Chương 28: Chương 25

Do ánh sáng hắc vào căn phòng, và cô gái nằm trên giường cựa quậy, lấy tay tính che đi ánh sáng thì cảm thấy người mình cứng ngắt, đã vậy sao nguyên cơ thể của cô giống như vừa bị một hàng xe tải chạy qua ( nói lố rồi mẹ! Một hàng vậy thì mi lên bàn thờ nằm lâu rồi)

Bực bội mở mắt, nhìn thấy gương mặt phóng đại đang ở trước mặt, cảm xúc của Ly Tâm bây giờ là rất muốn giết người. Cô trừng mắt lớn nhìn Lãnh Tuyệt, còn chuyện tối hôm qua cô nhớ rõ chứ! Nhớ từng khúc một nữa là, nhưng cái tên này dụ dỗ cô ( -_- dụ dỗ mi? ) . Cô trừng hoài mỏi mắt quá nên thôi, cô nhúc nhích, lấy tay đẩy đẩy, tiếp xúc da thịt thế này khó chịu quá.

Cô đang nhúc nhích thì Lãnh Tuyệt ôm chặt cô. Cô bị ôm quá chặt , nhúc nhích không được, bực bội nói :

" Anh buông ra!!!" Lãnh Tuyệt vẫn ý như cũ nằm ôm cô, mắt vẫn không mở, cất giọng trầm trầm nói :

" Em nằm yên, không tôi ăn em nữa bây giờ"

" Cái tên dâm tà này! Buông tôi ra! Tôi muốn về nhà!" Nghe đến câu muốn về nhà của cô thì anh lập tức mở mắt ra nhìn cô chằm chằm, làm cô nhúc nhích cũng không dám.

" Em ăn xong rồi tính chùi mép?"

" Chùi mép cái gì? Tôi muốn về ! Cho tôi về! Mẹ già đang đợi tôi ở nhà!"

" Em bây giờ cũng là người của anh rồi nên đây sẽ là nhà của em! "

" Vô lí! Quá vô lí! Nhà anh từ khi nào là nhà tôi cơ chứ?"

" Từ tối ngày hôm qua"

" Đó là chuyện của ngày hôm qua! Còn hôm nay là hôm nay! Cái gì đã là quá khứ thì nên quên đi! " Anh híp mắt nhìn cô ' con mèo nhỏ này! Như thế mà cũng cãi cho bằng được ! Được lắm! Em nói lí thì tôi nói lí với em!"

" Nhưng anh là người không thích quên quá khứ!"

" Thì kệ anh! "

" Em nói gì?"

" Kệ anh! Anh không thích quên quá khứ thì liên quan gì đến tôi? Tôi muốn về nhà!!!"

" Em mà nói thêm một câu nào về việc về nhà thì tôi sẽ hành hạ cho em không thể xuống giường!"

" Anh tiểu nhân vậy sao? Làm người ai làm thế!"

" Làm thế mới làm người! Ừ! Tôi rất tiểu nhân nên em ngoan ngoãn mà nghe theo đi"

" Xì! Tôi không phục!"

" Không phục thì kệ em! "

" Anh...anh... buông tôi ra...!" Ly Tâm thật quá ủy khuất mà, cô bị người ta khi dễ. Trừng mắt nhìn anh hoài cũng mệt nên mềm giọng nói :

" Nếu muốn tôi về nhà anh thì ít ra cũng phải bưng đồ cưới qua rước tôi về chứ?!!" Anh cười dối trá nhìn cô :

" Thế bây giờ chúng ta chưa cưới đã động phòng thì có cần phải bưng đồ cưới nữa không?" Ly Tâm trợn mắt nhìn cái mặt muốn đấm cho vài phát này, chẳng phải anh là người ăn cô sao? Bây giờ còn nói như vậy nữa :

" Anh vậy luôn?!!!"

" Ừ anh vậy mà!" Ly Tâm cô xin đầu hàng, nhẹ giọng nói:

" Vậy để tôi đi tắm được không? Tôi đang rất khó chịu !!"

" Xưng hô làm sao cho mát tai cái đã" cô trừng mắt nhìn anh, cô nhịn , nhịn, gương mặt chỉnh dịu dàng nói :

" Oppa, cho em đi tắm cái đi , nha oppa"

" Quá tởm , cơ hội cuối!"

" Anh , cho em đi tắm! "

" Tạm được! " Nói xong anh buông Ly Tâm ra. Ly Tâm khi được buông ra, bất chấp hình tượng ngồi bật dậy nhưng sực nhớ ra toàn thân đau nhức cực kì. Hậm hực liếc mắt qua người bên cạnh đang nhìn cô cười. Cô thật sự rất muốn tát mất phát vô bản mặt này.

