Đại sảnh của nhà hàng Rose đã bắt đầu đông đủ khánh khứa. Lúc mọi người còn đang thắc mắc nhân vật chính của bữa tiệc đâu sao chưa đến thì chỉ thấy có một chiếc xe hơi màu đen ngừng ngay trước cửa.
Cửa xe được mở ra, bước ra là một chàng trai có mái tóc vàng kim, đôi mắt màu đen đang lấp lánh ý cười, cùng với bộ vest đen làm cho bao thiếu nữ muốn hé lên vì đó là thần tượng của họ. Người đó không ai khác là Trần Tuấn Kiệt, biệt danh của anh hay xưng trên sân khấu là Kai ( ta vẫn thích xưng họ tên hơn nên ta ghi để mọi người dễ hiểu thôi) .
Khi Trần Tuấn Kiệt bước xuống xe , các bạn nữ của chúng ta đã không ngừng ngại quăng cmn cái hình tượng thục nữ , dịu dàng, cười mỉm chi mà la hét um sùm. Đến nỗi ba mẹ của những cô gái này chỉ biết câm nín mà né xa đứa con của mình và tự dặn lòng là mình chẳng quen biết gì mấy cái đứa như trốn trại này. Nhưng vì không muốn bị mất mặt mũi nên đành phải ra kéo chúng nó về đứng yên một chỗ , không là cái tiệc chưa bắt cmn đầu thì nó đã sập bà mất tiêu rồi.
Trần Tuấn Kiệt nhếch mép cười phong tình, bước chân đều đều vào trong. Anh bỏ qua tất cả mọi ánh mắt của các nhân vật quần chúng đang hướng về phía mình. Cơn gió nhẹ mang tên Trần Tuấn Kiệt nam ca sĩ nổi tiếng kiêm diễn viên chưa đi qua thì lúc này một chiếc xe hơi màu xanh sang trọng lại ngừng ngay trước cửa.
Bước xuống là một người đàn ông có mái tóc màu đen được vuốt keo, làm nổi bật lên gương mặt hại dân hại nước , kết hợp với con mắt đen sâu thẩm cho dù nhìn thẳng vào mắt người đàn ông này thì cũng chẳng biết người này nghĩ gì. Đã thế kết hợp với bộ vest đen làm tăng lên một sức hút khó tả dành cho cái bạn nữ quần chúng của chúng ta đây. Với thân hình khổng lồ , khụ khụ, à nhầm, thân hình chuẩn người mẫu, 1m85. Và người đó không ai khác là bác sĩ Phạm Dật Thần, như mọi người đã biết anh ta không chỉ là bác sĩ mà còn là tổng giám đốc công ty đứng thứ ba thế giới tên Dật ( ahihi lúc trước ta kể quên nói tên công ty của anh ấy nên giờ ta nói, là công ty về khoa học kĩ thuật nha mọi người) .
Các bạn nữ quần chúng chưa im lặng được một giây nào thì đã hét lên lần nữa. Nhưng hên gia đình của mấy bạn nữ quần chúng đã đoán trước được nên giữ lại kịp thời, không là sẽ xảy ra một màn hết sức là hãi hùng của lịch sử.
Phạm Dật Thần mặt lạnh đi vào và ánh mắt vẫn không thèm nhìn một lần đến người nào mà chỉ cần biết mình đi về phía trước. Cơn gió cấp độ 1 còn chưa qua đi thì cơn gió cấp độ 5 lại bắt đầu lần nữa thổi đến.
Một chiếc xe màu đỏ đô đã dừng trước cửa, bước ra là một người đàn ông có mái tóc màu tím đen, khuôn mặt đẹp tuyệt cùng với đôi mắt màu đen yêu mị. Người đàn ông mặc trên người bộ vest màu đen ( ta nói😂 mấy ảnh hình thích màu đen thì phải).
