Chương 23: Chương 21

Trong một căn phòng màu đen, tất cả đồ vật đều màu đen nhưng chỉ riêng chiếc giường trong phòng là màu trắng tinh khiết. Trên giường có một thiên sứ đang nằm trên, đẹp vô cùng nhưng thiên sứ này bị băng bó từ tay đến chân, kể cả đầu cũng băng một mảng. Thế nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp vốn có của mình.

Người đó không ai khác là Triệu Ly Tâm của chúng ta đây. Sau một lúc, vì bị ánh nắng chiếu vào nên đôi lông mi cong vút run nhẹ. Đôi mắt màu xám tro từ từ mở ra.

Ly Tâm thấy có thứ gì đó chói quá đang chiếu thẳng vào mặt , cô lấy tay đưa lên che. Mới nhúc nhích có tí xíu thôi mà sao người nhức như bị xé cán qua cán lại thế này ( :) nó mà bị xe cán qua cán lại là chết con mẹ nó rồi) . Bây giờ cô cố gắng hé con mắt ra, giật mình. Ặc! Tay ? Tay mình khi nào băng bó như xáp ướp thế này? Cô ngồi bật dậy , ặc, đau , đau quá, cha mẹ ơi!

Ly Tâm phải cố gắng nhịn đau cứ răng ngồi dậy, nhìn quanh phòng ' sao màu đen không vậy nè? Không lẽ mình đang bị ướp xác?' đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ nên cô cũng không để ý cửa phòng đã được mở ra, và người đó đang đứng trước cửa phòng nhìn cô cười .

Lãnh Tuyệt thấy cô cứ ngốc lăng ra đó suy nghĩ về vấn đề gì đó mà mặt cô biểu cảm vô cùng. Anh không hiểu sao thấy cô thật dễ thương. Anh đứng hồi lâu thấy cô vẫn không lên tiếng nên nói :

" Dậy rồi?" Ly Tâm đang suy nghĩ vẩn vơ , bỗng nghe giọng nói lạnh như địa ngục như vậy thì giật mình , ngước lên nhìn người trước cửa.

Cô trợn mắt. Ôi chu choa! Đẹp quá!!!    Đẹp trai quá. Người đó có cặp lông mày hình lưỡi kiếm, đôi mắt màu đen pha trộn màu xanh lá một tí  ( ra kiểu gì ta cũng ko biết) , đẹp đến mức khiến người đối diện phải thốt lên câu tán thưởng. Tuy nhiên, tia sắc bén trong đôi mắt đó làm hỏng cả vẻ đẹp rạng ngời hiếm có của nó. Một chiếc mũi cao, đôi môi mỏng, gương mặt hoàn hảo,  toát ra vẻ tà khí, lạnh lùng , vẻ ngông cuồng độc tôn và sát khí như Diêm la dưới địa ngục. Con người này giống như được thượng đế yêu thương đến nỗi mà cái gì tốt đẹp cũng đưa hết cho con người này. Còn chưa nói đếm dáng người, 1m89 ? Wtf? Ahuhu cô còn chưa cao được như vậy!

Lãnh Tuyệt thấy cô nhìn chầm chầm nhưng trong ánh mắt cô chỉ là đánh giá và một chút ganh tị , ngoài ra không hề có một tia nào gọi là bị hút hồn và mê mệt anh. Anh cười trong lòng , tốt, người anh đã định là phải như vậy. Nhưng anh lạnh lùng nhìn cô phun ra từng chữ :

" Sao không trả lời? Cô câm à?" Ly Tâm đang tán thưởng người nào đó đẹp ngút trời , nghe câu nói của người nào đó xong , trong lòng đã chửi thề một câu ' con mẹ nhà ngươi câm thì có! Xì! Đẹp được cái tướng! Ta khinh!" Cô khinh ra mặt , nhìn thẳng vào mắt người nào đó nói :

" Tôi không câm! Anh nhìn như vậy còn không biết tôi dậy rồi sao? Mắt anh bị đui à?" Cô đây không phải dạng vừa nhá. Lãnh Tuyệt híp mắt nhìn cô, trong lòng tức giận , nhưng rồi anh gáng áp chế cái lửa giận trong lòng mình xuống ' đây là lần đầu tiên mình không thể kiềm chế cảm xúc như vậy!' . Anh híp mắt, giọng không chút độ nóng :

" Cô nên nhớ cô đang ở đâu?" Ly Tâm ngẫm một tí gì đó rồi nói :

" Ủa? Anh cứu tôi hả?"

