Chương 22: Chương 20

Hành động cử chỉ của cô đã thu hết vào mắt một người . Và người đó là một người có một thế lực trên vạn người, được mọi người đồn rằng người đó cực kì bí ẩn và rất nguy hiểm, nếu bạn không đụng vào những điều tối kị của người đó thì bạn sẽ được sống yên vui, còn nếu bạn đụng vào điều tối kị của người đó thì chúc mừng bạn, bạn đã được điểm đánh trong sổ sách sinh tử.

Vâng người có thế lực trên vạn người và ai ai cũng phải kính trọng và biết đến không ai khác đó là Lãnh Tuyệt. Ây da, nghe cái tên thôi là cũng đủ thấy tuyệt tình rồi. Nghe nói anh là chủ tịch của công ty Lãnh gì đó , đứng đầu thế giới với nền công nghệ tiên tiến hơn các công ty khác, công ty Lãnh được phát triển khắp mọi nơi như Pháp, Anh , Mỹ, Nhật .... công ty này sản xuất một khối lượng lớn về ngành điện tử hiện đại, xe hơi có một không hai , thiết kế các dự án lớn trên thế giới , mở các siêu thị, Trung tâm nổi tiếng với những mặt hàng phải dùng bằng tiền triệu mới mua được ( nổi banh nóc 😂) .

Nhưng thế thôi đã khiến mọi người kinh ngạc há hốc miệng , trợn mắt, sùi bọt mép, khụ khụ, nói quá rồi. Nói chung khi nghe đến tên công ty này thì mọi người chỉ biết cảm thán với số tiền khổng lồ mà công ty này làm ra. Chưa nói đến anh ta còn có cả giới hắc đạo. Được lấy tên Demon King ( quỷ vương đấy mọi người ạ) , chỉ cần nghe đến cái tên là ai cũng sẽ chạy bán sống bán chết bởi vì người quản lí cái động, à nhầm, cái hắc đạo này rất tùy hứng, thích thì giết còn không thích thì hành hạ, nên ai không lo chạy là chết chưa kịp nói.

Chưa nói đến cái Demon King còn sản xuất hàng loạt vũ khí gây sức sát thương kinh khủng, chỉ cần một viên đạn có thể làm người ta chưa kịp hé răng đã chết, và còn thiết kế những loại tên lửa , máy bay chiến đấu có sức hủy diệt một thành phố nhỏ. Tất nhiên là những thứ này sẽ ko được bán tràng lang ra ngoài rồi, có rất nhiều gia tộc hoặc những giới hắc đạo phải nể vài phần và không dám động chạm gì đến Demon King. Họ chỉ hỏi về việc mua bán vũ khí nhưng muốn mua được vũ khí của Demon King không hề dễ chút nào, không chỉ số tiền lên đến hàng tỉ mà còn phải thực hiện vài thứ gì đó biến thái mà chủ nhân của Demon King đưa ra. Nên chẳng ai dại gì mà mua, nên Demon King chỉ sản xuất bán những vũ khí vừa tầm bình thường còn vũ khí gây sát thương lớn tất nhiên họ sài rồi.

Quay lại với Ly Tâm, cô đang cố gắng lết để về được đến nhà thì cô cảm thấy đầu óc choáng váng, bỗng cảm thấy phía trước mờ mịt không thấy rõ vật gì cả. Cô cố vỗ vỗ đầu nhưng không ăn thua, rồi cơn choáng váng càng tăng, thế là cô ngã xuống đất nằm bất tỉnh.

Lãnh Tuyệt đang theo dõi theo bóng lưng của cô, bỗng thấy cô ngã xuống đất thì hơi giật mình. Anh bắt đầu nhíu mày ' tại sao mình lại giật mình? Trước giờ mình rất bình tĩnh trong mọi tình huống mà?' anh nghĩ vậy nhưng rồi nhớ ra cô vẫn nằm trên đất, nên anh đã đá cái suy nghĩ đó ra sau đầu. Anh ra lệnh cho quản lí của mình xuống bế cô vào đây.

Anh quản lí giật mình ' từ khi nào chủ tử của mình có lòng tốt như vậy? ' nhưng anh quản lí đành phải xuống xe đi tới chỗ cô , không thì chủ tử chặt anh mất. Anh quản lí đến chỗ Ly Tâm ẵm cô lại xe của Lãnh Tuyệt. Lúc đầu anh quản lí tính để Ly Tâm ngồi ghế phụ kế bên anh vì anh biết chủ tử rất ghét gần đàn bà. Thế nhưng chủ tử đã làm anh thực sự giật mình hơn lần trước, đó là khi anh định để Ly Tâm vào ghế phụ thì nghe giọng trầm lặng, quyến rũ vang lên nhưng mang một độ lạnh làm người ta chết run :

" Xuống đây!" Chỉ có hai chữ đơn giản thì đã làm anh quản lí cực kì giật mình, hơi đưa mắt về phía chủ tử. Anh đi theo chủ tử bao nhiêu năm nay tức nhiên hiểu rõ là chủ tử muốn đưa Ly Tâm ngồi kế chủ tử. Vì anh lo suy nghĩ nên nghe giọng lạnh hơi hồi nãy vang lên lần nữa :

