Sau khi Ly Tâm nghe những lời nói này, cô trợn mắt, há hốc mồm, nói không nên lời. Bình tĩnh , bình tĩnh nào! Ăn cái đã rồi tính tiếp. Ể mà khoan đã! Từ hôm qua tới giờ mình chưa nói với mẹ đại nhân gì cả? Cô bắt đầu cảm thấy rùng mình. Cô ngồi ngay ngắn để Lãnh Tuyệt ôm, cô nói :
" À này! "
" Gọi Tuyệt"
" À... Tuyệt"
" Ngoan, chuyện gì?"
" Cho tôi mượn điện thoại được không?"
"..." anh không nói nhưng cầm điện thoại đưa cho cô, cô cầm được điện thoại , tay run run nhấn dãy số quen thuộc, cô bây giờ không có tâm trạng để coi điện thoại anh là điện thoại hiệu gì nữa. Cô chỉ đang sợ mẹ đại nhân sẽ bâm nhỏ cô ra đây này! Cô run run áp điện thoại lên tai . Ra tiếng " tút...tút..." mà tim cô cứ đập liên hồi. Cuối cùng bên kia phát lên một giọng nói lạnh băng :
" Ai?" Cô lắp bắp :
" Con... đây!"
" Ở đâu?"
" Con...con...được ...." chứ kịp nói hết câu thì mẹ đại nhân cắt ngang :
" Khỏi nói! Ta biết rồi! Ở đó hết bị thương rồi hẳn về! Đừng về bây giờ tốn tiền!" Cô trợn mắt :
" Mẹ!"
" Ở đó đi! Chủ nhật nhớ về dự tiệc" Nói xong cúp máy luôn! Cô trừng mắt lớn nhìn điện thoại. Lãnh Tuyệt tất nhiên nghe hết cuộc nói chuyện này rồi, anh ngồi sát như vậy không nghe mới lạ. Anh mỉm cười, chậc chậc , mẹ vợ quá bá đạo, không biết mình có thể lấy được điểm tốt không đây!
Về phần mẹ đại nhân sau khi cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn, tay cầm trà lên uống, cứ nhấp từng miếng . Sau một lúc, mẹ đại nhân đặt tách trà xuống, mẹ đại nhân vẫn nhìn cốc trà. Trên lầu bắt đầu có tiếng bước chân đi xuống, không ai khác là Trần Tử Lâm mẹ Trần Nhu Nhu.
Hôm nay, bà mặc đồ có vẻ đẹp và sang trọng không biết đi đâu vào giờ này. Lúc bà đi xuống thấy Lý Lan ( mẹ đại nhân) ngồi yên bất động cứ nhìn cốc trà thì bà cũng không để ý nhiều mà một mạch bước ra cửa. Khi bà sắp đặt chân được ra cửa thì nghe một giọng trầm xuống vang lên không nghe ra vui hay buồn:
" Cô vào đây! Tôi có chuyện muốn nói" Trần Tử Lâm ngừng bước, trong lòng không hiểu sao hơi chột dạ ' không lẽ con đàn bà này biết chuyện con gái mình đánh đập con gái bã rồi sao? Không thể! Nó chỉ là một con đàn bà ngu ngốc giống con nó thì làm sao biết được!' bà cứ cố dặn lòng như vậy, hít một hơi rồi lấy lại dáng vẻ thường ngày quay lại, giọng dịu dàng nói:
" Chị kêu em gì ạ?"