Một lần nữa phụ huynh các bạn nữ quầnh chúng của chúng ta rất ư là muốn hét lên " CMN, còn đứa nào thì vô một lần luôn đi! Chứ cứ như vầy hoài, tiệc chưa bắt đầu thì cái đám giặc mê trai này đã đập sập mẹ buổi tiệc rồi!" Nhưng đó chỉ là trong lòng thôi, chứ họ mà nói ra chắc chắn ngày mai ra đường bán vé số không chừng. Thế là họ lại khổ cực giữ các đám mê trai nhà mình lại ,tránh cho chúng nó xông ra làm loạn.
Người đàn ông lịch lãm này không ai khác là Nam Thần Phong. Anh lạnh lùng nhìn những người vì nhan sắc của mình mà muốn làm loạn kia. Không hiểu sao trong lúc này anh lại nhớ đến con mèo nhỏ, mà nhớ đến con mèo nhỏ thì ánh mắt anh thâm trầm vô cùng. Cả người toả ra cái khí làm cho người ta cảm thấy không an toàn chút nào.
Cơn bão cấp 5 còn chưa đi qua thì một cơn bão nữa lại kéo đến. Lúc này trước cửa, một chiếc xe màu đồng xuất hiện, bước ra là một người đàn ông với mái tóc màu đen vuốt keo, khuôn mặt yêu nghiệt một lần nữa đã làm cho các bạn nữ quần chúng của chúng ta muốn trụy tim. Khỏi nói các bạn cũng biết đó là vest đen ( 😂) .
Hiên Viên Triệt vừa bước ra khỏi cửa đã nháy mắt thả thính vài em, làm cho người con gái trong xe chờ đợi anh đưa tay đón mình đang dùm ánh mắt thâm độc nhìn các bạn nữ quần chúng của chúng ta. Nhưng các bạn nữ của chúng ta đếch thèm quan tâm, đối với các bạn nữ quần chúng thì trái đẹp quan trọng hơn, đã vậy ảnh đang thả thính , lo sợ hãi không đớp được thính mới là điều mà các bạn nữ của chúng ta thấy tiếc cả đời.
Một lần nữa hội phụ huynh rất muốn có một sợ dây thừng để cột mấy đứa mê trai này lại. Tuy trong lòng ai oán nhưng lại chỉ dám trầm mặc giữ con mình lại.
Hiên Viên Triệt nhếch mép cười phong tình nhưng trong đáy mắt không xuất hiện một tia nào gọi là vui vẻ. Anh cười cười bước thẳng vào trong ,không thèm đón tay cái tay của bạn nữ nào đó dang để giữa khoảng trời.
Trần Nhu Nhu mặt thâm trầm nhìn Hiên Viên Triệt ' anh chờ đó, chờ đến khi anh yêu tôi chết đi sống lại đi! Đến lúc đó tôi sẽ hành hạ anh vì dám làm nhục tôi hôm nay!' . Trần Nhu Nhu mặt lại trở về thành một người dịu dàng , nước mắt bắt đầu rưng rưng như muốn chọc người khác yêu thương.
Trịnh Bắc Dật chán ghét nhìn vẻ mặt giả tạo của Trần Nhu Nhu. Anh cố gắng khắc chế sự chán ghét vào trong lòng, nở một nụ cười chuyên nghiệp bước xuống xe, và vòng ra đằng trước nắm lấy tay Trần Nhu Nhu kéo ra khỏi xe.
Một màn như vậy làm cho các bạn nữ quần chúng của chúng ta đứng hình nhìn một chàng trai đẹp nhức nách, khụ khụ, nứt vách như vậy mà đã là chậu có bông. Nhưng sau đó các bạn nữ của chúng ta bắt đầu phóng ánh mắt rực lửa về phía Trần Nhu Nhu , nào là ghen tị, hậm mộ, ... vân vân và mây mây.
