Chương 30: Chương 27

Thời khắc Ly Tâm đợi đã tới , đó là giờ mà Lãnh Tuyệt đã nói với cô là sẽ cùng đi mua đồ để dự tiệc.

Lúc khi hai bên hợp tác xong, Nam Thần Phong trước khi đi còn liếc mắt qua nhìn cô. Làm cô rùng mình vô cùng, ánh mắt như nhìn con mồi vậy. Mà thôi chứ cô ảo tưởng thôi.

Lãnh Tuyệt cũng thấy ánh mắt của Nam Thần Phong, anh nhếch mép cười khinh. Anh Lãnh Tuyệt đây tuyệt đối không cho nam nhân nào có được cô đâu, đừng vọng tưởng.

Lãnh Tuyệt xoay người chỉnh trang phục rồi quay qua ôn nhu nhìn cô nói :

" Đi thôi" cô gật đầu ngoan ngoãn đi theo sau lưng trách cho người ta hiểu lầm cô và anh là tình nhân hay gì đó như lúc sáng.

Nhưng Lãnh Tuyệt giống như biết trước những điều cô nghĩ. Anh đi lùi lại vòng tay qua eo cô, ép sát cô vào người.

Ly Tâm trừng mắt nhìn anh , bất mãn nói :

" Anh làm gì vậy? Buông ra?"

" Không muốn buông"

" Anh vừa phải thôi chứ! Lỡ người ta hiểu lầm thì sao?"

" Anh đây là muốn người ta hiểu lầm thật nhiều"

" Anh...anh...hừ!" Cô thật không cãi lại được , dành câm lặng cho anh muốn làm gì thì làm.

Lãnh Tuyệt hài lòng môi cong lên một tí. Anh làm vậy để nói với mọi người rằng ' cô là của anh, và chỉ có thể của một mình anh, là ai cũng đừng mơ tưởng có được cô!'

Lãnh Tuyệt đưa cô xuống  bãi đậu xe, lấy chiếc xe màu đen bóng loá chạy ra chỗ cô. Cô cứ thế ngồi lên xe mà đi đến trung tâm thương mại nổi tiếng của thế giới cũng là trung tâm anh làm chủ , trung tâm Silver Diamond. Với những mặc hàng được xuất nhập khẩu từ nước ngoài về. Vì thế trung tâm này chỉ có thể dành cho các nhà quý sờ tộc vô mà thôi, dân thường mà vô đây chỉ có thể há hốc mồn hoặc trụy tim vì tiền mà những đồ vật kia mang.

Ly Tâm là lần đầu tiên bước vô cái trung tâm to tổ chảng như vậy, cô cứ thế đứng chết đứng mà há hốc mồm chưa ngặm lại được.

Lãnh Tuyệt buồn cười nhìn cô, nói :

" Ngậm mồm lại đi, kẻo ruồi bay vào làm ổ bây giờ"

Ly Tâm hồn thần lại liếc anh một cái, lấy lại hình tượng ( ngươi mà có hình tượng để sửa sao? ) . Cô nhìn qua anh nói :

" Anh tính vô đây mua thật sao?"

" Ừm"

Ly Tâm đang tính nói gì đó thì Lãnh Tuyệt một đường cằm tay cô kéo cô vào.

Mới bước vào cô lại há hốc mồm lần nữa. Phải nói là nó to cực kì, cực kì to, to chà bá lửa. Cô hết nhìn đông nhìn tây , nhìn trái nhìn phải. Sực nhớ ra , ngước lên nói với anh :

" Anh mua cho tôi hả?" Một hồi im lặng không ai trả lời. Cô nhíu mày hỏi lại :

" Anh mua cho tôi hả??" Bất thình lình anh ngừng lại , làm cô không ngừng kịp đâm thẳng vào lưng anh. Cô bực bội nói :

" Anh làm cái gì vậy?" Lãnh Tuyệt quay lại nói :

" Tôi không mua cho em thì tôi dắt em vô đây làm gì? Em đừng nhiều lời nữa. Tôi kêu làm gì thì làm đó đi" nói xong cứ thế kéo cô đi.

Ly Tâm u ớ không nói được gì đành ngậm miệng lại nhưng thật ra trong lòng gào thét vui sướng ' ahaha, tôi sẽ mua cho hết tiền nhà anh! Hừ! Của chùa mà ngu gì không mua' nghĩ vậy xong, mặt cô cười giang trá vô cùng.