"..."

" Thế anh không trả lời tức nghĩa là không rồi, vậy anh có thể kêu người cứu tôi lên đây được không?" Lãnh Tuyệt thật sự bây giờ đã bị chọc giận, anh giận quá hoá cười, tiến lại gần chỗ cô.

Ly Tâm thấy anh tiến lại gần thì bất giác rùng mình. Trong lòng vang lên một hồi chuông báo động, cô nhích nhích vô mép giường từng chút từng chút, miệng lắp bắp nói :

" Anh... tiến lại...đây...làm...gì? "

" A....anh ...không ....được...đến...đây!"

" Tránh...xa..tôi ra....Á..!"

Lãnh Tuyệt chỉ vài bước tiến lại gần, vòng tay ôm qua eo Ly Tâm, kéo cô lại gần sát vào người mình, tay còn lại nâng cầm cô, bắt cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Cô trợn mắt, mắt bị ép buộc nhìn vào con mắt mê người kia. Cô lắp bắp nói:

" Anh...tính...làm gì?... tôi..là...bệnh nhân... đó...nha" Lãnh Tuyệt híp mắt nhìn cô nói :

" Cô có biết cô đang ở trên địa bàn của ai không? " Cô nhìn anh rồi nói :

" Anh không nói sao tôi biết ?"

" Của tôi!"

" À! Thì sao?" Anh bây giờ bị cô thật sự chọc giận thiệt rồi. Không phải là khoe khoang gì , nhưng ai khi thấy mặt anh thì sẽ sợ chết khiếp. Một là người đó phục tùng và làm theo lời anh , Hai là bị giết. Thế nhưng cô gái này không hề biết anh là ai mà còn to gan cãi anh . Anh bóp chặt cằm Ly Tâm gằn từng chữ, sát khí nồng độ :

" Thì chết!" Ly Tâm đang đau mặt nhăn nhó, nghe anh nói , cô trợn mắt. Sau đó cô cười hì hì, mặt nịnh nọt nói:

" Ây da, nãy giờ tôi đùa cho vui thôi mà! Ai chẳng biết anh là ân nhân cứu mạn của tôi! Ahihi! Anh đẹp trai! Anh đẹp trai có thể bỏ em ra để em lấy gì đó báo đáp anh đẹp trai được không ạ! " Thế nhưng trong lòng cô biểu hiện khác hoàn toàn bên ngoài, trong lòng cô đang xỉ vả và đem mười tám đời tổ tông của tên này ra hỏi thăm. Anh híp mắt nói :

" Cô có tin cô chết ngay bây giờ không? " Cô trợn mắt, thằng cha này vô lí, được khen như thế mà đòi giết cô. Cô bực bội nói :

" Này nhá! Tôi khen anh mà?"

" Cô tưởng không ai biết trong lòng cô nghĩ gì sao?" Cô bị nói tróng tim đen nên mặt dối trá cười hì hì, lòng thầm thắp nhai tại lỗi mười tám đời tổ tông của tên này . Cô cười hì hì :

" Vậy bây giờ anh bỏ tôi ra được không?" Anh híp mắt nhìn cô, làm đằng  sau lưng cô tuốt mồ hôi quá trời. Sau một hồi, anh hừ một cái rồi buông cô ra .

Cô được thả tự do nhanh quá nên đã có một cảnh tượng hãi hùng xảy ra, đó là có bị ngã lên trước. Cũng tại cô thôi, vì nãy thấy có người ôm dựa được nên dựa hẳn vào lồng ngực của người ta để rồi mất điểm tựa nên ngã lên đằng trước là đáng. Cô trợn mắt nhìn sàn nhà càng ngày càng gần, cô còn tưởng mình sẽ hôn đất mẹ một cách thấm thiết. Nhưng sự việc sau đó là khiến cô trợn mắt lớn cực lớn.

Đó là khi cô sắp ngã và hôn đất mẹ, Lãnh Tuyệt vì bị hết hồn nên đã kéo cô vào người mình nhưng vì động tác này phải thực hiện nhanh nên anh đac không chú ý cái mềm đang nằm dưới sàn. Thế là anh trượt chân , sẵn tiện kéo luôn cả Ly Tâm vào người. Ly Tâm sau khi bị giựt mạnh , trời đất đang quay cuồng thì cảm thấy môi mình lạnh lạnh và nghe mùi bạc hà thoang thoảng quanh chóp mũi.

