Chương 29: Chương 26

Ly Tâm vào công ty của Lãnh Tuyệt chẳng biết làm gì, hết nhìn đông nhìn tây rồi lại nhìn từ cái bàn cái ghế , mặt tạt tượng thần thánh của Lãnh Tuyệt , nhìn chán chê. Cô hậm hực nhìn anh nói :

" Nè! Tôi vô đây là đang làm gì vậy?" Lãnh Tuyệt đang coi tài liệu , cũng chẳng thèm nhìn cô nói :

" Em cứ việc ngồi đó mà chơi đi!"

" Nếu tôi ở không vậy, sao không cho tôi đi ra ngoài chơi chứ!"

" Em được ra ngoài !"

" Thật hả??!"

" Với điều kiện"

" Điều kiện?"

" Có anh đi chung!" Cô trợn mắt nhìn anh, sau đó lầm bầm :

" Vậy cũng nói!"

" Hình như là em muốn có một trận kịch tính ngay đây nhỉ?!!"

" Hihi, đâu có đâu, ở không vui lắm ! " Anh vẫn chung thủy không ngước đầu lên, căn phòng trở về im lặng. Cô buồn chán, ngước lên nhìn anh nói :

" Anh cho tôi mượn điện thoại được không?"

" ..."

" Nè sao không trả lời?"

" Em xin kiểu đó?"

" Ahihi, Tuyệt à! Cho em mượn điện thoại đi!" Anh vẫn không ngước đầu lên, mốc trong túi điện thoại đặt lên bàn. Cô lại phải lết xác ra lấy cái điện thoại, rồi quay về ghế sô pha nằm luôn xuống onl facebook.

Ly Tâm vừa lướt vừa bình luận bằng miệng ( như bị tự kỉ ấy) . Cô lướt thấy cái hình ảnh có chữ ghi , cô vừa nhìn vừa đọc  " em ngốc lắm! Đừng nhịn ăn nữa! Cho dù em mập , anh vẫn yêu em!" . Cô trề môi , xì cho một tiếng rồi nói một mình :

" Ui trời! Nghe là đã thấy xạo! Nếu mình mà mập như heo có thể lăn được, lúc đấy tao có thể đè chết mẹ mày luôn xem mày còn dám nói yêu tao không? Hay là xách dép chạy! "

Lãnh Tuyệt nghe cô nói như vậy thì ngẩn đầu lên nhìn cô, sau đó nói :

" Nếu em mập có thể lăn thì anh sẽ cố gắng lăn về bên anh để anh ôm" cô nghe xong, mém nữa té xuống dưới ghế sô pha. Ngồi bật dậy , nhìn anh nói :

" Anh nói như vậy là có ý gì?"

" Ý là nếu em mập có thể lăn thì anh vẫn có cách để em lăn về bên anh"

" Sến súa! Từ khi nào tổng tài mặt lạnh như anh lại biết sến súa như vậy? Ui! Tôi nổi hết da gà rồi này!" Anh híp mắt nhìn cô, toả sát khí :

" Nói lại thử?"

" Ahihi! Không có gì đâu! Coi như nãy giờ tôi chưa nói một thứ gì đi! Anh làm việc tiếp đi , ahihi!" Cô nói xong tự động nằm xuống cắm mặt vô điện thoại. Anh híp mắt nhìn cô một hồi , rồi lại cúi mặt xuống coi tài liệu.

Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm, ây da, nếu mình còn nói nữa chắc tên này sẽ làm một trận kịch tình ngay tại đây luôn không chừng, haizzz mình khổ quá mà!

Thế là căn phòng im lặng cực kì, chỉ nghe tiếng lập tài liệu. Ly Tâm im lặng như vậy là tại vì cô cắm tai nghe , nghe nhạc , tự làm thế giới riêng của mình.