" Vô đây ngồi trước đã!" Trần Tử Lâm thấy tuy Lý Lan đang nói với mình nhưng mặt vẫn không hề ngước lên mà vẫn cúi xuống nhìn cốc trà đang bốc khói nghi ngút. Bà cũng không nghĩ gì nhiều nên bước vào ngồi đối diện mẹ đại nhân. Khi đã yên vị trên ghế bà mở miệng hỏi :
" Chị muốn nói chuyện gì vậy chị?" Lý Lan vẫn như cũ nhìn cốc trà, một lúc lâu vẫn không thấy Lý Lan trả lời , Trần Tử Lâm sốt ruột , bà đang có một cuộc hẹn quan trọng mà giờ còn bị con tiện nhân này bắt ngồi nhìn nói nữa. Bà nắm chặt quả đấm, kìm nén cơn giận , cất giọng nói :
" Chị..." bà chưa kịp nói hết thì mẹ đại nhân chen vào :
" Cô có biết là cô đã phạm vào điều kiện không?" Mẹ đại nhân tuy mở miệng nhưng mắt vẫn chung thủy không hề ngước lên nhìn Trần Tử Lâm. Trần Tử Lâm ngạc nhiên , trong lòng biết Lý Lan muốn nói gì nhưng vẫn cố bát bỏ , rặn ra nụ cười nói:
" Em... em phạm vào điều kiện khi nào thưa chị? "
" Có phạm hay không hai mẹ con cô là người hiểu rõ nhất!" Đến lúc này mẹ đại nhân ngước mặt lên, mắt nhìn thẳng vào mắt Trần Tử Lâm.
Trần Tử Lâm bà lần đầu tiên mới cảm thấy sợ ánh mắt của một người, cái ánh mắt đằng đằng sát khí , khi nhìn vào ánh mắt này chỉ có một cảm giác đó là ' mày phải chết' . Nhưng bà cố lấy lại bình tĩnh, rặn ra nước mắt nói :
" Chị...sao chị lại nói vậy? Em đây không bao giờ dám phạm vào điều kiện đã thoả hiệp của hai ta, vậy sao chị lại cứ nói em phạm!"
" Cô muốn xem ai diễn đạt hơn ai sao? Được! Rồi cô sẽ biết! Tôi còn nghĩ cho cô một cơ hội để nhận lỗi nhưng bây giờ tôi nghĩ là không còn cần nữa rồi!" Nói xong mẹ đại nhân đứng dậy cầm theo cốc trà, đi ngang qua Trần Tử Lâm đổ từ trên đầu và đổ xuống. Mẹ đại nhân đổ xong , cười nhếch môi nói :
" Chuẩn bị tinh thần đi! Đây có thể coi như là cảnh cáo lần 1 ! Lần 2 không nhẹ vậy đâu!" Trần Tử Lâm cúi gầm mặt, gương mặt tức giận mà nhăn nhó đến kinh khủng, tay nắm chặt thành quả đấm đến nỗi bật ra máu. Trần Tử Lâm hận thấu xương ' MÀY CHỜ ĐÓ! MÀY SẼ PHẢI HỐI HẬN VÌ HÔM NAY ĐÃ LÀM NHƯ VẬY!'
Mẹ đại nhân làm vậy là để trả thù cho con gái của mình thôi, nhưng đâu phải nhẹ nhàng như vậy! Cuộc đời còn dài, nhưng cuộc vui vừa mới bắt đầu thôi. Dám đụng đến con gái bà thì cho dù là quỷ hay thần thì bà đây cũng phải bắt chúng trả giá đắt.
---- ta là tuyến phân cách Ly Tâm----
Ly Tâm sau khi một mình quất hết cái bàn ăn thì bắt đầu mới quay qua ng nào đó từ nãy giờ vẫn ôm cô khư khư mà không bỏ ra. Cô trừng mắt nói :
" Anh buông ra! "
" Em đây là ăn no rồi nên tính chạy?"
" Tôi không rảnh! Nhưng giờ anh buông tôi ra coi! "
" Không buông" cô trợn mắt lớn:
" Cái tên này , buông ra nhanh lên!!!"