Thật ra lúc cô gần ngã xuống cô đã nhắm chặt mắt chờ tiếp đất. Nên giờ cô mở mắt ra, cô trợn mắt lớn. Cô đã biết vì sao môi cô cảm thấy lạnh lạnh rồi , đó là vì môi cô và môi tên già dịch này đang chạm nhau. Cô cứ trợn tròn mắt quên cả phải đứng lên .

Lãnh Tuyệt cũng bất ngờ vì xảy ra chuyện này. Nhưng môi cô thật mềm và người cô cứ thoang thoảng mùi hương nhẹ nhè của oải Hương. Nên vì thế hai người cứ trong trạng thái gái trên trai dưới nằm trên sàn , môi chạm môi ( 😂 ta nói!) .

Bỗng cửa phòng vang lên tiếng Minh Hào :

" Chủ tử, có người cần gặp ạ!" Cô giật mình, hồi thần, mặt đỏ đỏ, ngồi bật dậy, cúi gầm mặt , lầm bầm :" shit! Lại mất nụ hôn dành cho người xa lạ!"

Lãnh Tuyệt cũng ngồi dậy từ từ, chỉnh áo , bỗng nghe cô nói thì quay phắt qua nhìn cô , híp cô mắt, toả sát khí. Cô đang bực bội , tự nhiên thấy xung quanh không khích thật lạnh, lén lén ngước đầu lên nhìn người nãy mình vừa hôn, thấy người đó toả sát khí như muốn giết mình thì cô nghệt mặt ra ' wtf? Không lẽ hắn bị cướp nụ hôn nên muốn giết mình? Đm!' cô cứ ngồi nhìn chằm chằm người nào đó cũng đang nhìn mình.

Lãnh Tuyệt không hiểu sao khi nghe cô đã được người khác hôn thì cảm thấy trong lòng tức giận vô cùng. Và cứ thế một màn ' liếc mắt đưa tình' lại bắt đầu. Minh Hào đứng ngoài không nghe thấy bên trong trả lời gì cả thì lên tiếng nói tiếp:

"Chủ tử, có người đang đợi ạ!" Lãnh Tuyệt nghe vậy nên thu hồi lại ánh mắt nhìn cô rồi đứng dậy, chỉnh quần áo, phủi bụi, liếc mắt nhìn cô , lạnh lùng nói :

" Ngoan ngoãn mà ở yên trong này! Lát tôi quay lại! " Anh đanh bước ra đến cửa , tay cầm nắm cửa sắp mở rồi thì lên tiếng cảnh cáo cô :

" À! Cô có trốn cũng không được! Nên ngoan ngoãn mà ở yên trong này! Nếu không mạng cô mất cũng không liên quan đến tôi! Hừ!" Nói xong anh mở cửa đi ra, đóng cửa cái rầm.

Cô trừng mắt lớn nhìn cánh cửa thầm rủa " xì ! Anh nghĩ ai cũng ngu giống anh sao? Anh có ơn cứu tôi thì tôi dại gì mà trốn? Tôi sẽ ở đây ăn mạt nhà anh luôn! Dù sao người ta nói cứu người thì phải cứu cho trót! " Cô cười nham nhở rồi bò lên giường nằm.

Nằm lăn qua lăn lại một hồi thì bụng kêu " ọc ...ọc...ọc" đang tính mở miệng ra than trời than đất thì cửa phòng mở ra và một người đàn ông trung niên bước vào cùng với to cháo thịt nghi ngút.

Cô mắt sáng trưng nhìn chằm chằm tô cháo . Người đàn ông này chắc là quản gia rồi. Ông quản gia đặt tô cháo xuống bàn rồi cung kính nói:

" Dạ thưa tiểu thư, đây là cháo được chủ tử căn dặn cho tiểu thư! Chúc tiểu thư ăn ngon miệng!" Nói xong ông tự đi ra luôn. Để cô ngơ ngác nhìn ' ặc sao không cho mình nói câu nào hết vậy? Đúng là chủ tử như nhau!'  . Cô không thèm quan tâm, đói quá rồi nên ngồi xơ tô cháo thôi. Sau khi ăn no nê , cô lết đến giường rồi nằm ùm lên, mới nằm lên là mắt bắt đầu lim dim thế rồi cô chìm vào giấc ngủ ( *bíp* 3s nhá! )

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...