Ly Tâm nằm lâu như vậy thấy bụng bắt đầu đói, cô ngồi dậy nhìn anh. Không hiểu sao lúc này như có thần giao cách cảm, anh cũng ngẩng mặt lên nhìn cô nói :

" Đói rồi" cô gật đầu lia lịa như sợ anh không hiểu ý cô. Anh buồn cười nhưng nhịn lại rồi nhất máy gọi gì đó cho nhân viên. Cô nhìn khó hiểu hỏi:

" Ủa? Anh không ra ngoài ăn à?"

" Lát nữa, anh có một cuộc hẹn với đối tác tại trong phòng này !" Cô gật đầu như hiểu, rồi cô nhìn anh cười tươi nói :

" Tuyệt ~ kêu bingsu nhá!" Anh nhìn cô, cô còn tưởng anh không cho nên tính dở giọng ngọt ngào thì anh chặn lại nói :

" Được" nghe xong câu này làm cô cười toét miệng ra tới tận mang tai. Rồi cô ngoan ngoãn ngồi chờ đồ ăn dâng lên tận họng.

Một lúc sau, Minh Hào mang đồ ăn vào. Ly Tâm từ lúc đồ ăn vào đến khi đồ ăn được đặt lên bàn , mắt cô vẫn luôn dõi theo nó. Đợi đến khi được đặt lên bàn, cô quay qua nhìn Lãnh Tuyệt. Lãnh Tuyệt nhìn cô cười gật đầu , ý bảo ăn đi. Cô thấy anh gật đầu coi như được đồng ý và cứ thế cô ăn như bị bỏ đói lâu năm , cũng chẳng thèm hỏi là anh có ăn hay không.

Ly Tâm ăn một hồi thấy Lãnh Tuyệt cứ nhìn mình , bực bội, quay qua vừa cầm đùi gà vừa nói :

" Anh không ăn à?"

" Nhìn em ăn là anh no rồi!" Cô đang nhai nghe xong câu này của anh bị sặc thịt gà, ho sặc sụa. Lãnh Tuyệt bị hoảng đứng dậy đi đến bên cạnh cô ngồi vỗ vỗ lưng cho cô nói :

" Mất nết chết đi được" sau khi cô hết sặc , quay qua nhìn anh, lại thấy khoảng cách gần quá , nếu cô mà nói ra lời này chắc chắn bị bóp chết cho coi. Nên cô nhích ra xa một tí rồi nói :

" Anh tính không ăn thật à?"

" Như anh đã nói"

" Anh thật sến súa! Tôi không ngờ con người anh còn có mặt này đấy!" Lãnh Tuyệt nhìn cô cười, nhích lại gần cô. Ly Tâm hoảng, nhích xa ra, nhưng nhích không được nữa đành cười hì hì nói :

" Ây da! Anh ăn đi này! Không là đói đấy! Anh đói tôi lo lắm đấy!" Lãnh Tuyệt nhích sát vào cô, nhìn chằm chằm.

Ly Tâm tuốt mồ hôi sau lưng, mặt gáng tươi cười nhất có thể. Anh nhìn một hồi rồi nói

" Đút anh đi" Ly Tâm đang cười hì hì nghe anh nói xong, trợn mắt há hốc mồm. Này này này! Anh ta có còn là tổng tài mà m.n hay nói không vậy? Sao cô cứ có cảm giác anh ta như trẻ con vậy? Đúng là không nên tin vào những lời đồn đại mà.

Ly Tâm lấy lại bình tĩnh nói :

" Anh muốn tôi đút?"

" Ừ"

" Sao anh không tự ăn chứ!" Nói xong cô nhìn vẻ mặt của anh như muốn nuốt sống cô. Cô thấy không ổn nên cười hì hì nói lại :

" Được được! Tôi đút anh ăn mà! " Nói xong cô cầm muỗng đút cơm lên đưa đến miệng anh.

Lãnh Tuyệt trong mắt ngập tràn ý cười và hài lòng, vậy mới ngoan chứ. Anh há miệng ra chờ cô đút.

Hai người cứ thế một người vừa ăn vừa đút, một người vừa mở miệng chờ đút vừa nhìn người đút mình. Không khí xung quang căn phòng ngập tràn tình eo ( yêu )  màu hồng bay phất phớ.