" Nhanh" anh quản lí luống cuống vòng ra đằng sau mở cửa, đang tính để Ly Tâm ngồi vô thì thấy một bàn tay dơ ra ôm Ly Tâm vào lòng. Anh quản lí giật mình lần nữa, kiểu này chắc anh phải đi bệnh viện sớm mất. Anh quản lí lần đầu tiên trong cuộc đời thấy chủ tử của mình ôm một cô gái trong lòng nhưng điều đáng nói ở đây là cô gái này phải nói là rất chật vật và có chút dơ bẩn... thiệt ra anh không cố ý nói con gái như thế nhưng bất ngờ quá vì chủ tử cực kì ghét dơ bẩn và ghét ai đụng vào thân thể của mình nhưng giờ lại ôm con gái trong lòng. Nếu để mấy đứa trong hắc đạo thấy chắc chúng nó thắt cổ tự tử hết quá. Anh cứ đứng suy nghĩ thì giọng nói hồi nãy lại vang lên lần nữa:

" Đi"  anh quản lí giật mình, vòng ra chỗ lái xe, mở cửa, cắm chìa khoá , đạp ra đi. Nhưng chân mày anh quản lí nhíu chặt ' từ khi nào mà mình lại mất hồn như thế? Mình là sát thủ bậc nhất của Demon King mà như vậy mà giờ bị mất hồn! Haizzz để mấy thằng quỷ trong Demon mà biết chắc nó cười mấy ngày trời luôn quá!'

Lãnh Tuyệt ôm Ly Tâm vào lòng, không hiểu sao ôm cô mà anh không cảm thấy dơ bẩn hay chán ghét, anh còn cảm thấy mềm mềm rất thích. Anh vén tóc cô lên một tí, thấy vết thương cô chi chít thì nhíu mày , cô bị ai hành hạ mà đến nông nổi này? Nãy anh quan sát thấy cô bị thương rất nặng nhưng vẫn cố gắng đi ,rồi ngồi khóc một mình nhưng lúc ấy không hiểu sao anh lại thấy chính mình trong hình ảnh ấy. Tim anh bỗng dưng lệch một nhịp, anh tính đi ra nhưng lại thấy cô ngước mặt lên, gương mặt cô lúc đó quật cường vô cùng làm cho nó toả sáng đến nổi anh không thể nào rời mắt.

Lãnh Tuyệt cảm thấy cô cực kì khác với tất cả các cô gái anh từng gặp. Nên không hiểu sao trong lòng sinh ra cảm giác muốn bao bọc cho cô. Càng nhìn gần gương mặt và bộ dạng cô anh càng thấy hận người nào làm ra những việc này, anh sẽ tìm ra được người đó và bắt người đó phải trả giá cho việc này. Anh nhìn cô có vẻ thơ thở hơi đứt quảng không hiểu sao lại lo nên giọng lạnh lùng lên tiếng:

" Gọi bác sĩ đi" anh quản lí lại giật mình tập nữa, kiểu này chắc anh đắp chiếu sớm quá. Anh quen với việc chủ tử giết người rồi , còn việc giúp người thì lần đầu tiên, không lẽ , ngày tận thế sắp đến. Nói gì thì nói cũng phải nghe lệnh không thì mình sẽ die sớm hơn . Anh quản lí cung kí " Dạ" ( như cha gọi con😂)

---- ta là tuyết phân cách Tuyệt đã đưa bạn nữ chúng ta về nhà của ảnh-----

Khi về được đến biệt thự riêng của Lãnh Tuyệt, anh quản lí đi xuống xe trước, tính bế cô gái đó nhưng điều làm anh quản lí muốn giật mình tập nữa đó là chủ tử , anh quản lí mới vừa mở cửa xe ra chưa kịp làm gì thì chủ tử đã tự động bế cô gái ra khỏi xe rồi đi thẳng vào nhà. Làm cho anh một pheng đứng trợn trừng con mắt , trong lòng gào thét ' đây là chủ tử máu lạnh? Giết người không gớm tay đây ư? Aaaa' . Tuy trong lòng gào thét nhưng anh là ai chứ ?