Lãnh Tuyệt kéo cô đến nơi mua đồ dự dạ tiệc trước. Khi anh kéo cô đến thì mọi nhân viên đều ra sức chào anh, còn cô thì đứng nhìn. Sau khi anh kêu nhân viên lựa đồ cho cô. Thế là cô bị nhân viên thay đồ như một cô búp bê, còn cô thì cứ nghệch cái mặt ra.

Thử đi thử lại chục bộ, cô muốn tuốt mồ hôi. Đang tính nói với anh là lấy bộ này thì anh quất cho một câu xém tí nữa cô đột quỵ nhập viện :

" Cô ấy mới thử cái nào gói vào hết"

Ly Tâm trợn mắt nhìn anh, anh chơi sang vậy luôn? Mà Trung tâm người ta mà . Thôi kệ , hắc hắc hắc, có quá trời đồ.

Ly Tâm còn tưởng mua nhiêu đây rồi về, ai mà ngờ Lãnh Tuyệt kéo cô đi ra quầy điện thoại. Cô khó hiểu nhìn anh :

" Ủa? Anh tính mua điện thoại sao?" Anh không trả lời câu hỏi của cô. Chỉ nhìn nhân viên nói :

" Kiểu giống tôi"

Nhân viên hình như hơi run, lấy trong tủ ra chiếc điện thoại giống y chang anh.

Ly Tâm hết nhìn nhân viên lại nhìn anh, ủa? Anh ta có một cái điện thoại rồi mà? Mua chi cái nữa nhỉ?

Đang lúc cô thắc mắc thì Lãnh Tuyệt cầm lên nhấn nhấn gì đó rồi đưa cô. Cô đần mặt ra cầm điện thoại, rồi lại nhìn anh hỏi :

" Đưa tôi chi?"

" Cho em"

" What???" Cô trợn mắt , cô không nghe lầm đấy chứ? Cho cô?

Lãnh Tuyệt nhìn cô gật đầu. Cô cứ thế bị đần thúi mặt ra. Anh buồn cười giải thích:

" Không phải em mất điện thoại rồi sao?" Đến lúc này cô bị vỡ lẽ ra. À xém quên mình mấy điện thoại rồi. Trong lòng dâng lên cảm kích nhưng sau đó khó hiểu hỏi anh :

" Nhưng tại sao phải cùng kiểu dáng giống anh?"

" Thích"

Ly Tâm trợn mắt, không biết nên nói gì nữa đành im lặng cầm điện thoại. Đang lúc anh và cô tính về thì nghe một giọng vàng ngọc vang lên bên tai :

" Triệt, nhìn này! Chiếc vòng cổ này thật đẹp!"

Ly Tâm nghe giọng quen quen, cô quay đầu lại nhìn. Ánh mắt cô lạnh đi vài phần, và người đó không ai khác là nữ chủ bạch liên hoa của chúng ta đây. Cô ta đi cùng Hiên Viên Triệt nhưng nếu các bạn để ý kĩ thì trong mắt Hiên Viên Triệt chỉ một mảnh chán ghét cô ta.

Ly Tâm nhìn Hiên Viên Triệt khó hiểu, ủa? Tên này nhìn Trần Nhu Nhu với ánh mắt đó là sao? Không phải là anh ta rất thích Trần Nhu Nhu sao? Mà thôi kệ chẳng liên quan đến cô. Ly Tâm cứ thế một đường quay đi , vì cô chẳng muốn dính dáng gì đến đám người nữ 9 hay nam9 gì cả. Cô thật sự là mệt mỏi quá rồi.

Ly Tâm tuy là một người thù dai , có thù tất báo nhưng cô không muốn dây dưa với mấy người này. Không phải là cô sợ hào quang của nữ 9 mà là cô thấy rất phiền phức. Bây giờ cứ trả thù qua lại thì đến chừng nào xong đây? Haizzz cô chỉ muốn sống những tháng ngày yên bình và hạnh phúc thôi nên cô không muốn trong tương lai phải suy nghĩ , bày mưu , làm đủ trò để trả thù. Vậy là quá đủ rồi, cô đã quá mệt mỏi rồi.