Đến khi cửa phòng nghe tên gõ cửa và sau đó là âm thanh của Minh Hào vang lên :

" Thưa chủ tịch, Nam tổng đã đến rồi ạ!"

Minh Hào đứng một hồi không nghe câu trả lời , định gõ cửa lần nữa thì bên trong một giọng lạnh lùng truyền ra :

" Cho mời vào!"

Minh Hào vừa nghe xong thì đưa mắt qua hai người một nam , một nữ đang đứng sau mình , gật đầu ý như có thể vào được rồi.

Và hai người này không ai khác là Nam Thần Phong tổng giám đốc kiê chủ tịch công ty Nam Thần. Nét mặt của Nam Thần Phong từ đầu tới cuối vẫn một mảng băng lạnh lùng , cũng chẳng buồn liếc mắt đến nữ nhân đi bên cạnh mình, triệt để không coi cô vào mắt.

Còn nữ nhân đứng bên cạnh Nam Thần Phong đang cố gắng dẹo qua dẹo lại để Nam Thần Phong để ý không ai khác là chị em không cùng huyết thống với Triệu Ly Tâm , Triệu Tâm Nguyệt. Nếu mọi người đang thắc mắc tại sao trong thời gian qua cô ta không một lần nào đụng đến hay có một chút mưu tính nào với Ly Tâm thì mọi người nhằm to rồi. Thật ra cô ta đang cố quyến rũ hết cái đám hậu cung của nữ chủ bạch liên hoa của chúng ta đây.  ( Ta quên nói ,Lãnh Tuyệt không có liên quan gì đến hậu cung của bạch liên hoa nha các nàng. Lãnh Tuyệt chỉ được nhắc đến một tí trong truyện Ly Tâm đọc thôi! Với lại có muốn Trần Nhu Nhu cũng không với tới nỗi! =))) )

Nhưng ngặt nỗi , người cô ta yêu thật lòng lại chỉ có Nam Thần Phong. Nghe đâu khi vừa gặp Nam Thần Phong lướt qua thì cô ta đã bị tiếng sét ái tình đánh cmn vào tim. Thế là kể từ đó điên cuồng theo đuổi, cô ta không từ mọi thủ đoạn cảnh cáo , đánh đập hoặc giết chết những cô gái đến bên cạnh Nam Thần Phong. Cô ta nghĩ chỉ mỗi cô ta là xứng với Nam Thần Phong chủ tịch tập đoàn Nam Thần, cô ta còn hùng hồ đứng trước cửa công ty Nam Thần Phong hùng hồ tuyên bố cô ta đây mốt sẽ là Nam phu nhân và cô ta chỉ là người xứng đáng nhất.

Tuy nhiên, Nam Thần Phong không một lần liếc mắt về phía cô ta, anh chỉ cảm thấy phiền phức và chán ghét vô cùng. Anh thật sự đã muốn giết chết Triệu Tâm Nguyệt lâu rồi nhưng vì tình cờ gặp được Triệu Ly Tâm con mèo nhỏ mà anh mới gặp lần đầu đã cảm thấy thích thú nên mới cho cô ta sống đến bây giờ.

Khi Minh Hào mở cửa ra , toàn bộ khung cảnh màu hồng phấn đập vào mắt ba người. Và mỗi người điều biểu lộ cảm xúc riêng.

Minh Hào thì há hốc mồm, đứng chết lâm sàng tại chỗ. Trừng mắt lớn nhìn cảnh tượng hãi hùng còn hơn giặc thả bom nguyên tử cho nổ một thành phố.

Nam Thần Phong lúc đầu thoáng kinh ngạc khi thấy con mèo nhỏ thú vị mà ngày đêm anh điều tra không biết mất tích đi đâu. Nhưng sau đó con mắt anh thâm trầm nhìn người đàn ông khí chất tôn dã , cường hãn bên cạnh cô. Trong lòng anh nổi lên một trận tức giận cùng đố kị nên giờ người anh lạnh cực kì. Sau đó anh cứ thế nhìn chằm chằm vào Ly Tâm không rời ánh mắt đi một lần nào nữa.