Trịnh Bắc Dật với mái tóc đỏ nổi bật được cắt tỉa gọn gàng trên khuôn mặt, miệng cười nhếch mép, làm cho khuôn mặt càng thêm vừa mị hoặc vừa phong tình. Làm cho các bạn nữ của chúng ta tiếc ngùn ngụt.
Trần Nhu Nhu bày ra bỏ mặt khả ái, đỏ mặt. Với mái tóc dài uốn phần đuôi, gương mặt trên điểm nhẹ, má hơi bẫu bĩnh có chút má hồng. Hôm nay cô ta mặc một bộ đầm trắng tinh khiết , dài ngang đùi, mang giày cùng màu , làm cho người ta cảm tưởng như cô thuần khiết đến độ không ai có thể váy bẩn. Chọc cho các bạn nam của chúng ta nhìn không rời mắt trừ các bạn nam chính của chúng ta. ( Đây là váy dự tiệc của Trần Nhu Nhu nha mọi người)
Một màn nam đẹp phong tình kết hợp với nữ thuần khiết thật đẹp đến nỗi muốn chọc cho mọi người mù mắt.
Trịnh Bắc Dật trên gương mặt vẫn nở một nụ cười tiêu chuẩn , nắm tay Trần Nhu Nhu bước vào. Trần Nhu Nhu mặt khả ái đỏ mặt bước vào cùng anh nhưng thật ra trong lòng đắc ý vô cùng.
Thế là cơn bão chưa kịp tan một tẹo nào thì một cơn bão nữa lại kéo đến. Trước cửa là một chiếc xe màu trắng, bước ra cũng là một bộ vest trắng làm cho người ta còn tưởng bạch mã hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích.
Một người đàn ông với mái tóc màu đen gọn gàng kết hợp với gương mặt góc cạnh, đôi mắt màu cafe tĩnh lặng. Làm cho người ta cứ tưởng nhìn vào đôi mắt đó là sẽ bị hút sâu vào bên trong.
Các bạn nữ quần chúng mắt bắt trái tim tung toé, người dại ra cứ nhìn đắm đúi bạch mã hoàng tử.
Phụ huynh một lần nữa thở phào vì cơn bão có thể coi như là nhẹ nhất vì chúng nó mặt đần ra nên không cần giữ nữa.
Và người đàn ông này ông ai khác chính là Đào Bá Lam. Đào Bá Lam miệng vẫn cười bước vào nhưng thật ra trong lòng anh lạnh vô cùng.
Cơn bão dịu nhẹ vừa lướt qua thì một lần nữa cơn lũ lụt lại kéo đến. Hiện tại trước cửa là một chiếc xe màu Tím đen. Bước xuống là người đàn ông với bộ best màu đen. Cùng với mái tóc màu nâu được vuốt keo gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, mày kiếm môi mỏng, da hơi trắng, mắt xếch, đôi mắt màu đen lạnh lùng cực kì. Có thể nói người này là cực phẩm trong cực phẩm . Và người này không ai khác là Trương Diệp Thành. ( Ta chưa tả quá ngoại hình của anh nên giờ ta tả =)))
Các bạn nữ quần chúng của chúng ta lần này không còn quá khích như trước nữa mà chuyển sang chế độ thẹn thùng nhìn Trương Diệp Thành. Còn các bạn nam chỉ biết ghen tị và thẹn cho bản thân vì chẳng đẹp hoặc tài giỏi như những người vừa bước vào.
Trương Diệp Thành mặt lạnh bước vào, phải nói là anh rất ghét đi mấy cái tiệc như vậy nhưng vì có con mèo nhỏ nên anh mới lết đến đây ,không thì đừng hòng. Nhắc đến Triệu Ly Tâm thì anh nhếch mép cười làm cho các bạn nữ quần chúng xịt máu mũi.
Trần Nhu Nhu mắt sáng quắc lên nhìn Trương Diệp Thành. Trong lòng thầm bầy mưu để tiếp cận con người này. Cô nghĩ những người xuất sắc như vậy thì phải là của cô hết. Nghĩ vậy cô cười trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn thẹn thùng nhìn Trương Diệp Thành.