Lãnh Tuyệt nhìn thấy Ly Tâm nhìn cô gái kia có một chút sát khí thì híp mắt nhìn kĩ cô gái đó một chút. À thì ra là vậy, nhưng anh lại nhìn cô bình thản quay đi như không có chuyện gì. Anh khó hiểu , cầm tay cô giựt lại.

Ly Tâm bị giựt lùi lại , hên cô phản ứng lẹ không là té cmn rồi. Cô trừng mắt nhìn Lãnh Tuyệt nói :

" Anh làm cái gì vậy?"

" Cô gái đó đánh em phải không?"

Ly Tâm ngạc nhiên khi anh biết :

" Sao anh biết?"

" Điều tra"  cô xém tí nữa quên mất anh là ai chứ, đối với việc của cô thì chắc anh cái gì cũng biết rồi. Cô thở dài hỏi :

" Nhưng anh giựt tôi lại làm gì?"

" Em không tính trả thù sao?" Cô ngạc nhiên lần nữa nhưng sau đó lại cười nhìn anh nói :

" Không"

Ly Tâm thấy anh nhíu mày là biết anh đang khó hiểu, cô buồn cười nhìn anh nói :

" Mệt lắm! Kệ đi! Cứ trả thù qua lại như vậy chỉ tổ làm bản thân mệt mỏi thôi. Tại sao không để bản thân thoải mái một chút, tránh xa họ ra!"

Lãnh Tuyệt hơi bất ngờ khi cô nói như vậy. Đáy mắt anh hiện lên ý cười, bỗng anh cảm thấy những điều cô nói thật đúng. Anh sống đến giờ cũng chỉ để trả thù mà thôi nhưng nghe cô nói , anh nghĩ thế giới này chỉ cần cô là đủ rồi. Nghĩ đến đây anh mỉm cười nhìn cô.

Ly Tâm lần đầu tiên thấy anh cười, nụ cười anh đẹp vô cùng. Cô bị thất thần cứ đứng nhìn anh. Lãnh Tuyệt thấy mặt cô bị đần ra vì nhìn anh thì đắc ý vô cùng, thấy cô không phản ứng , anh cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trán cô.

Ly Tâm đang thất thần thì cảm giác có gì mát mát hôn lên trán. Cô hồi thần lại thì thấy mặt anh cười tươi hơn. Cô đỏ mặt, ngại quá! Lần đầu tiên mình thất thần như vậy!

Ly Tâm ngại quá , gạt tay anh ra chạy ra ngoài . Lãnh Tuyệt ánh mắt lấp lánh ý cười , chậm rãi sải bước sau cô. Nhưng họ không biết là những hành động nãy giờ của hai người đã được một người nhìn thấy từ đầu đến cuối.

Hiên Viên Triệt đang cảm thấy phiền chán vì cứ phải đóng kịch với Trần Nhu Nhu. Anh đang buồn chán không biết làm gì, ánh mắt anh đang lướt qua lướt lại nhìn xung quanh cho đỡ chán thì bắt gặp một hình bóng quen thuộc. Ánh mắt anh dừng lại trên hình bóng ấy. Triệu Ly Tâm? Sao cô ta lại ở đây? Lúc anh đang thắc mắc thì thấy người đàn ông nào đó kéo cô lại , rồi hai người nói gì đó cùng nhau cười vui vẻ vô cùng , sau đó thấy người đàn ông đó còn hôn lên trán cô như bạn trai. Sau đó chỉ thấy cô đỏ mặt chạy ra ngoài.

Hiên Viên Triệt nhìn cảnh tượng trước mặt như bộ phim được tua chậm. Bàn tay anh đang đút vào túi quần nắm chặt thành quả đấm. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn về phía bóng hình quen thuộc mà ngày đêm anh luôn suy nghĩ đến cô.

Hiên Viên Triệt anh mấy ngày nay nghĩ rất nhiều về cô. Từ khi cô thấy đổi anh đã nghĩ rất nhiều, hầu như trong đầu cứ xuất hiện hình bóng của cô. Khi cô không đi học mấy ngày không hiểu sao anh thấy bồn chồn trong lòng và lo lắng vô cùng nên đã kêu người tìm cô cho ra. Thế mà hôm nay anh lại thấy cô trong tay đi với người khác.

