Sau khi Ly Tâm chìm vào giấc ngủ thì cũng là lúc Lãnh Tuyệt giải quyết xong công việc. Sát khí từ lúc trong phòng đi ra của Lãnh Tuyệt không có dấu hiệu giảm đi , làm cho người vừa gặp anh thật sự rất muốn độn thổ chôn sống vì còn tưởng mình làm gì lão đại này, người vừa gặp anh thật sự đã bị anh nhìn một cách cực kì khủng bố tinh thần đến nổi muốn trụy tim.
Lãnh Tuyệt không hiểu sao mình không thể nào kiềm chế được lửa giận trong người khi nghe Ly Tâm nói mình đã bị hôn trước đó ! Vậy không lẽ cô gái này bị người khác hôn trước mình? Hừ! Rất được, được lắm ( 😂 anh này kì! Người ta đã là người yêu của anh đâu mà đã ăn dấm chua rồi!) . Anh phải ra tay thu nhập con mèo hoang này càng sớm càng tốt mới được.
Lãnh Tuyệt hướng bước về phòng Ly Tâm đang nằm, về phần anh biết vì sao cô tên Ly Tâm à? Tất nhiên người anh định rồi thì phải có hết tài liệu về người đó chứ nhưng vì phép lịch sự và không muốn hù chết cô nên anh sẽ hỏi tên cô, hình như cô chưa biết tên anh nhưng khi cô biết rồi thì anh sẽ bắt cô nhớ cho kĩ cái tên này của anh và duy nhất tên anh mới được ở trong đầu cô ( bá đạo dễ sợ) .
Lãnh Tuyệt bước vào phòng thì thấy Ly Tâm đang cuộn tròn trong cái chăn như một con mèo nhỏ vậy, rất đáng yêu. Không hiểu sao lòng anh thấy hình ảnh này thì mọi sự tức giận khi nãy tan biến không một chút tung tích và anh cũng không biết là trên môi anh đã nở một nụ cười. Anh bước đến bên giường, cúi xuống ngắm nhìn mặt cô đang ngủ, người anh không tự chủ mà ngồi xuống, đưa tay ra vuốt ve gương mặt xinh đẹp này.
Đôi mắt Lãnh Tuyệt bây giờ chỉ chứa sự sủng nịnh, nhu tình nhìn Ly Tâm. Kể cả anh còn không biết mình có bao nhiêu dịu dàng đối với cô. Nếu để cho Minh Hào thấy cảnh này thì Minh Hào anh sẽ cắt tóc cạo đầu đi tu (😂) . Ngón tay Lãnh Tuyệt không tự chủ mà phác hoạ lên từng đường nét trên gương mặt cô. Con mèo nhỏ nào đó vì cảm thấy nhột nhột trên mặt nhưng chỉ cười hì hì rồi lại ngủ tiếp. Lãnh Tuyệt thấy cô cử động thì hơi giật mình nhưng khi thấy hành động dễ thương của cô thì khoé miệng anh cong lên một đường cong hoàn hảo. Ly Tâm à! Anh định em rồi! Từ giờ trở đi em là của anh nên em có chạy đằng trời anh cũng sẽ bắt em về! ( 😱 Ui chu choa, bá đạo quá ).
Ánh mắt Lãnh Tuyệt kiên định cực kì, nhìn chằm chằm Ly Tâm một hồi rồi cười mỉm đi ra khỏi phòng.
Ly Tâm sau khi ngủ ngon giấc, ngồi dậy ngáp một cái rồi vươn vai, chép chép miệng , khi mắt cô đảo quanh phòng nhìn ra cửa sổ thì cô trợn mắt ' what??? Gần tối rồi ha sao mà sắc trời kì vậy?' lật đật cô ngó quanh phòng tìm đồng hồ , không có? Nguyên cái vai li , à không, villa mà không có một cái đồng hồ á ??? ( Đồng hồ : tôi ở ngay trên bàn nè bà nội!!) . Cô lật đật ngồi dậy chạy vào phòng vệ sinh , vệ sinh cá nhân xong thì lại lật đật chạy xuống nhà tìm tên kia.
