo lên vừa dứt lời, tát cô một cái mạnh trên mặt rồi lại tát cái thứ 2 rồi đến thứ 3 nhưng rồi một giọng nói dịu dàng vang lên :

" Thôi đi! " Lập tức hành động của Nhi ngừng lại . Ly Tâm tuy bị tát chảy cả máu trên môi nhưng mặt vẫn không chảy một giọt nuớc mắt nào. Lạnh lùng nhìn người vừa nói, cô đoán không sai mà , nếu không phải nữ chủ thì còn ai nữa?

Trần Nhu Nhu thấy Ly Tâm nhìn mình thì mặt của cô ta đã lột ra . Cái bộ mặt thánh thiện được thấy vào đó là bộ mặt của một người đàn bà chanh chua , cô ta nhìn cô nói :

" Mày nhìn gì? Mày bất ngờ không? " Cô ta nói xong đi lại gần cô , cúi mặt xuống nhìn rồi nói:

" hai mẹ con nhà mày! Làm tao cực nhục nhã nhưng tao sẽ xử mày trước làm gương cho mẹ mày! Nào giờ như mẹ mày cho tao 3 điều kiện thì giờ tao cho mày 2 điều kiện!" Cô ta dừng một chút rồi nói:

" Thấy tao tốt với mày không? Điều kiện thứ 1 là mày bị tao và con này chăm sóc , điều kiện thứ 2 là mất thằng đàn ông tao thuê chăm sóc mày! Nào chọn đi! Đối với loại như mày thì tao nghĩ chọn thứ 2 sẽ hợp hơn đó! Ha ha ha!" Con nhi kia cũng cười theo. Ly Tâm cô mặt lạnh nói :

" Số 1. "

" Ồ , tao không ngờ mày thích số một nha! Ok ! Như lời đã nói tao với con này sẽ chăm sóc mày! Mày đừng lo, không để mày chết được đâu!" Cô ta vừa dứt câu, Con Nhi cầm 2  gậy bóng chày ra. Cô ta cười man rợn rồi 2 đứa cùng bay vào đánh cô. Đánh hết đầu nói chung toàn thân cô bị đánh bầm dập. Cô ta không tha cho cô mà còn cầm dao ra rạch vài đường trên áo, tay chân, cô ta còn nói "tao thấy mày đáng thương nên để lại khuôn mặt cho mày đó! Ha ha ha! Mày cũng nghe rõ đây tránh xa các nam nhân của tao ra! Không thì ... chẳng nhẹ như vậy nữa đâu!" .

Dù bị hành hạ , đánh đập cô tuyệt nhiên vẫn không khóc, cô bậm chặt môi, môi cô bặm chặt vì nhịn đâu mà giờ nó đã chảy máu. Sau khi hai chúng nó hành hạ xong , phủi người rồi bước đi bỏ lại cô trong nhà kho lạnh lẽo ấy một mình.

Ly Tâm thấy 2 người đó đi rồi thì cố gắng gượng dậy nhưng vì bị thương quá nhiều cộng thêm việc chẳng ai giúp cô, cô đã ngã xuống lần nữa. Nhưng rồi cô nghĩ ' mình không thể chết ở đây được , mình phải lết ra được đây, nhất định phải lết ra được đây! ' thế là cô cứ cố gắng từ lần này đến lần khác , dù bị ngã ăn đau rất nhiều nhưng cô vẫn cắn chặt môi đứng dậy.

Cô lấy điểm tựa là tường , cuối cùng thì cô cũng đứng dậy được. Mồ hôi thắm vào máu, cô đau ,đau cực kì. Cô cố gắng bước ra từng bước ra phía cách cửa. Cô phải mấy cả khoảng thời gian dài để mở cửa, cô nhìn ra ngoài trời, trời tối vậy rồi sao? Mà hình như đây là nhà kho ở trường sao? Cô lắc đầu , thôi cố lết về nào!

Ly Tâm lết từ từ trên con đường về nhà, người cô bê bết máu, đầu tóc bù xù, áo váy rách rưới, đi chân không, ai đi qua cũng né cô, chẳng một ai giúp cô cả, họ né cô nhưng là né một thứ kinh tởm vậy, không lẽ con người của thế giới này và thế giới trước cũng vậy? Ai cũng vô cảm như nhau sao?