Hiên Viên Triệt ánh mắt tràn đầy sắc lạnh ' được, được lắm! Triệu Ly Tâm! Tôi không biến em là của tôi thì tôi không phải là Hiên Viên Triệt nữa!'

-------------------------------

Ly Tâm đang yên vị trên xe của Lãnh Tuyệt. Cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ thì bỗng nhớ ra :

" Tuyệt, em phải về nhà!"

" Anh đang chở em về nhà"

" Không phải nhà anh"

"..."

" Nè! Cho em về đi! Không là mẹ em sẽ đuổi em ra khỏi nhà đó!"

" Anh nuôi"

" Anh... anh đừng như vậy nữa! Cho em về rồi lúc tiệc xong em về nhà anh ở luôn cũng được!"

Câu nói vừa dứt thì cô chỉ nghe tiếng" kéttt" đầu cô đập lên phía trước. Cô ai oán vừa xoa đầu vừa  lườm anh nói:

" Anh muốn giết người hả?"

" Em mới nói gì nói lại?"

" Ahihi! Có nói gì đâu! Chúng ta đi tiếp đi nào!" Lãnh Tuyệt quay lại nhìn cô chằm chằm, kề mặt gần sát cô hỏi :

" Nói lại"

" Hả???"

" Câu vừa nãy" Ly Tâm đần mặt ra không hiểu anh nói gì. Lãnh Tuyệt hết sức chịu đựng nói :

" Câu vừa nãy đang đi xe"

" À! Em nói là bây giờ cho em về đi! Khi tiệc nhà em xong thì anh muốn em về nhà anh ở cũng được!"

" Một lời đã định! Cấm nuốt lời!"

Ly Tâm gật gật đầu, thấy anh nở nụ cười trên môi thì lại thất thần. Đến khi cô hoàn hồn lại thì thấy mình giống như kiểu tự mình gài bản thân vào bẫy vậy.

Cô không biết là chỉ vì một lần dại trai trong đời mà tự do của cô bay cao, bay xa và bay luôn. Đến khi đó cô mới nhận ra là bản thân của mình thật là ngu thì đã quá muộn rồi. Nhưng đó là chuyện trong tương lai và cô thì không biết được.

-------------------

Lãnh Tuyệt cuối cùng cũng chở cô đến nhà. Khi cô thấy nhà yêu dấu đang ở trước mặt thì mừng như điên. Cô tháo dây an toàn, mở cửa thật nhanh để vô nhà thì bị một lực kéo lại, sau đó là một cô bị hôn cuồng dã. Đến khi cô muốn tắt thở thì anh mới bỏ cô ra, nhìn cô nói :

" Gặp em ở bữa tiệc" Ly Tâm lấy lại được hơi thở, mặt đỏ lên , luống cuống mở cửa chạy vào nhà. Không hiểu sao bây giờ tim cô nó cứ đập nhanh hơn bình thường một chút. Không lẽ mình thích anh ta? Ây da, không thể nào! Chắc là bị thiếu không khí nên tim mình mới vậy.

Ly Tâm nghĩ vậy thì gật gật cho đó là đúng. Cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra. Cô mở cổng vào nhà, bước vào được đến cửa đã thấy mẹ đại nhân đang ngồi đọc báo , uống trà. Cô cười hề hề chạy lại ngồi gần , nũng nịu nói :

" Mẹ à! Con về rồi!"

Mẹ đại nhân vẫn như cũ nhìn tờ báo, không trả lời một câu nào cả. Cô tuốt mồ hôi lạnh sau lưng, khi mẹ cô im lặng là lúc đáng sợ nhất. Cô cười như con ngốc nói :

" Mẹ à! Con gái mẹ về rồi!"

" Về rồi thì cút lên phòng đi!"

Ly Tâm bây giờ mới thở phào nhẹ nhõm, cười tươi " dạ" một tiếng rồi chạy bay lên lầu.

Ly Tâm về được tới phòng yêu dấu của mình thì nằm sải lai trên giường. Đang định đứng dậy đi tắm rồi đi ngủ sớm mai còn chuẩn bị cho tiệc. Khi cô đứng dậy thì cô mới để ý trên bàn của cô có mấy túi đồ khi cô đi mua cùng Lãnh Tuyệt. Thì ra là anh gửi đồ đến đây rồi.