Ly Tâm chạy xuống nơi , không thấy ai ở phòng khách thì bỗng từ đâu quản gia trung niên thình lình xuất hiện nói tên kia đang chờ cô trong phòng ăn , cái sự thình lình của ông quản gia đã làm cho cô xém tí nữa tim ngừng cmn đập rồi , hên là tim cô được tô luyện nên không sao. Cô đi theo quản gia tới phòng ăn thì thấy tên đó đang ngồi ăn uống ngon lành, trên bàn ăn muốn bao nhiêu món ngon thì có bấy nhiêu , nào là thịt bò bít tết, .... cô nuốt nước bọt nhìn chằm chằm vào bàn ăn. Người nào đó thấy cô xuống tưởng cô còn hỏi hắn sao sao đó vậy mà giờ mặt cô chỉ nhìn vào bàn ăn như nhìn con mồi. Anh bực bội nhưng nhịn , lên tiếng trước :
" Đứng đó làm gì ?" Cô nãy giờ xém nữa quên mất tên kia , bây giờ muốn ăn thì phải nịnh nọt, nghĩ là làm, cô cười hề hề nói :
" Nếu không đứng đây vậy anh cho phép tôi vào ăn với anh hả?" Anh nhìn mặt cô , thì ra là vì đồ ăn nên mới nịnh nọt nhưng anh đâu muốn lỗ , anh đã định cô rồi thì sớm muộn gì cũng thành vợ anh nên anh phải tranh thủ làm cô thích anh nhưng trước tiên phải ăn được muốn chút đậu hủ đã chứ. Nếu Ly Tâm mà biết Lãnh Tuyệt đang giăng bẫy và cô là người vào lưới thì cô có chết đói cũng không ăn. Lãnh Tuyệt nhìn cô rồi nói :
" Nếu cô muốn ăn thì phải đáp ứng điều kiện của tôi!" Ly Tâm suy nghĩ ' ăn thôi mà cũng cần điều kiện nữa hả? Thôi kệ vì đồ ăn bấp chấp' :
" Điều kiện gì?"
" Cô đồng ý trước đi đã!"
" Anh không nói sao tôi đồng ý được chứ?"
" Vì thì nhịn!"
" Ai da ! Tôi đồng ý là được chứ gì? Rồi tôi đồng ý! Anh nói điều kiện đi!" Ly Tâm cô không biết là khi cô đồng ý thì Lãnh Tuyệt đã nhếch môi cười nhưng chỉ một chút nên Ly Tâm cũng không thấy nhưng sao trong lòng Ly Tâm cảm thấy ' mình có cảm giác bị tính kế? Mà chắc không đâu!' . Lãnh Tuyệt nhìn cô nói :
" Ngồi lên đây , đút tôi ăn thì cô sẽ được ăn!" Lời nói kết hợp với hành động, tay anh chỉ lên đùi của anh. Ly Tâm trợn mắt lớn nói :
" Cái gì????"
" Cô tính nuốt lời vừa đồng ý sao? Ở đây có camera nên đã ghi lại lời cô nói rồi! "
" Anh...vô sỉ!"
" Cô có đáp ứng điều kiện không? Vậy thì nhịn và cũng đừng mơ tưởng tôi thả cô ra khi cô không đáp ứng điều kiện!" Uy hiếp một cách trắn trợn, cái tên vô sỉ này! Nếu không phải đang ở địa bàn của anh thì tôi đã cho một cước vào cái khuôn mặt lạnh lùng vô sỉ của anh rồi. Cô trừng mằg nhìn anh, hậm hực bước tới , đứng trước mặt anh nói :
" Tôi nói đồng ý điều kiện của anh rồi nên sẽ không nuốt lời " ( như tên vô sỉ anh đâu) vế này cô không dám nói . Lãnh Tuyệt hài lòng nhích ghế ra , lộ ra ngoài là cặp chân thon dài kế hợp với chiếc quần tây đen . Anh nhích ra như vậy ý muốn nói cô ngồi lên đi.
