Ly Tâm sau khi nghe giọng nói vừa vang lên thì cứng hàm, mọi hoạt động bị đình chỉ. Trình Tố Tố đứng bên cạnh lay nhẹ Ly Tâm, làm cho miếng bánh pudding cứ thế rớt xuống sàn. Ly Tâm hoàn hồi lại nhìn chằm chằm miếng bánh, trong lòng có một ngọn lửa không sớm thì muộn sẽ bùng cháy.
Trình Tố Tố thấy vẻ mặt của Ly Tâm như vậy thì cũng chẳng dám hó hé gì nữa mà chuyên tâm nhích xa một tí rồi giả bộ lấy đồ ăn.
Trần Nhu Nhu chưa cảm thấy được sự nguy hiểm, chỉ cảm thấy bực mình vì cô bị cho ăn bơ. Nhưng mặt vẫn gáng nặn ra nụ cười nói :
" Chị bị sao thế Ly Tâm?" Ly Tâm bây giờ mới ngước lên nhìn Trần Nhu Nhu. Giọng nói chẳng nghe ra vui hay đang buồn:
" Tìm tôi làm gì?"
" Em...em...em chỉ muốn thân thiết với chị!"
" Thân thiết?" Nói đến đây Ly Tâm nhướng mày nhìn thẳng Trần Nhu Nhu. Thân thiết? Cô ta cho rằng mình bị điên? Thân thiết với một người xém nữa đưa mình cho thần chết? Còn chuyện nào có thể nực cười hơn nữa không?
" Dạ! "
" Làm ơn đi! Cô đừng có tự cho là cái lý do cùi mía đó của cô khiến tôi cảm động rơi nước mắt, sau đó bắt tay nhau tung tăng như hai chị em đấy chứ?"
Trần Nhu Nhu trong lòng kìm nén lửa giận, ngoài mặt gáng rặn nước mắt nói :
" Em chỉ muốn hai chị em mình thân thiết thôi mà?" Không hiểu sao khi cô ta nói xong thì tất cả mọi người đều hướng con mắt về phía Ly Tâm.
Trong lòng Ly Tâm lạnh đi vài phần, muốn cô làm như vật phản diện? Đóng vai ác? Hừ! Đã vậy phải ác cho tròn vai chứ. Ly Tâm khuôn mặt hiện rõ sự mỉa mai không hề che dấu, khinh bỉ nói :
" Ồ? Thế sao? Thân thiết? Ây da, không dám đâu tiểu thư họ ' TRẦN' ạ!" Chữ Trần cô cố ý nhấn mạnh hơn. Làm mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
Trần Nhu Nhu căm phẫn cực kì, nhưng mặt lại cố trào nước mắt nói :
" Tại sao? Em chỉ muốn...chỉ...muốn thân với chị thôi! Chị đừng đối xử với em như vậy mà! "
M.n thấy cô ta khóc thương tâm quá , với lại cũng là mỹ nhân nên không nỡ thấy mỹ nhân khóc , bắt đầu lên tiếng nói :
" Ừ! Người ta chỉ muốn thân thiện thôi mà? ".
" Haizzz, nhìn xót quá!"
" Người chị gì đâu mà độc ác!"
Cứ thế những tiếng nói bắt đầu vang lên, hầu như là chỉ trích Ly Tâm. Trần Nhu Nhu trong lòng sớm đã đắc ý nhưng vẻ mặt vẫn như cũ khóc đến thương tâm.
Ly Tâm liếc mắt qua mọi người, giọng đều đều vang lên :
" Thế tôi nói tôi vẫn cứ không thích thân thiết với cô thì như thế nào?" Trần Nhu Nhu trợn mắt, chỉ không ngờ con tiện nhân nói như vậy :
" Chị...chị...em.." cô ta chưa kịp nói xong thì mẹ đại nhân cắt ngang :
" Đừng nhìn nhận người thân như vậy!"