Ly Tâm bỗng cảm thấy trong lưng lưng hạnh phúc sao ấy, cô mỉm cười, chạy vào phòng tắm, vừa tắm vừa hát, nói chung là tâm trạng của cô bây giờ đặc biệt tốt. Sau khi tắm xong, cô lại nằm sải lai trên giường và chưa đầy 3s cô đã chìm sâu vào giấc ngủ sau những ngày mà cô cho là mệt mỏi.

-------------------

Ánh sáng nhẹ nhàng chiếu vào khung cửa sổ , soi rọi một góc nhỏ của căn phòng mà có một người nằm cái tướng xấu vô cùng. Người đó không ai khác là bạn Triệu Ly Tâm của chúng ta đây.

Bây giờ thân người của cô là một nửa trên một nửa dưới, vậy mà vẫn có thể ngủ ngon lành được. Bất thình lình chiếc cửa mở ra, bước vào là mẹ đại nhân. Mẹ đại nhân nhíu chặt lâu mày khi thấy đứa con gái mất nết này.

Mẹ đại nhân tiến tới đạp thẳng nửa người trên giường xuống dưới đất. Ly Tâm bị đạp như vậy , lật đật ngồi dậy , ngơ ngác nhìn xung quanh nhà tính nằm ngủ tiếp thì nghe một giọng chất chứa sát khí vang lên :

" Còn muốn ngủ?" Ly Tâm tỉnh luôn, nhìn thấy mẹ đại nhân, mặt cô cười ngây ngốc nói :

" A! Mẹ! Ahihi! "

" Cười ngu ngốc ở đó làm gì? Còn không mau xuống dưới nhà chuẩn bị tiệc !" Ly Tâm bây giờ mới nhớ ra là hôm nay nhà mình có tiệc. Cô cười hì hì với mẹ đại nhân rồi lật đật đứng dậy vô phòng vệ sinh.

Mẹ đại nhân liếc mắt nhìn cô, rồi quay lưng bước ra cửa , trước khi đi còn bỏ lại một câu :

" 2 phút nữa có mặt dưới nhà"

Ly Tâm trong phòng vệ sinh thở dài ai oán , haizzzz, không sao cô quen rồi, cô ổn ! Ahuhu .

Sau 1 phút 30 giây cô đã có mặt dưới nhà. Khi cô bước xuống chỉ thấy mẹ đại nhân ngồi đọc báo , uống trà. Ly Tâm cười hì hì , ngồi đối diện mẹ đại nhân nói :

" Mẹ muốn con làm việc gì?" Lúc này thấy mẹ đại nhân đặt tờ báo xuống, ngước mắt nhìn cô, mặt bình thản :

" Lên ngủ lại đi! Tiệc được tổ chức ở nhà hàng !" Ly Tâm khoé môi đang cười, nghe mẹ đại nhân nói xong mặt giống bị xịt keo, khoé miệng cứng ngắt nhìn vẻ mặt bình thản của mẹ đại nhân.

Mẹ đại nhân thấy mặt Ly Tâm như sắp bị bón đến nơi thì nói :

" Lên ngủ đi"

Ly Tâm khóc không ra nước mắt, có cần troll cô như vậy không? Ahuhu! Mẹ à! Sao mẹ lại đối xử với con như vậy? Ahuhu, số cô thật khổ mà.

Mẹ đại nhân cũng thấy hơi có lỗi với cô nhưng mặt vẫn bình thản như cũ, cầm tờ báo lên đọc tiếp, triệt để không quan tâm cô nữa.

Ly Tâm mếu máo nhìn mẹ của mình nhưng sau đó lại thở dài , lê cái thân tàn lên phòng. Tâm trạng cô đang rất tệ , phải nói là tệ cực kì vì bị mất giấc ngủ. Tâm trạng đã tệ rồi, vậy mà ông trời vẫn muốn cho tâm trạng cô tệ hơn để cô đi đập đầu vô tường hay sao đó.

Ly Tâm không ngờ là khi cô đang đi lên lầu lại gặp Trần Nhu Nhu đang đi xuống mới ghê chứ. Cô cũng chẳng muốn gây sự nên lướt qua cô ta. Nhưng làm như cô ta muốn kiếm mối hay sao nha. Trần Nhu Nhu ngang qua Ly Tâm còn kéo cô lại , nói với cô :

" Mày sợ tao sao?" Ly Tâm mệt mỏi, gạt tay cô ta ra, quay đầu nói :

" Cô có cái quái gì mà tôi phải sợ?"