Ly Tâm hết trừng mắt nhìn chân anh rồi là trừng mắt nhìn tên chết tiệt kia, cô hậm hự bước tới ngồi luôn , sợ gì chứ. Khi thấy cô yên vị ngồi trên đùi anh rồi thì anh hài lòng vô cùng, trên môi nở một nụ cười. Công nhận mông cô mềm thật, rất thoả mái ( biến thái ) . Anh thấy cô ngồi rồi nên tay choàng lê đằng trước, một tay ôm eo cô , một tay hơi nhích ghế sát vô một tí. Nhích xong anh vẫn như cũ không buông tay cái tay kia ra khỏi eo cô, tay còn lại sau khi nhích ôm luôn eo cô, đầu dựa hẳn lên vai cô.
Ly Tâm trừng mắt , nhúc nhích, muốn né anh ra vì khó chịu quá . Cô có bao giờ gần nam giới như vậy đâu. Cô còn chưa biết tên của hắn mà thân mật gì chứ. Cô đang nhúc nhích , anh ở đằng sau thở nhẹ vào tai cô nói :
" Em mà còn nhúc nhích , tôi không ngại ăn em ngay tại đây!" ( 😂 Sao ta tạo dựng hình tượng con trai ta biến thái quá) cô định quay đầu lại thì anh nâng cô ngồi nghiên qua để anh có thể nhìn mặt cô. Cô thì bận trừng mắt lớn nhìn anh , tức giận vì bản thân quá vô dụng vì chẳng làm được gì nên bực bội nói :
" Cái gì mà em? Tôi còn không biết tên anh nữa thì em với thân mật cái gì?" Anh thấy con mèo nhỏ bắt đầu xù lông lên, anh sủnh nịnh nhìn nói :
" Lãnh Tuyệt! Nhớ cho kĩ cái tên này! Suốt đời suốt kiếp cấm được quên! Nếu em quên tôi sẽ giết em!" Cô trừng mắt lớn ' wtf? Bá đạo vậy luôn? Mà anh ta nói gì cơ? Lãnh Tuyệt?" Cô một lần nữa trừng mắt to , không phải nói là trợn mới đúng , kinh hãi nói :
" Anh là Lãnh Tuyệt????" Anh cười nhìn biểu hiện của cô, nhìn cực đáng yêu. Anh không trả lời chỉ gật đầu.
Ly Tâm thật sự bị doạ đến kinh hãi. Anh tuy không phải là nam9 nhưng khi đọc qua cuốn tiểu thuyết thì cô có đọc qua về một chút về anh, Trần Nhu Nhu đã rất hao tâm tổn đất diễn vậy mà vẫn bị anh Lãnh Tuyệt đây từ chối còn đe doạ, nên cô cực kì ấn tượng với nhân vật này. Cô nghe tiểu thuyết nói qua anh là một người cực kì máu lạnh và điều quan trọng nhất là khi anh định ai rồi thì đời đời suốt kiếp người đó chỉ có thể chọn sống bên anh. Cô giật mình ' không lẽ mình là con mồi?' cô rùng mình, lạnh toát người, lắc đầu ' không đúng, cô không thể ở trong tầm mắt anh được, nhất định là cô bị Trần Nhu Nhu đập đến hư đầu nên mới nghĩ những việc kinh hãi như vậy!' ( ahihi chúc mừng ngươi đã vào danh sách rồi nhá! 😂)
Lãnh Tuyệt thích thú nhìn gương mặt của cô chuyển báo nhiêu là sắc thái thì thấy đáng yêu vô cùng, híp mắt nhìn môi hồng nhỏ nhỏ của cô. Không hiểu sao hồi sáng bị chạm nhẹ nên hình như chưa rõ mùi vị nó lắm. Nghĩ là làm anh cuối xuống hôn lên đôi môi hồng của cô, mới chạm vô nói mềm mềm, cảm giác thật thích. Ly Tâm kinh hãi mới to mắt, mở miệng ra tính nói thì anh thừa cơ hội đưa lưỡi mình xông hẳn vào trong khoang miệng cô. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi nhỏ nhắn , thơm tho của cô, anh cứ mút lấy mút để như đang mút một món ngon vậy ( nhắc đến mút 😂 xin thứ tội cho ta đã nghĩ bậy qua cái khác) .