Triệu Tâm Nguyệt kinh ngạc đến độ trợn mắt lớn không thể lớn hơn. Trong lòng không ngừng oán hận cùng câm phẫn, đố kị dâng lên. Tại sao? Tại sao nó luôn được đồ tốt hơn cô? Dựa vào đâu? Dựa vào cái gì? Hừ! Triệu Ly Tâm mày sống lâu quá rồi, tao nghĩ đến lúc mày nên đi điểm danh trong sổ sách sinh tử rồi. Ánh mắt sát khí nhìn chằm chằm Ly Tâm như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Ly Tâm đang đút cho Lãnh Tuyệt , có nghe cửa phòng mở ra. Cô lúc đầu không quan tâm mấy nhưng khi cô quay ra nhìn hai gương mặt quen thuộc, cứ cho là quen thuộc đi. Thì đại não cô muốn bùng nổ. Chuyện quái quỷ đang xảy ra trước mắt cô đây? Nam chính? Nữ phụ? Sao lại có mặt ở đây? À quên, đối tác làm ăn của tên dâm tặc này.

Ly Tâm cô nhíu mày. Nhưng sao ánh mắt của tên Nam Thần Phong này kì quá vậy? Cái ánh mắt khiến cô cứ chột dạ sao sao đó! Kiểu giống bị chồng bắt được khi đi với tình nhân. Ặc, chắc mình nghĩ quá nhiều rồi, mình với tên đó mới gặp nhau cách đây bao lâu nhỉ? Chắc cũng lâu rồi ( mới chưa gần một tháng nha mẹ ), mà thôi ai quan tâm chứ? Quan trọng là sao tên này nhìn mình hoài vậy? Mặt mình dính đồ ăn à?

Ly Tâm đưa tay lên sờ mặt, sờ hoài không thấy dính gì thì lại chau mày suy nghĩ ' không lẽ tên này lâu ngày không gặp lên cơn động dục nhiều quá nên bị điên? Ừ! Chắc là vậy rồi, mà kệ hắn đi!' suy nghĩ xong cô lại nhìn qua chị nữ phụ thần thánh, cô xém tí nữa bẹt ngửa. Trời trời, bà này vẫn cách ăn mặc ấy chỉ mỗi tội thay đồ màu sắc khác và hở hơn lúc trước, haizzz, còn cách trang điểm , cô ta mà đi lễ hội Halloween thì khỏi cần hoá trang cũng được nhận giải xuất sắc nhất rồi.

Ly Tâm nghiệm một hồi mới bắt đầu nhận ra ánh mắt không thiện cảm của Triệu Tâm Nguyệt hướng về phía cô nãy giờ. Nói không thiện cảm là quá nhẹ rồi nhỉ? Thiệt ra cái ánh mắt này cứ như nhìn thấy cô là nhìn thấy kẻ thù ngàn năm vậy á! Mà cô đã làm gì chứ? Xì , không quan tâm , cô ta mà giống như Trần Nhu Nhu thử đi! Lúc đó cô sẽ cho cô ta và Trần Nhu Nhu cùng nhau xuống dưới âm phủ bầu bạn cho vui.

Lãnh Tuyệt quan sát mọi biểu cảm trên gương mặt của Ly Tâm , lúc đầu là kinh ngạc ,sau đó là khó hiểu, nghiền ngẫm, cuối cùng là mắt loé lên một tia tàn nhẫn. Anh nở một đường cong trên môi nhưng không ai thấy. Anh thấy cô như vậy rất là dễ thương nha. Anh liếc mắt về phía Nam Thần Phong, nhìn thấy trong ánh mắt của tên đó hình như có chủ ý khác thường đánh lên người cô.