" Mày đừng giả bộ nữa, mày sợ tao thì nói đại đi"

" Cô có thấy cô bị nhũn não không?"

" Mày nói ai nhũn não?"

" Còn không phải cô sao?"

" À, hay là mày ăn đòn chưa đủ? " Ly Tâm đến lúc này mặt cười cười đi gần về phía Trần Nhu Nhu, nhìn với đôi mặt sát khí, gằn từng chữ:

" Cô nghe cho rõ đây! Tôi không phạm cô thì cô chớ đụng chạm đến tôi! Chuyện hôm trước tôi coi như chó cắn một cái là xong! Nhưng nếu con chó đó không biết đều mà còn muốn cắn tôi tiếp thì tôi sẽ chẳng bỏ qua cho một con chó dại thích đi cắn người như vậy đâu!" Nói đến đây Ly Tâm cười nhếch môi, mắt thâm trầm nhìn Trần Nhu Nhu.

Trần Nhu Nhu lúc này trong lòng cô sợ hãi vô cùng nhưng nghĩ lúc trước đánh Ly Tâm được thì bây giờ sao phải sợ nó. Trần Nhu Nhu nói :

" Hừ! Mày uy hiếp tao?"

" Cứ thử đi! Rồi xem tôi uy hiếp hay không?"

" Hừ! Mày nghĩ tao sợ mày chắc? Mày nên nhớ mày từng nằm dưới cho tao đánh đập!"

" Thế cô nghĩ , một người bị đánh một lần thì sẽ có lần thứ hai sao? Cô ngây thơ quá rồi cô gái à!"

" Hừ! Đánh được một lần thì có lần thứ hai thôi!"

" Aizzzz! Cô bé thật là ngây thơ mà! Vậy thì chúng ta cùng nhau coi nhá! " Ly Tâm nói đến đây mặt vẫn cười cười rồi quay đầu đi về phía phòng của mình đi tới.

Trần Nhu Nhu không hiểu sao trong lòng cứ có một nỗi sợ hãi dâng lên nhưng vì luôn nghĩ mình hơn người ta nên gạt bỏ cái cảm xúc đó qua một bên.

-------ta là tuyết phân cách đến tiệc rồi------

Hiện nay ở nhà hàng Rose lớn nhất của thành phố được đặt một buổi tiệc lớn, mà người đặt buổi tiệc này không ai khác là nhà họ Triệu , Triệu Cường đã bỏ cả một khoảng tiền lớn để bao trọn nhà hàng bật nhất của thành phố chỉ để mời những người có vai trò lớn trong thế giới chính trị cùng những ngôi sao, nghệ sĩ,...

Nhìn tình hình thì có thể nói, ba của Triệu Ly Tâm mời không ít người nổi tiếng đâu. Tất nhiên là trong đó sẽ có nguyên dàn Nam 9 của nữ chủ bạch liên hoa rồi.

Dưới đại sảnh của bữa tiệc , khách khứa bắt đầu đến ngày một nhiều. Còn về phần Ly Tâm thì buổi sáng đã ai oán không ngủ đủ giấc, mới chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu thì bị mẹ đại nhân dựng đầu dậy lôi kéo đi làm tóc , thay đồ. Dù cô có muốn phản kháng cũng không được, haizzzz, ai bảo đó là mẹ đại nhân của cô chứ.

Ly Tâm hiện đang ở trong chỗ làm tóc cùng thử đồ chờ mẹ đại nhân. Khi mẹ đại nhân bước ra, cô đã trố con mắt lên nhìn. Hôm nay nhìn mẹ đại nhân kiêu sa, lộng lãnh cực kì . Gương mặt của mẹ đại nhân lúc này được trang điểm nhẹ nhàng nhưng lại làm tăng thêm vài phần quyến rũ đến khó tả. Tóc mẹ đại nhân được uốn phần đuôi. Cô không ngờ là vóc dáng mẹ đại nhân cô đẹp vậy nha, y như người mẫu. Mẹ đại nhân mặc bộ lễ phục màu đỏ ( chơi nổi quá 😂) , dài tới mắt cá, cổ hình chữ V nhìn thấy cả khẽ ngực, nhìn đến lúc này cô là nữ nhân mà còn có phản ứng nói chi nam nhân. Bộ đồ bó sát lộ đường cong cơ thể của mẹ đại nhân, cô thật muốn đập đầu tự tử mà. Ở dưới mẹ đại nhân mang guốt cùng màu.