Anh tên là Trương Minh Hào, anh là sát thủ bậc nhất của tổ chức hắc đạo Demon King, biệt hiệu của anh là Gió Quỷ . Vì anh được mọi người nhớ đến nhưng một cơn gió , anh có tốc độ di chuyển kinh khủng đến nổi nhiều người còn nghĩ anh không phải người mà là quỷ thiệt. Đó chỉ là tốc độ thôi, sức chiến đấu , chỉ cần một mình anh có thể chấp hết tổ chức Blood ( 😂 ta chém ghê chưa) . Nên rất ít khi anh ra mặt , và chỉ có một người hơn anh về mọi mặt và có thể thắng triệt để anh thì tất nhiên là chỉ có Lãnh Tuyệt , cũng là chủ tử của anh đây. Haizzz nhưng hôm nay, chủ tử đã làm anh muốn bị trụy tim vài lần rồi, chủ tử của anh được tất cả mọi người trong giới hắc đạo biết đến là một người bí ẩn nhưng cực kì máu lạnh, ghét gần gũi với người ( -_- xì! Moẹ thế ổng không là người à? LT : * nhướng mày* hửm? Tg: * mồ hôi tuôn như suối * ahihi, hey boy ! * Tay mò dép* LT: * nhìn chầm chầm* mới nói gì? Tg : * mò thấy dép rồi* có nói gì đâu, anh đừng để ý , bye bye * xách mông lên chạy* LT :* híp mắt* giết! Tg :* đứng hình* * quay lại* * trừng mắt * nè nhá! Bớt quá đáng đi! Giết đi rồi cưng chẳng được đụng vào một miếng thịt của con gái ta đâu nhá! LT :* toả sát khí * * híp mắt* uy hiếp? Tg : hơ hơ! Ta nào dám * Nhướng mày* * cười nham nhở* LT :* híp mắt* coi như ngươi giỏi! ) . Vậy mà hôm nay , chủ tử của anh đụng vào người đấy , là người đấy, mà còn là con gái nữa chứ!!! Bình tĩnh, bình tĩnh, nếu đàn em anh mà biết anh bị đứng hình mấy lần như vậy chắc chúng nó cười mấy ngày mấy đêm luôn quá.

Minh Hào lấy lại tác phong thường ngày , chạy theo sau Lãnh Tuyệt. Lãnh Tuyệt ẵm cô lên lầu 3, đứng trước cửa phòng , đưa mắt về phía Minh Hào. Minh Hào chỉ cần nhìn là đủ biết Lãnh Tuyệt muốn nói gì, anh đi lại mở cửa.

Lãnh Tuyệt ẵm cô vào rồi đặt cô xuống giường trắng toát, sau đó anh đứng dậy liếc mắt về phía Minh Hào. Minh Hào hiểu chuyện nói :

" Dạ thưa chủ tử, Phạm Dật Thần sắp đến rồi ạ!" Lãnh Tuyệt gật đầu một cái rồi ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm. Minh Hào tự biết thân biết phận mà lui ra.

Trong căn phòng yên tĩnh cực kì, bỗng một hồi sau có tiếng rõ cửa, tiếng nói Minh Hào vang lên :

" Thưa chủ tử, bác sĩ Phạm đã đến rồi ạ!" Lãnh Tuyệt nghe xong thì nói :

" Vào đi" Minh Hào nghe chủ tử đã đồng ý nên mở cửa cho Phạm Dật Thần vào trong.

Lúc Phạm Dật Thần bước vào, liếc mắt nhìn cô gái trên giường, lúc đầu thì anh không có phản ứng thì nhiều nhưng khi tiến lại gần để khám bệnh, nhìn thấy rõ khuôn mặt cô gái kia thì anh giật mình. Ly Tâm? Sao cô lại ở đây? Và còn bị thương khá nặng như vậy? Chuyện gì đã xảy ra với cô? Không hiểu sao trong lòng anh lo lắng cực kì và anh cứ tự đặt ra ngàn câu hỏi như vậy. nhưng anh phải quăng mấy câu hỏi này ra sau đầu cái đã, chữa cho cô khỏi rồi muốn hỏi gì thì hỏi,  Anh bắt đầu bắt tay vào việc chữa trị và khám cho cô. Sau một hồi băng bó cái kiểu, giờ nhìn người cô được băng bó chẳng khác gì một con tôm lăn bột. Sau hồi khám và băng bó vết thương xong, anh quay qua nói với Lãnh Tuyệt :

" Cô gái này chỉ bị chấn thương nhẹ một chút trên não nên sẽ không gây ra chịu trấn gì nhiều, chỉ là ngất xỉu tất thời vì cộng thêm mất máu hơi nhiều nên đầu óc choáng váng. Tôi đã kê đơn thuốc và chế độ ăn uống, anh cứ theo đó mà làm, à, mất vết xạo này tôi cũng kê đơn không để lại xạo nên chỉ cần vài ngày là khỏi hoàn toàn" Lãnh Tuyệt nghe xong thì chỉ " ừm" một cái rồi nhìn qua Minh Hào.

Minh Hào thấy chủ tử nhìn mình thì hiểu, bước đến bên cạnh Dật Thần nói:

" Cảm ơn bác sĩ Phạm , giờ bác sĩ có thể về nhà nghỉ ngơi rồi!" Dật Thần đâu có ngu mà không biết là mấ người này đang đuổi khách chứ? Không hiểu sao , anh lại quay đầu lại liếc mắt nhìn Ly Tâm một cái rồi mới quay lưng đi , trong lòng anh đang nghĩ gì đó mà không ai biết được. Minh Hào thấy anh đi thì cũng đi theo sau để tiễn.

Thế là trong phòng chìm vào yên lặng, Lãnh Tuyệt cứ ngồi đó mà nhìn chầm chầm vào cô, xong nghĩ gì đó trong đầu thì cười, một nụ cười làm cho người ta cảm tưởng bị tính kế và chắc có lẽ người nằm trên giường kia sắp vài tròng rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...