Lãnh Tuyệt người lạnh đi vài phần, híp mắt nhìn Nam Thần Phong nhếch mép cười. Hừ! Dám có chủ ý trên con mèo nhỏ của anh? Để xem bản lĩnh đến đâu.

Lãnh Tuyệt lại nhìn về phía Triệu Tâm Nguyệt, anh hừ lạnh một cái, ánh mắt xuất hiện tia máu nhưng nhanh chóng biến mất đến độ người ta không phát hiện ra. Muốn giết mèo nhỏ của anh? Còn phải xem sống được đến đâu đã!

Lãnh Tuyệt lại chuyển sang Ly Tâm , ánh mắt sủnh nịnh ' con mèo nhỏ này cần bắt nhanh tóm gọn thôi, không thì để cô rải hoa đào lung tung ( rải thính đấy 😂)  rồi lại bị một tên nào đó hớt tay trên của anh thì anh biết tìm ai khóc đây?'

Lãnh Tuyệt liếc cô một hồi rồi nhìn lên Minh Hào vẫn đang trong trạng thái lâm sàng kia cất tiếng nói :

" Sao không ngồi?"

Đến lúc này mọi người điều dứt ra khỏi suy nghĩ của mình về thực tại. Minh Hào cảm thấy lần đầu tiên trong đời mình bị kinh ngạc đến độ làm cho thất thần như vậy. Anh hơi ngại nhìn chủ tử, thấy chủ tử vẫn một mảng lạnh lùng nhìn mình thì anh giữ lại bình tĩnh quay qua Nam Thần Phong nói :

" Mời Nam tổng ngồi "

Nam Thần Phong lấy lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày ngồi xuống đối diện Ly Tâm và Lãnh Tuyệt. Có điều ánh mắt anh nhìn Ly Tâm thâm trầm vô cùng.

Minh Hào triệt để coi Triệu Tâm Nguyệt là không khí, không thèm mời cô ta ngồi.

Triệu Tâm Nguyệt hung hăng trừng mắt nhìn Minh Hào. Trong lòng sớm gào thét muốn chửi Minh Hào nhưng vì có Nam Thần Phong ở đây nên cô nhịn xuống, tự mình ngồi kế Nam Thần Phong mà không cần sự cho phép. Cô nhìn về phía Ly Tâm hận đầy mắt. Cô cười cười ngồi sát Nam Thần Phong , à không phải nói là dựa sát vào, giọng nói nũng nịu nói :

" Phong à! Em bị người ta khi dễ!"

Ly Tâm cô nôn, sến súa quá đi! Nghĩ làm sao thì cô hành động y chang. Cô diễn sâu bịt miệng như muốn nôn.

Lãnh Tuyệt ngồi cạnh lo lắng vút lưng cô , hỏi :

" Em sao vậy?"

" Anh không cảm thấy có thứ gì đó rất buồn nôn sao?"

" Một chút"

Triệu Tâm Nguyệt trừng mắt nhìn Ly Tâm, cô ả dâm đãng này dám nói cô buồn nôn? Hừ! Được lắm! Mày chờ đó Triệu Ly Tâm. Triệu Tâm Nguyệt nhịn cơn tức giận mình xuống, khuôn mặt ủy khuất nhìn Nam Thần Phong tính nói gì đó thì một giọng cực kì lạnh vang lên :

" Câm miệng"

Triệu Tâm Nguyệt bất ngờ, đây là lần đầu tiên Nam Thần Phong mắng cô. Tại vì lúc trước, cô có làm gì thì anh vẫn lạnh lùng không thèm đến ánh cô , kể cả việc cô muốn lên giường với anh , hay cô sáp vô người anh càng quấy , anh vẫn bình thản như không rồi sau đó phân phó người lôi cô đi, chứ không giống hôm nay nạt vào mặt cô.

Triệu Tâm Nguyệt hận ý nhìn về phía Ly Tâm ' tất cả là tại nó! Tại nó nên mình mới bị Phong quát!'.