Lúc này mọi người còn tưởng đã hết bão rồi , ai dè, đây không còn là bão nữa mà là như một thiên thạch bay vào trái đất. Lúc này trước cửa xuất hiện một chiếc xe màu đen, bước ra là một người khiến cho tất cả mọi người ở đây phải run sợ. Người đàn ông này có đôi mắt màu đen pha trộn với một tí màu xanh lá đẹp đến độ người khác phải nín thở, khuôn mặt đẹp như tạc tượng , nói chung người đàn ông này đẹp như thần, có phải là thượng đế đã quá uy ái cho người đàn ông này? Nhưng chẳng ai dám nhìn quá lâu vào người đàn ông này vì cái khí chất quá ngông cuồng làm cho người ta rất khó thở khi đối mặt với người đàn ông này.
Người đàn ông này không ai khác là Lãnh Tuyệt, một người trên vạn người. Có cho tiền thì mấy người ở đây cũng không dám nhìn quá lâu vì họ còn rất yêu đời nha. Thế nhưng chỉ có những chàng trai có thể nói là có thế lực và gây bão hồi nãy mới dám đưa mắt nhìn lâu như thế.
Trần Nhu Nhu còn phải run rẩy khi nhìn Lãnh Tuyệt nữa mà. Cô có cảm giác người này quá mất nguy hiểm và muốn quyến rũ người này thì phải quyến rũ được hết những người đàn ông gần như ngang tầm với hắn.
Lãnh Tuyệt mắt lạnh liếc qua một vòng đại sảnh , làm cho những người ở đây tuốt mồ hôi lạnh. Kể cả những bạn nữ còn không dám hó hé một lời nào mà ngoan ngoãn cúi mặt. Còn các bạn nam thì cũng chẳng ai can đảm mà dám nhìn lâu trừ những nam9. Thật ra Lãnh Tuyệt quét mắt như vậy để tìm kiếm Ly Tâm nhưng không thấy nên anh tiến đến chỗ khuất bóng mà quan sát mọi người và chờ con mèo nhỏ kia đến.
Bây giờ đại sảnh đang chìm trong sự im lặng khi có sự xuất hiện của Lãnh Tuyệt. Im lặng chưa được bao lâu thì một chiếc xe hơi màu nâu đen dừng trước cửa, mọi người đồng loạt hướng mắt ra nhìn. Bước ra đầu tiên là nhân vật chính của buổi tiệc, không ai khác là Triệu Cường. Sau đó ông đưa tay vào trong xe nắm tay một người phụ nữ. Khi người phụ nữ bước ra , mọi người đều dán con mắt vào vì quá đẹp. Nhìn người phụ nữ này thì họ cũng đoán được đó là Tiêu Lý Lang vợ của Triệu Cường, chỉ không ngờ bà còn trẻ mà đẹp như vậy.
Triệu Cường nhìn mọi nguời cứ nhìn chằm chằm vợ mình thì nổi máu ghen, ôm mẹ đại nhân sát vào người. Mẹ đại nhân hơi bất ngờ vì bị ôm như vậy nhưng sau đó mặt vô cảm như thường ngày nói nhỏ :
" Bỏ ra!"
" Anh không thể bỏ" mẹ đại nhân trợn mắt nhìn. Triệu Cường cũng nhìn mẹ đại nhân nhưng với ánh mắt trìu mến. Lúc này trong xe vang lên một tiếng cười khẽ cùng với giọng nói mị hoặc làm mọi người đồng loạt hướng về phía cửa xe :
" Ba mẹ tính để con ngồi trong đây luôn à?"