Mẹ đại nhân đi đến bên cạnh Ly Tâm, ánh mắt nhìn sâu vào Trần Nhu Nhu. Trần Nhu Nhu cúi gầm mặt, bởi vì trong lòng cô không hiểu sao cực kì sợ ánh mắt của Lý Lan. Mẹ đại nhân nhìn Trần Nhu Nhu một hồi, rồi ngước lên nhìn mấy người đang hóng hớt kia, đuôi mắt hiện lên ý cảnh cáo rõ ràng trong mắt ' muốn nhìn nữa?' . M.n khiếp sợ , ai làm việc người đó.
Mẹ đại nhân hài lòng nhếch mép, nhìn đến Trần Nhu Nhu nụ cười càng thêm đậm nói :
" Có phải 2 mẹ con các người chê cuộc sống này quá nhàm chán?" Trần Nhu Nhu khó hiểu ngước khuôn mặt ngập nước nói :
" Cô...cô..nói..vậy là có ý gì?"
" Ý gì ? Không phải bản thân mấy người thông minh lắm sao?" Trần Nhu Nhu căm phẫn ' hừ! Tốt lắm! Tốt cho hai mẹ con các người! Chờ đi! ' . Thế như ngoài mặt nước mặt trào ra như suối :
" Cô...cô...con..."
" Dẹp cái bản mặt đầy giọt nuớc mắt đó vào dùm tôi đi! Khó coi chết đi được!" Trần Nhu Nhu câm nín , hận đến bấu chặt góc váy.
Ly Tâm nhích xa chỗ có chiến tranh đang bùng nổ, nhích lại gần Trình Tố Tố. Cô thấy Trình Tố Tố thản nhiên ăn bánh , uống trà như vậy thì trừng mắt nhìn Trình Tố Tố mấy lần :
" Mày thông thả quá nhỉ?"
" Chứ sao!"
Ly Tâm trừng mắt lớn nhìn cái con chưa thấy quan tài chưa đổ lệ này, thấy nó đang cầm bánh pudding đưa lên miệng sắp ăn, cô nở nụ cười gian xảo, tay cô nhanh chóng cướp bánh pudding trong tay Trình Tố Tố bỏ vào miệng của mình.
Trình Tố Tố trừng mắt lớn nhìn miếng bánh ngon lành đang được Ly Tâm nhai nhóp nhép còn quay qua khiêu khích cô :
" Mày...mày..."
" Ừ! Tao sao?"
" Mày đùa tao à?"
" Ừ tao đang đùa mày đấy!"
Trình Tố Tố mặt trân trối đứng đó nhìn trừng trừng Ly Tâm như muốn ăn tươi nuốt sống :
" Mày đói đến nổi phải giựt đồ ăn của tao hả?"
" Tất nhiên!"
Trình Tố Tố cạn lời, thật sự là cạn lời. Thôi thì cô đây chẳng thèm chấp nhất cái thứ như con người này. Suy nghĩ gì đó một lúc thì Trình Tố Tố quay qua hỏi Ly Tâm :
" Ê mại! Mẹ mày hình như không thích Trần Nhu Nhu lắm thì phải!" Ly Tâm đang cầm đĩa lấy bánh pudding thì dừng động tác, ngước cặp mắt khinh bỉ hướng về phía Trình Tố Tố.
Trình Tố Tố thấy vậy trừng mắt lớn mắt nhìn Ly Tâm :
" Mày nhìn kiểu đó là có ý gì hả con kia?"
" Do mày ngu có luyện tập hay là bẩm sinh?"
" Cái con này! Mày có tin tao giết mày không?"
" Nếu mày đủ bản lĩnh"
Trình Tố Tố trừng lớn con mắt nhìn Ly Tâm lần nữa, nếu cô đây mà là người già thì sớm đã tức giận đến phụt máu rồi. Không thèm so đo với Ly Tâm nữa nhưng cô thật ngứa mồm :
" Ê mại! Thế ba mày có tính giới thiệu mẹ con mấy người này cho bàn dân thiên hạ biết không?"
" Tao không hiểu trong cái đầu của mày là não của con cá hay con tôm!"
" GIỀ???? Ý mày nói tao ngu hả con kia!!!!"
" Ồ ! Thông minh lên tí rồi đấy!"