Nhưng cô không cần, không phải cô vẫn còn đi được sao? Nhưng cô nhìn dòng người tấp nập đi qua đi lại, chẳng một ai đưa tay ra để giúp đỡ cô. Bỗng cảm thấy mình thật cô độc. Có đôi khi bạn sẽ có cảm giác này: Rõ ràng là trời đang rất đẹp bỗng dưng lại mưa rất lớn rất lớn, mọi người thì hoặc có nơi trú ẩn, hoặc có dù, áo mưa. Chỉ mỗi mình bạn là không có gì cả. Bạn đứng nơi góc đường lớn, người người qua lại, ai cũng hối hả để về tổ ấm của họ, ai cũng lo cho bản thân của họ, chỉ mỗi bạn là đứng trơ trọi ở đó, nhìn mọi người vùn vụt bước qua. Bạn không khóc. Nước trên mặt bạn đều là nước mưa cả, không phải nước mắt, không phải. (Ừ thì bạn cho là vậy). Cảm giác lúc đó liệu có thể chỉ gói gọn trong vài từ lạc lõng, cô đơn, mất mát, lạnh lẽo, vô định, hụt hẫng….không?

Ly Tâm cứ thế lết từ bước đi, cô đi một hồi thì thấy một cái ghế đá. Cô mệt mỏi nên xuống , cô lại bắt đầu nghĩ về mình . Cô tưởng lúc cô bị đánh như vậy, sẽ có một chàng trai nào đó đến cứu cô chẳng hạn , nhưng có lẽ do cô nghĩ nhiều quá rồi, cô chỉ là nhân vật quần chúng thôi , ai mà hơi sức đâu quan tâm nhân vật bé như cô. Nhưng sao cô thấy buồn quá vậy? Lúc cô bị đánh , cô đã hy vọng gì vậy? Cô hy vọng nam9 đến cứu cô sao? Không hiểu sao nghĩ đến cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng! Cô đã hy vọng gì vậy?

Cô cứ nghĩ, chỉ cần nam9 để ý một chút là sẽ được người ta quan tâm sao? Hình như cô ảo tưởng hơi nhiều nhỉ? Người ta là nam9 mà thì tất nhiên sẽ về với nữ9 rồi, cho dù để ý một chút đến cô thì sao chứ? Họ vẫn là của nữ9 thôi! Nhưng sao cô đau quá!

Không hiểu sao nước mắt cô bắt đầu tuôn, tuôn ra như chưa từng tuôn vậy. Cô cứ cúi gầm mặt xuống mà khóc , tự trách bản thân mình ' Ly Tâm mày sao vậy? Từ khi nào mày trở nên yếu đuối như vậy thế? Có phải từ khi mày xuyên qua đây không? ' nước mắt cô cứ tuôn, người cô cứ run lên từng đợt .

Cô nghĩ chắc không phải đâu! Nhưng sao cô cảm thấy hụt hẫng thế này! Hụt hẫng về điều gì? Không lẽ cô lúc đó hy vọng nam9 đến cứu cô nhưng những chuyện ngôn tình cô đã đọc sao? Ly Tâm à! Mày thực tế tí đi! Mày chỉ là nhân vật quần chúng mà thôi! Cô cứ suy nghĩ rồi ngồi khóc như vậy đấy.

Nhưng một lúc thì cô ngẩng đầu lên, lấy tay lau đi những giọt nước mắt này. Cô nghĩ kĩ rồi! Tại sao cô cứ nghĩ cô là nhân vật quần chúng chứ? Cô là cô, cô chẳng phải là nhân vật quần chúng nào cả. Còn cuộc đời hay số phận của cô là do cô tạo ra, vậy thì cớ làm sao mà cô cứ phải nghĩ về cái chết của cô trong truyện? Cái chết đó gì cho thân chủ chứ không phải cô. Vậy thì tại sao cô phải sợ nam9 , nữ9 ? Họ cứ việc sống cuộc đời của họ , còn cô sống cuộc đời của cô. Cô sẽ tự mình tạo ra số phận cho bản thân chứ không phải là tác giả gì đó tạo ra số phận cho cô, số phận của cô thì chỉ có mình cô được định đoạt thôi.

Cô sẽ tự mình làm nữ 9 trong cuộc đời của cô, vì thế cho nên bây giờ cô phải lết được về đến nhà mà từ từ cho nữ9 nếm trải những cảm giác hôm nay cô đã trải qua. Người cô toả ra sát khí dày đặc, cô mấy máy môi " Trần Nhu Nhu, cô để tôi còn sống là một sai lầm lớn cho cô." Nói xong cô đứng dậy lết từ từ về nhà.

Cô không biết là những hành động, cử chỉ của cô từ nãy giờ đã thử hết vào mắt một người và người đó đang nhếch môi cười nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô đi.

---- tg------

Ây da! Dài quá nhỉ? Ahihi! Đang hứng nên vậy á! Coi chương sau để biết về người đó là ai nhá!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...