Vừa nói xong thì Triệu Cường ôm mẹ đại nhân né qua một bên để người trong xe đi ra. Khi người trong xe bước ra , mọi người thật sự muốn nín thở vì người này quá đẹp. Với bộ đầm màu đen bó sát người làm lộ đường cong làm cho người ta hít thở không thông, bộ váy dài đến đầu gối, kết hợp với guốt cùng màu. Áo trễ vai làm lộ ra xương quai quyến rũ chết người. Gương mặt được trang điểm tỉ mỉ với phong cách phương tây bây giờ, đôi mắt màu xám tro lấp lánh ý cười làm cho m.n khi nhìn vào đôi mắt ấy một lần rồi sẽ không bao giờ quên. Tóc được uốn lượn bồng bềnh màu đen. Phải nói vừa kiêu sa vừa lộng lãnh, làm cho mọi người một trận thất thần nhìn. Và họ cũng đoán được người đó không ai khác là Triệu Ly Tâm còn của hai người vừa mới bước ra. ( Đây là phong cách trang điểm cùng với váy của con ta. Mọi người tưởng tượng ra màu mắt xám tro , tóc màu đen là được, tóc uốn giống kiểu trong hình trang điểm nha)
Các anh nam9 của chúng ta từ khi Ly Tâm bước xuống đã nhìn chằm chằm không rời mắt. Và mỗi người đều có suy nghĩ riêng. ( Ây da, ta tham lam cho nhiều người quá nên giờ nhấn mỏi tay thấy mẹ )
Trần Tuấn Kiệt mắt cứ nhìn chằm chằm Ly Tâm, trong lòng đã sớm vạch ra kế hoạch biến Ly Tâm là của mình càng sớm càng tốt. Vì anh nghĩ không lầm thì sẽ có rất nhiều cái đuôi đeo bám cô đây mà! Nên anh phải thúc đẩy tiến trình nhanh một chút rồi.
Phạm Dật Thần từ lúc nghe giọng nói trong xe phát ra thì cũng đã đoán đúng được đó là Triệu Ly Tâm rồi. Thế nhưng khi cô bước ra, đã làm anh nhìn không rời mắt, thật sự là anh cũng đã nhìn qua rất nhiều người mỹ hơn cô rồi nhưng hôm nay khi nhìn thấy cô, anh cảm thấy cái khí chất của cô cực kì khác biệt với tất cả những người con gái xung quanh đây. Ngày từ lúc đầu khi ở trong bệnh viện anh đã thấy cô thay đổi thành một con người hoàn toàn khác rồi và cũng đã có ý định biến cô thành của mình nhưng chỉ một tí thôi. Nhưng sau khi thấy cô ở nhà Lãnh Tuyệt thì các cảm xúc ấy nó dần tăng lên nhưng anh lại không thừa nhận mà gạt nó đi. Để bây giờ khi thấy cô lộng lãnh, kiêu sa như một bông hồng đen thì anh đã khẳng định chắc chắn một điều rằng ' cô phải là của anh'.
Nam Thần Phong từ lúc thấy cô thì bộ dạng của anh thâm trầm vô cùng. Anh cứ nhìn chằm chằm vào bóng hình kiêu sa đó mà không rời mắt. Trong lòng thầm quyết định chắc chắn hơn.
( Các nàng biết là quyết định gì rồi hen ! Ahihi)
Hiên Viên Triệt thì một thân người đứng thất thần nhìn Triệu Ly Tâm. Anh chỉ không ngờ hôm nay cô quá đẹp, đẹp đến nổi trong mắt anh giờ chỉ có mỗi hình bóng của cô. Bỗng anh nghĩ nếu giờ cô vẫn còn thích anh như trước thì tốt quá rồi nhưng khi nhìn thấy những ngày qua thì anh nghĩ cô đã thật sự không còn thích anh nữa. Trong lòng anh bỗng thấy cứ trống trải sao đó, nhưng không sao, anh sẽ làm cho cô thích anh lại. Làm cô thích đến sống chết như trước. ( Ây da , con đường truy thê còn dài lắm con trai ạ)
Trịnh Bắc Dật thì nồng độ hứng thú của anh đối với Triệu Ly Tâm càng ngày càng tăng cao. Ánh mắt anh nhìn cô như thể nhìn một con mồi ngon nhất từ trước đến giờ anh từng thấy. Chậc chậc, anh nghĩ anh cần phải tìm hiểu cô thật sâu hơn rồi! Anh từng nói anh định cô rồi phải không? Nhưng bây giờ ngoài định cô ra anh còn muốn cô trở thành của anh từ thân xác đến cả trái tim của cô cũng phải là của anh.