Trình Tố Tố tức giận đến muốn tăng xông máu mà chết. Quăng luôn cái hình tượng thục nữ nãy giờ đang giữ gìn mà bay ra kẹp tay vào cổ Ly Tâm kéo xuống. Ly Tâm thực sự bị hoảng , chưa kịp phản ứng. Trình Tố Tố một bụng đắc ý nói :
" Sao nào? Giờ cầu xin lão nương đi! Thì may ra lão nương thương tình mà bỏ qua cho tiểu tử thúi như mi!" Ly Tâm nghe xong đen cả mặt, nở nụ cười gian xảo vòng tay lên trên ngực Trình Tố Tố bóp cho một cái.
Trình Tố Tố không ngờ , ngượng ngùng , bỏ Ly Tâm ra , lấy hai tay che trước ngực, trợn mắt lớn nhìn Ly Tâm.
Ly Tâm sau khi thoát ra được, đứng dậy chỉnh lại đầu tóc, quần áo. Sau đó nở một nụ cười tươi tiến về phía Trình Tố Tố.
Trình Tố Tố bị khiếp sợ, thường thường con này mà cười như vậy thì rất nguy hiểm nha. Đang không biết làm sao cho phải thì bỗng cảm thấy hình như có gì đó không ổn thì phải. Không ổn chỗ nào nhỉ?
Trình Tố Tố nhìn mọi người đang nhìn mình với ánh mắt quái dị thì nghệch mặt ra nhưng sau đó mặt đỏ bừng. Ây da! Cô quên mất đây là tiệc lớn, sao cô có thể nghĩ đây là trường học cơ chứ? Ây da! Cô bây giờ không biết nên tìm cái lỗ nào chui xuống đây.
Ly Tâm cũng cảm thấy ánh mắt của mọi người có phần quái dị nhìn mình. Thì cô chỉ dám cười hì hì , đến chỗ Trình Tố Tố lôi kéo nhau đi vào góc khuất.
Hai cô không biết là những hành động nãy giờ của mình có những cặp mắt không mấy là tốt đẹp nhìn và mấy cặp mắt này có vài phần nguy hiểm trong đó.
Trần Tuấn Kiệt trừng mắt lớn nhìn những hành động quá phận của hai đứa con gái được cho là bạn thân. Bạn thân? Hừ! Có cần phải tiếp xúc da thịt như vậy không?
Và suy nghĩ của Trần Tuấn Kiệt cực kì giống với suy nghĩ của các anh nam9 đây. Và các anh nam9 đang thấy cực kì không vừa mắt Trình Tố Tố và cũng có người suy nghĩ đến việc tách cô ra khỏi Trình Tố Tố.
Lãnh Tuyệt thì suy nghĩ hoàn toàn khác vì anh nghĩ sau khi bữa tiệc kết thúc, Ly Tâm sẽ theo anh về nên anh sẽ một lần dung túng cho cô làm càn và tiếp xúc thân mật với người khác. Nhưng nếu chuyện này xảy ra một lần nữa, anh không ngại vát cô lên mà rinh cô đi.
Ly Tâm thì tất nhiên là chẳng biết được cô chính là con mồi mà nam9 đang nhắm tới , nếu cô biết chắc chắn cô khóc không ra nước mắt. Còn bây giờ thì cô đang kéo Trình Tố Tố vào trong góc.
Trình Tố Tố sau một trận ngại ngùng muốn độn thổ , chỉ có thể căm tức nhìn Ly Tâm , kẻ gây ra sự kiện này.
Ly Tâm nhíu mày nhìn Trình Tố Tố, sau đó mặt lạnh nói :
" Mày nhìn với ánh mắt đó là sao?"
" Tại mày ! Tại mày mà tao nhục muốn chết!"
" Mày mà biết nhục á?"
" Tao không giống mày!"
" Hơ! Ok fine, vậy mày chơi với tao là gì?"
" Chơi thì sao chứ?"
" Hừ! Đứa mặt dày với đứa mặt ngu chơi với nhau quá hợp còn gì!"
" Tao không thèm nói chuyện với mày nữa!"
" Chắc tao cần" nói xong Ly Tâm đi tới cái ghế sô pha trong góc ít ai để ý ngồi xuống, không thèm nhìn Trình Tố Tố.