" Sao vậy? Hay là, cần anh đưa vào tắm chung à?" Cô cắn môi, trừng mắt nói :

" Xì. Không cần!" Cuối cùng cô lấy hết dũng khí gáng lết cái thân đau nhức đi từ từ xuống giường, bỗng nhớ ra mình không mặc đồ , quay lại nhìn Lãnh Tuyệt.

" Nhìn anh làm gì? Hay em muốn tắm chung thật sao?" Cô lườm anh một cái rồi nhìn qua cái mềm đang che thân dưới của anh, híp mắt nhìn cái mềm. Cô dùng hết sức giựt mạnh, nhanh chóng quấn lên người, chậm rãi đứng dậy, người siêu quẹo đi vào phòng tắm. Triệt để bỏ qua cái người chỉ còn cái quần xì trên người và đang híp ánh mắt giết người về phía cô.

Sau khi cô tắm xong đi ra thì đã thấy anh mặc âu phục chỉnh tề. Cô trề môi , ở dơ. Lãnh Tuyệt cũng quan sát Ly Tâm với một chiếc áo khoác bomber jacket kiểu dáng thể thao thoải mái với áo t-shirt trắng và quần tối màu tối tạo nên một tổng thể đẹp mắt mang giày Converse xám ( coi hình dưới đây nha! Ta không khéo tả áo lắm)

Lãnh Tuyệt nhìn một hồi rồi quay đi , bước ra cửa. Cô cũng lẽo đẽo theo sau . Khi mở cửa ra Minh Hào đã đứng sẵn ngày cửa chờ sẵn. Và cứ thế ba người nối đuôi nhau đi ra xe. ( Ta thấy như mấy con vịt ấy 😂)

Khi Ly Tâm an vị trên xe rồi thì cô mới giật mình ' ủa? Tại sao mình phải đi theo anh ta? Anh hình như muốn về nhà mà?!!' . Nghĩ vậy cô quay qua nhìn Lãnh Tuyệt nói :

" Anh..."

" Kêu gì , kêu lại thử?"

" Anh... Tuyệt!"

" Hửm?"

" Tôi...tôi..."

" Về nhà thì đừng hòng!"

" Anh... hừ...tôi muốn mua quần áo để chủ nhật này tham gia tiệc nhà tôi!"

"..."

" Nè! Sao không trả lời"

" Vậy chiều chúng ta sẽ đi mua"

" Ể? Chúng ta? "

" Ừ"

" Tôi muốn một mình tôi đi mua cơ mà!" Lãnh Tuyệt từ đầu đến cuối đang nhìn tập tài liệu, nghe đến khúc cô muốn mua đồ một mình. Ngước lên nhìn cô, lạnh giọng cảnh cáo :

" Em muốn ngay bây giờ tại đây không?"

" Hả? " Cô nghệch mặt ra.

" Ăn em!" Mặt cô đỏ lên vì nghĩ đến chuyện đó, hậm hực :

" Anh...anh...bỉ ổi!"

" Sao?"

" Hừ! Mua chung thì mua chung chứ!" Nói xong quay mặt qua chỗ khác nhưng một lúc quay lại hỏi :

" Ủa? Tôi bây giờ làm gì? "

" Bên anh" cô nhìn chằm chằm anh , cô bị cạn lời, không thể nói nên lời!

Thế là công ty Lãnh đã có một sự kiện ngàn năm có một đó là chủ tịch lãnh khốc và rất ghét người khác đụng vào người mình, hôm nay thân thiết ôm một cô gái , còn cười đùa với cô gái này. Làm cho mọi người trong công ty muốn sùi bọt mép chết tại chỗ.

Thế nhưng nhân vật chính của chúng ta không hề quan tâm mà vẫn vô tư tình tứ dắt tay nhau vừa đi vừa dỡn. Trong mắt mọi người là giỡn nhưng trong mắt của nữ chính đây, cô cực kì muốn đấm vào cái dối trá đang cười nhìn cô. Cô cảm thấy thật bất lực mà, ahuhu.

Những hình ảnh trước mắt đã được một người chứng kiến tất cả. Và người này đang nắm chặt quả đấm, sát khí tăng lên, mắt nhìn sâu vào Ly Tâm ' em giỏi lắm, trốn mất tích mấy ngày nay , thì ra là có người đàn ông khác! Hừ! Không sao, thứ tôi muốn thì phải có bằng được'.

----- tg------

Sr vì chậm trễ đăng truyện nhá m.n :)))) ta sẽ cố viết ngắn tg để m.n đọc ạ!

Cảm ơn m.n nhiều ạ ! :))) Sr vì chương này ngắn nha m.n! Chương sau ta sẽ gáng viết dài ra

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...