Cô lúc đầu phản kháng mạnh mẽ muốn đẩy anh ra nhưng sức cô chỉ đủ rãi ngứa thôi , đã vậy còn bị cầm chặt hai tay. Đầu óc cô bắt đầu choáng váng vì anh cứ như đang hút hết không khí của cô vậy. Lãnh Tuyệt cảm thấy cô gần hết hơn nên buông cô ra, ngắm gương mặt cô đỏ bừng , đôi mắt xám tro mơ màng, môi hồng sưng sưng làm cô bây giờ như đang đi quyến rũ người khác vậy. Anh thật sự muốn hơn nhiều hơn nụ hôn này nhưng phải chờ cá cắn câu đã. Bây giờ thì ăn một chút đậu hủ trước đã nhưng nếu anh không chịu nổi thì anh nghĩ anh nên làm luôn khỏi chờ ( 😂 quá vô sỉ)
Sau khi Ly Tâm hút lấy hút để không khí, cô thấy mình lấy lại không khí rồi thì trừng mắt lớn nhìn anh nhưng không hiểu sao trong lòng cứ có một hồi chuông cảnh báo cô ' anh ta đã định mày rồi Ly Tâm ạ!' . Cô cảm thấy rùng mình nên quăng luôn chấn vấn anh về việc ăn đậu hủ của cô. Nhìn lại kiểu ngồi , thấy hơi khó khắn để ăn nên nói :
" Anh để tôi ngồi vậy thì làm sao tôi ăn chứ?" Anh không nói gì , xoay người cô ngồi quay lưng với anh. Anh lại ăn đậu hủ , vòng tay ra trước ôm eo cô, còn đầu thì tượng vào vai cô , giọng thì thào nói bên tai cô :
" Đút anh ăn!" Cô giật giật khoé môi , nói :
" Anh có tay thì tự ăn đi! Tôi không phải người yêu của anh!"
" Em không phải người yêu của anh nhưng bây giờ em đã là người của anh!" Nói xong anh cuối xuống ngay cổ cô cứ một phát , cắn chừng nào vết răng hằn sâu vào da thịt bật ra máu thì anh dừng lại. Cô ăn đau kêu lên :
" Á! Anh làm gì vậy hả?" Anh im lặng không trả lời ,nhìn tác phẩm đánh đấu chủ quyền của mình thì hài lòng, cúi xuống liếm vết máu. Cô vừa đau vừa nhột , cứ nhích nhích người. Anh vòng tay ôm chặt eo cô , không cho cô nhúc nhích. Liếm hả hê thì anh nói :
" Triệu Ly Tâm! Em nghe cho kĩ đây! Giờ và mãi mãi về sau , em là của anh! Mãi mãi là của anh , nếu không phải là của anh thì anh cũng sẽ cướp về cho dù em không thích anh thì anh cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để em thích anh và mãi bên anh! Còn không thì anh sẽ giết chết em! Để không một ai có được em! Anh không có được em thì đừng mong người khác có được. Nhớ kĩ những lời anh nói hôm nay!" ( 😂 Thật ra ta rất ghét loại người chiếm hữu cao như thế nhưng dù sao không phải ta bị nên ta không lo , ahihi TLT : * cầm dép ném* con bà nó, con tác giả chết tiệt, vậy mi nghĩ ta thích chắc tg : kệ ngươi chứ! Ahaha ngươi bị chứ ta đâu có bị, thôi gánh tận hưởng bị giam cầm tự do đi ! Ahaha TLT * sát khí bừng bừng* con tác giả chết tiệt, hừ, cười đi! Tg: vẫn đang cười đây! Ahaha!)
-----tg-----
M.n à! Nếu mốt ta viết truyện xuyên không cổ đại , m.n có đọc không? Ta đã suy nghĩ ra cốt truyện rồi! Nhưng ta sợ không ai đọc!
Nhưng nếu ta ghi mà m.n đọc là ta vui lắm rồi! Cảm ơn rất nhiều ạ!
À chỉ qua 2 chương hay 1 chương nữa thôi sẽ có H nhé! 😂😂😂
Bạn thấy sao?