Trình Tố Tố hậm hực nhìn Ly Tâm nhưng một hồi cũng lết lại ngồi cùng. Một mực giữ im lặng. Nhưng giữ im lặng không được bao lâu , Trình Tố Tố quay qua hỏi Ly Tâm :
" Mai mày phải đi học đó nha!"
" Ừm!"
" Mày nói rồi đó nha!"
" Mày có thấy ở đây ngột ngạt không?"
" Hả???" Trình Tố Tố nghệt mặt ra, vì có hiểu được Ly Tâm đang muốn nói gì đâu . Ly Tâm như cũ vẫn không liếc nhìn, ánh mắt cô luôn luôn nhìn Trần Nhu Nhu đang làm trò trước mặt nam9. Ly Tâm mặt bình thản nói :
" Mày có thấy cô ta quá cỗ lỗ sỉ không?"
" Rốt cục mày đang nói cái gì?"
Ly Tâm đưa tay chỉ chính xác mặt của Trần Nhu Nhu. Trình Tố Tố ngồi một hồi mới ngộ nha, cũng hướng mắt về phía Trần Nhu Nhu nhìn. Chỉ thấy Trần Nhu Nhu cứ mặt thẹn thùng nhìn mấy người đàn ông được rồi là xuất chúng nhất trong tiệc. Híp mắt một hồi Trình Tố Tố bĩu môi nói :
" cô ta đang làm cái trò gì vậy trời? Tưởng bản thân mình thuần khiết chắc?"
" Không phải lúc trước mày bênh cô ta sao? Giờ sao lật lộng phê phán thần tượng của mày vậy?"
" Mày có hiểu thế nào là giả tạo không? Mày nghĩ cứ bênh là hâm mộ người ta sao?"
" Chứ tao thấy fan cũng bênh thần tượng mà? Không hâm mộ chứ là gì?"
" Con này! Tao không có hâm mộ cái con người giả tạo ấy!"
" Mày không phải cũng vậy sao?"
" Trời trời! Tao khác , cô ta khác. "
" Khác chỗ nào? Nói nghe chơi!"
" Tao chỉ ...chỉ...mà giống nhau thì sao chứ? Không phải mày cũng vậy sao? Đơn giản để tồn tại thôi, chứ giờ nếu mày thực hiện theo tất cả những suy nghĩ của mày , thì tao chắc một điều là mày sẽ bị người khác nguyền rủa hoặc đánh đến chết!"
" Ý kiến của mày cũng coi là đúng nhưng tao chẳng muốn từ suy nghĩ và hành động của tao dựa trên mặt người khác!"
" Ô! Trời ơi! Nay con bạn của tao triết lý vl ra nhỉ!"
" Tao đang hỏi mày về Trần Nhu Nhu!"
" Tao đang nghĩ không biết có nên lột bộ mặt thật của cô ta không?"
" Ủa mà cô ta đâu rồi?"
" Ủa mới thấy đây mà?"
Trình Tố Tố dáo dác nhìn xung quanh nhưng nhìn sao vẫn không thấy Trần Nhu Nhu đâu. Ly Tâm cũng đang tìm Trần Nhu Nhu nhưng đột nhiên trong đầu suy nghĩ đến cái gì đó, cô cười nhếch môi nói :
" Tố Tố, mày muốn coi phim HD , cùng tiếng chân thật không?"
" Coi , đâu?"
" Đi theo tao!" Nói xong Ly Tâm cầm tay Trình Tố Tố ra ngoài vườn của nhà hàng Rose, còn về phần cái vườn nói đẹp cỡ nào thì cô cũng không có tâm trạng thưởng thức vì còn có cái thú vị hơn cái khu vườn này nhiều.
Ly Tâm mang guốt thấy đi hơi bất tiện nên bỏ guốt ra, đi chân không, tay cầm guốt. Trình Tố Tố trừng mắt nhìn Ly Tâm , định nói gì đó nhưng suy nghĩ nó làm gì kệ nó. Trình Tố Tố thấy Ly Tâm cuối cùng dừng lại ở bụi cỏ , còn ngồi xổm xuống. Trình Tố Tố nhịn không được liền hỏi:
" Mày đang làm cái trò quần gì vậy con này?"