Đào Bá Lam mặt lạnh nhìn Triệu Ly Tâm, làm cho người ta còn tưởng anh chẳng có cảm xúc nào đối với những màn trước mắt. Nhưng thật ra trong lòng đã sớm quyết định một chuyện gì đó rồi.
Trương Diệp Thành cũng như mọi người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, vào con người mà ngày đêm anh tìm kiếm vì mất tích mấy ngày qua. Nhưng hôm nay thấy cô xuất hiện với bộ dạng như vậy thật khiến cho người ta vừa yêu vừa hận mà. Anh nhếch mép cười, bây giờ thì cho dù cô có muốn mất tích cũng không được nữa rồi. Anh bây giờ sẽ khiến cô không thể mất tích được nữa mà phải ở bên cạnh anh mãi mãi.
Lãnh Tuyệt lúc đầu hơi thất thần nhìn chằm chằm Ly Tâm nhưng sau đó nhếch môi cười, rồi sau đó mặt lại cực kì thâm trầm. Thật ra, anh suy nghĩ đến câu nói của cô , là khi buổi tiệc kết thúc, cô sẽ theo anh về nhà anh nên anh nhếch mép cười nhưng khi nhìn thấy có một vài ánh mắt như nhìn thấy con mồi thì tâm trạng của anh bây giờ rất muốn giết người, anh thật sự rất muốn giấu cô để một mình anh ngắm thôi. Với lại anh cũng không ngờ cô lại đẹp như vậy , thật khiến cho anh tức chết mà, chờ đến khi đưa cô về nhà đi! Anh sẽ trừng phạt cô vì dám rải hoa đào lung tung.
Trần Nhu Nhu cúi gầm mặt, tay bấu chặt vào váy. Trong lòng không ngừng nguyền rủa Ly Tâm, ánh mắt của cô ta lúc này âm độc vô cùng. Và khi Trần Nhu Nhu nhìn thấy những người đàn ông mà cô đã định phải là của cô đang nhìn Ly Tâm chằm chằm như vậy thì trong lòng đã sớm vạch ra một kế hoạch giết chết Ly Tâm.
Ly Tâm đang cười cười nhìn mẹ đại nhân cùng ba, thì cô rùng mình liên tục, cô quay qua nhìn mọi người trong sảnh. Khi ánh mắt cô dừng lại trên đám người nổi bật giữa đám đông thì cô trợn mắt lớn, trong lòng không ngừng gào rú ' cái hiện tượng gì đã xảy ra trước mắt mình đây? Nguyên dàn hậu cung của nữ chủ một lúc xuất hiện không thiếu một người nào? CMN, thật sự là muốn giết người mà!' .
Cô đang trợn mắt nhìn đám người nổi bật , thì bỗng cô rùng mình từng đợt. Ây da, ánh mắt của dàn nam9 nhìn cô như vậy là sao? Nhìn như nhìn con mồi béo mỡ và ngon lành vậy? Còn nữa cô ta ( Trần Nhu Nhu) nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống như vậy là thế đéo nào? Và hơn thế nữa cái tên Lãnh Tuyệt kia nhìn mình âm trầm như vậy là sao?
Nhưng mà có điều cô bị rùng mình với ánh mắt của Lãnh Tuyệt nha và cả dàn nam9 nữa. Thật sự nhìn rấy đáng sợ, còn ánh mắt của cô ta nhìn cô sao? Hình như cô ta đang nghĩ muốn giết cô thì phải, cô ta nghĩ dễ ăn chắc? Hừ! Nước sông không phạm nước giếng , nếu dám đụng cô lần nữa thì cho dù cả hậu cung của cô ta có ra tay tàn độc với cô thì cô đây sẽ tiễn cô ta đi trước một bước.