Ly Tâm lúc đầu hơi kinh ngạc nhìn Nam Thần Phong vì lớn tiếng nạt Triệu Tâm Nguyệt nhưng sau đó cô bình thản như không liên quan đến cô. Cô lại thấy Triệu Tâm Nguyệt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống thì trong lòng nhíu mày ' không lẽ lại nghĩ tại mình đấy chứ? Trời trời! Sao cô thấy mắc mệt với mấy con mẹ này dễ sợ! Tại sao cứ phải đổ lỗi cho người khác rồi hại người ta nhưng đéo bao giờ nhìn lại chính bản thân mình xem! ' cô bực bội trong lòng.

Lãnh Tuyệt lạnh lùng liếc mắt một màn trước mắt , giọng khàn khàn lạnh cất lên :

" Có cần hoãn lại buổi hợp tác hôm nay không ? Nam tổng?"

Nam Thần Phong nhìn Triệu Tâm Nguyệt cảnh cáo, sau đó hất tay cô ta ra, ánh mắt trở lại thâm trầm nhìn Lãnh Tuyệt nói:

" Xin thứ lỗi rồi Lãnh tổng. Lãnh tổng cứ bàn công việc. Còn người đàn bàn này" nói đến đây Nam Thần Phong nhìn Triệu Tâm Nguyệt rồi nói tiếp:

" Muốn vứt hay giết cũng được"

Lời nói vừa nói ra, Triệu Tâm Nguyệt trợn mắt lớn nhìn Nam Thần Phong như gặp quỷ. Nước mắt rơi lã chã làm cho gương mặt cô ta lấm lem son phấn chẳng nhìn ra dạng gì. Cô ta lắp bắp nói :

" Anh...anh...sao..anh...có thể...đối xử...với tôi...như vậy?"

Nam Thần Phong chẳng buồn liếc mắt nói với Lãnh Tuyệt:

" Lãnh tổng có thể nào kêu thư kí của anh đem cô ta ra ngoài không? Thật là quá phiền phức mà!"

" Được." Lãnh Tuyệt nói xong liếc mắt nhìn Minh Hào. Minh Hào lập tức hiểu ý , kéo Triệu Tâm Nguyệt ra khỏi phòng.

Triệu Tâm Nguyệt nháo loạn vì biết có người kéo mình ra ngoài. Cô ta la toáng lên :

" Buông tôi ra! Tôi tương lai là Nam phu nhân, sao mấy người dám làm như vậy?"

" Buông ra ! Không mấy người phải trả gía đắt!"

" Phong, anh nói gì đi? Sao anh đối xử với em như vậy? "

" Phong..."

Giọng nói một ngày càng xa và cuối cùng là không còn nghe thấy gì cả. Ly Tâm lắc đầu ngao ngán , thở dài , bỗng cô cảm thấy tội Triệu Tâm Nguyệt vô cùng. Triệu Tâm Nguyệt cũng chỉ vì yêu một người mà không từ mọi thủ đoạn, cô ta cũng chỉ là muốn được người mình yêu để ý mà thôi. Nhưng cô ta dùng sai cách rồi, cô ta đã quá ảo tưởng nên đâm ra bị điên cuồng như vậy! Bỗng cô nghĩ nếu bản thân mình cũng như vậy thì sao nhỉ? Cô rùng mình, haizzzz, đúng là yêu rồi chỉ có ngu muội mà thôi.

Lãnh Tuyệt và Nam Thần Phong thấy cô đang thương xót cho Triệu Tâm Nguyệt thì hơi nhíu mày . Hai anh còn nghĩ Ly Tâm thiện lương đến độ biết người có dã tâm với mình nhưng vẫn thương xót sao?

Lầm to nha các anh , tại các anh chưa thấy thôi. Thấy rồi sẽ biết, thế là cuộc hợp tác vẫn diễn ra bình thường. Còn cô thì ngồi kế bên cắm tai nghe , nghe nhạc, lướt facebook. Cô đây là đang đợi đến giờ mua đồ.

------tg------

=)))) Dài không? Ta đang cố găng kéo đến bữa tiệc đây!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...