" Em mà còn nhúc nhính nữa! Anh ăn em!" Cô nghe vậy đình chỉ mọi hoạt động , lại cảm thấy có gì đó cộm cộm ở dưới mông cô. Cô thấy vậy cô gáng nhích qua nhích lại ma sát vào đó. Thì nghe đằng sau một tiếng " ưm" vang lên. Cô quay lại nhìn mặt anh thì thấy mặt anh nhìn bây giờ dâm tà giữ vậy? Cô thắc mắc hỏi :
" Anh bị sao vậy?" Vòng tay của anh siết chặt cô hơn rồi thả hơi lại gần tai cô nói :
" Nếu em mà còn tiếp tục nhích cái mông vào cái cục ấy nữa thì anh không biết anh sẽ làm gì em đâu!" Cô nghe vậy , mặt đỏ bừng, cúi gầm mặt , lắp bắp nói :
" Vậy...anh...buông ...tôi ra...trước đã!" Anh buồn cười nhìn mặt cô, rồi cũng buông cô ra. Cô ngại ngùng cười hì hì rồi chạy một mạch lên phòng, khoá cửa lại luôn ' ôi ông bà ngoại ơi! Mình phải chốt cửa lại! Không lỡ tên kia động đực thì mình sẽ là người húp chọn mất!'. Cô khoá cửa xong rồi lên giường nằm thẳng cẳng, lim dim một lúc rồi ngủ luôn.
Một hồi sau , có tiếng mở cửa bước vào, không ai khác là Lãnh Tuyệt. Nếu cô còn thức chắc chắn cô sẽ trợn mắt chỉ vào mặt anh nói : " tôi khoá cửa rồi mà ? Sao anh vào được?" . Cô đã quên rằng đây là nhà ng ta thì tất nhiên ng ta phải có chìa khoá chứ.
Anh bước vô thấy cô mèo nhỏ ngủ ngon lành thì mỉm cười đi lại gần. Nhìn cô ngủ ngon quá không hiểu sao anh cũng buồn ngủ nên anh cở áo ra, làm lộ body vạm vỡ, 8 múi ( 😂) , rồi leo lên giường, vòng tay qua ôm cô vào lòng luôn. Ngửi mùi hương nhè nhẹ của cô làm anh thấy thoải mái vô cùng, mềm mềm nữa. Anh tuy rất máu lạnh nhưng cảm giác ấm áp này anh thật sự mê luyến. Anh còn cảm thấy rất romatic nữa
Còn cô thì cảm thấy nực quá, nhăn mày đẩy đẩy anh ra ( phá hết mẹ khung cảnh ng ta 😂). Anh thì tưởng cô mớ nên ôm chặt hơn còn đắp chăn. Cô chảy đầm đìa mồ hôi, nổi quạo, đập phát vào người anh, đập luôn chăn tung toé ra ngoài. Nằm banh thây chiếm hết giường.
Anh vì bị cô bất ngờ đạp nên ngã xuốnh giường luôn. Anh chật vật đứng dậy, híp mắt lạnh nhìn cô, nhưnh hành động sau đó của cô làm anh dở khóc dở cười.
Cô vì nóng quá, chắc nãy quên bật mấy lạnh. Nên giờ cô bị nóng ở ngực, cô đưa tên bóp bóp, chưa cởi bra, nên cô mơ màng ngồi dậy, thò tay vào áo cởi bra , rồi quăng xuống giường, vẫn thấy nóng nên cởi luôn cái quần. Giờ trên người cô chỉ còn mỗi cái áo thun tím và quần xì ren tím có nơ ngay đít (😂) . Khi anh nhìn thấy cảnh tượng này, anh híp mắt lạnh nhìn cô, tuy lúc đầu anh bị phản ứng nhưng khi nghĩ đến chuyện mai mốt lỡ cô ngủ nhà bạn thì sao đây? Nên trong lòng anh tức giận cực kì, anh sẽ chờ khi cô tỉnh dậy rồi dạy dỗ lại mới được.
Một lần nữa anh lại lên giường nằm ôm cô vào thật chặt, anh cũng rút ra kinh nghiệm là bật máy lạnh cao tính để cô thấy lạnh mà chửi vào lòng anh. Và đúng như anh đoán, cô bị lạnh nên chui và ôm sát vào người anh. Anh cũng lấy mềm đắp cho hai người. Mà khổ nỗi, anh phải chịu đựng, vì cô không mặc áo ngực nên bây giờ hai con thỏ nhỏ của cô cà sát vào người anh. Có vậy thôi mà đã phản ứng, thật khóc không ra nước mắt. Giờ anh nhịn , nhưng mốt là đòi lại cả vốn lẫn lời.
Bạn thấy sao?