Ba nhân vật chính của chúng ta cũng không đứng trước cửa nữa mà bước vô đại sảnh. Triệu Cường thì vẫn cứ khư khư ôm mẹ đại nhân đi, còn cô vì không muốn làm kì đà cản mũi nên cô lượn đi chỗ khác. Đang lúc cô không biết nên đi chỗ nào thì một vật thể chạy lại ôm chặt cô.
Ly Tâm giật mình, hên phải ứng kịp ôm vật thể lại không là cùng nhau nằm xuống đất mẹ rồi. Khi cô chưa kịp định hình lại là cái gì đang ôm mình thì chỉ thấy cả người bị lắc đến choáng váng, đã vậy còn nghe một giọng nói lảm nhảm bên tai :
" Con kia, mấy ngày qua mày đi đâu? Tại sao tao gọi hoài cho mày không được? Tại sao? Tại sao? ... ( lược mấy ngàn từ)"
Ly Tâm đã choáng váng còn nghe nói luyên thuyên như vậy thì lại thêm nhức đầu, khỏi nói cũng biết đó là Trình Tố Tố của chúng ta đây. Ly Tâm lấy tay giữ chặt vai Trình Tố Tố lại nói :
" Câm! Mày còn nói nữa tao chôn sống mày!"
Trình Tố Tố tịn đưa tay lên lắc người Ly Tâm tiếp nhưng Ly Tâm hình như biết trước được nên buông Tố Tố ra và đứng cách xa một tí. Tố Tố hậm hực nói :
" Mày...! Tao lo lắng cho mày như vậy mà mày lại tránh xa tao?" Ly tâm bóp bóp trán để bớp choáng váng.
" Tao biết rồi"
" Biết cái gì mà biết! Mày có nghe hiểu những gì tao nói không?"
Ly Tâm giờ mới hết choáng váng một tí, ngước lên nhìn Trình Tố Tố. Đúng như cô dự đoán, con bạn cô chẳng khác gì một bé loli. Mái tóc được thắt đuôi cá dài xuống tới thắt lưng, trang điểm nhè nhẹ, mặc bộ dự hộ màu trắng , đầm xoè. Chậc chậc , nhìn thật muốn thú tính mà.
Trình Tố Tố thấy Ly Tâm không trả lời mà còn nhìn mịn đánh giá, xong bây giờ lại nhìn với con mắt dâm tà như vậy thì cô rùng mình, lấy tay che chắn cơ thể , hậm hực lườm Ly Tâm nói :
" Mày dẹp cái ánh mắt ghê tởm đó vào cho tao! Và nãy giờ mày có nghe t nói gì không hả?"
" Nghe! Mà nãy mày mới nói gì vậy?"
" Vậy mà mày kêu là nghe hả? "
" Chứ nãy giờ tao nghe mày nói là cái gì?"
" Hừ! Tao không thèm cãi với mày nữa!"
" Ây da, Tố nhi à! Thôi mà! Chúng ta ra chỗ có đồ ăn, ăn nha!"
" Kinh tởm!"
" Vậy thì tao đi!"
" Con này! Tao đi với mày!"
Thế là hai bạn thân cùng tiến, tiến về bàn ăn. Nhìn bàn ăn trải đầy món ăn tráng miệng nào là pudding, bánh flan, bánh gato,... như vậy thật khiến cho Ly Tâm có một hạnh phúc không nói nên lời.
Đang lúc Ly Tâm đang chuẩn bị đưa miếng bánh pudding vào miệng thì một giọng vàng oanh , nhầm, dịu dàng vang lên :
" Thì ra chị ở đây! Em tìm chị nãy giờ!"
Bạn thấy sao?