Lý Lan thấy Ly Tâm cứ trố mắt nhìn mình đến ngây dại thì buồn cười nói :

" Còn không mau vào thay đồ? Ngây ngốc ở đó làm gì?"  Ly Tâm sực tỉnh, nhìn mẹ đại nhân mắt toả sáng nói :

" Woa! Mẹ của con quả nhiên là mỹ nhân mà!"

" Đi vào thay đồ nhanh!" Cô ủy khuất, aizzzz, sao mẹ lạnh lùng quá vậy! Hậm hực bước vào trang điểm cùng thay đồ.

Khi cô bước ra chỉ thấy mẹ đại nhân nhìn cô cười hài lòng. Mọi người trong quán còn tấm tắt khen cô , nào là:

" Woa! Đẹp quá!"

" Nhìn kiêu kì quá!"  Vân vân và mây mây. ( Đến tiệc ta tả con ta ha 😂)

Thế là cô và mẹ đại nhân cùng nhau được ba cô rước đến nhà hàng Rose. Khi hai mẹ con đi ra trước mặt Triệu Cường. Triệu Cường đã bị đơ ra nhìn mẹ đại nhân không rời mắt.

Ly Tâm đứng đằng sau bịt miệng cười, ây da, dính chưởng của mẹ đại nhân rồi. Thật ra thì cô nghĩ Triệu Cường cũng không tồi , với lại cô thấy mẹ đại nhân đã chăm sóc cô từ bé và cô chẳng biết cái gì gọi là tình thương của ba nên cô nghĩ đã đến lúc mẹ đại nhân cần có một điểm tựa rồi nhỉ. Còn về phần Trần Nhu Nhu vào nhà cô thì cô cũng không quan tâm vì cô thấy trong mắt Triệu Cường không coi họ ra gì, Triệu Cường chỉ coi trọng mẹ đại nhân thôi nên cô cũng không nói gì nhiều. Quyền quyết định thuộc về mẹ đại nhân hết.

Triệu Cường cứ đứng thất thần nhìn mẹ đại nhân. Mẹ đại nhân nhíu mày nói :

" Không đi sao?" Đến lúc này Triệu Cường mới sực tỉnh, luống cuống mở cửa cho cô và mẹ cô ngồi. Sau khi hai mẹ con ngồi phía sau xe thì Triệu Cường cũng ngồi vào chỗ lái, khởi động xe chạy đến buổi tiệc.

Ly Tâm để ý, khi đang lái trên đường, Triệu Cường luôn lên nhìn lên gương để ngắm mẹ đại nhân. Cô phì cười, trong lòng muốn trêu nghoẹ ba cô một phen :

" Ba à! Mẹ đẹp đến độ mà ba cứ nhìn hoài thế!"

" Ừ rất đẹp!" Cô trợn mắt, cô không ngờ ba cô có thể nói rõ ra vậy. Mẹ đại nhân cũng hơi trợn mắt nhưng sau đó bình thản như không. Nhưng thật ra trong lòng mẹ đại nhân đã sớm lên lỏi một chút gì đó gọi là vui vẻ ( ây da, mẹ đại nhân à~)

Triệu Cường khi nói ra được câu đó thì công khai nhìn mẹ đại nhân luôn ,không còn lén lút nữa. Xúc cảm của ông bây giờ là rất muốn dấu mẹ đại nhân, ông sợ nếu để Lý Lan đi tiệc lần này chắc chắn sẽ bị người khác nhòm ngó.

Ly Tâm ngồi đằng sau nhìn ba mặt cứ âm trầm nhìn mẹ thì phì cười, aizzzz, ai bảo mẹ cô đẹp quá làm gì. Giờ cô mới để ý nha, ba cô cũng đâu kém cạnh gì. Mặc một bộ vét màu đen, mang giày đen tuốt, tóc vuốt keo, chậc chậc, lúc trước cô thấy ba cô đã soái rồi bây giờ còn soái hơn. Cô cảm thấy cái gia đình này tàng chứa cực phẩm. ( Bã bao gồm luôn bã đó mọi người! Ta cạn lời)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...