" Ngồi xuống đi! Nói nhiều quá! "
" Mày không nói cho tao biết là mày đang muốn làm cái gì thì tao nhất định không ngồi!"
" vậy thì mày cút vào trong đi! Chứ mày đứng đây phá hỏng hết chuyện tốt của tao!"
" Hừ! Ngồi thì ngồi!"
Trình Tố Tố ngồi xuống chưa được bao lâu đã bắt đầu than thở
" Cuối cùng là mày muốn tao xem con mẹ gì? Chứ tao bị muỗi để ý rồi này!"
" Mày có biết là mày mới vừa ngồi xuống chưa được 1 phút không?"
" Ủa vậy hả? Ahihi, ủa mà mày coi cái gì ở đây? Tao có thấy phim HD gì đâu?"
" Dạ thưa má của con, má làm ơn nhìn về phía trước thẳng tiến!"
Nghe Ly Tâm nói vậy, Trình Tố Tố đưa mắt về phía trước. Chỉ thấy một cảnh tượng cấm trẻ em dưới 18 tuổi coi. Lúc đầu còn đang ai oán chửi Ly Tâm nhưng sau đó cô thấy hình như có cái gì đó không được ổn. Mà là cái gì nhỉ? Đưa mắt ra nhìn một lần nữa xa xa, thấy nữ nhân kia mặc bộ váy trắng được kéo để ngang eo, lộ ra bộ ngực sữa không ngừng lắc lư, cùng với bộ dáng đang dựa vào cây, miệng không ngừng rên rỉ. Còn người nam nhân kia bộ trang phục phải nói là không có một tí gì gọi là nhăn mà còn gọn gàng , như thân dưới luân động không ngừng.
Ây da, xa như vậy mà còn nghe tiếng hít hở và tiếng rên rỉ, Trình Tố Tố nghĩ chắc nãy do mình nói nhiều quá nên không nghe những tiếng này nhưng thật tình là cô không quan tâm. Đang không biết có nên coi phim HD tiếp không thì cô thấy có điểm không ổn. Cô gái đó không phải Trần Nhu Nhu sao? Bị suy nghĩ của bản thân làm cho giật mình. Nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ mà nhìn rõ người cô gái kia. Khi thấy chính xác đó là Trần Nhu Nhu, Trình Tố Tố trợn mắt , há hốc mồm. Ôi cha mẹ ơi! Quỷ thần thiên địa ơi! Chuyện gì đang xảy ra trước mắt của mình vậy nè?
Trong lúc Trình Tố Tố đang ngây ngốc tại chỗ, Ly Tâm thì cầm điện thoại quay phim, hắc hắc hắc, nếu cô đoán không làm thì người con trai kia không phải là tên Trần Tuấn Kiệt sao? Ây da ! Đúng là chó động dục mà! Cô cũng đang không hiểu là sao tên này lại động dụng trên người Trần Nhu Nhu nữa! Vì cô quên mẹ cốt truyện rồi, cô chỉ nhớ cái khúc này thôi! Khúc mà Trần Tuấn Kiệt động đực với Trần Nhu Nhu, hắc hắc hắc, vừa được coi phim miễn phí HD rõ nét, vừa có thể lấy video này kiếm ra cả bộn tiền. Càng nghĩ mặt cô càng cười tươi như hoa.
Đang lúc Ly Tâm một trận đắc ý trong lòng thì nghe đằng sau , à không, gần sát vào người cô, còn thở vào lỗ tai cô nói với giọng âm trầm vô cùng:
" Em chơi rất vui?" Trong lúc Ly Tâm chưa kịp phản ứng, thì chiếc điện thoại trong tay đã nằm gọn trong tay người kia.
Ly Tâm bình tĩnh lại, định quay đầu lại nhìn thì đã bị người đó nằm đè xuống dưới cỏ. Ly Tâm giờ phút này chỉ biết trợn mắt lớn nhìn gương mặt đẹp như vị thần trước mặt.
Ánh mắt của Lãnh Tuyệt vẫn luôn dõi theo cô từ lúc cô bước vào đại sảnh, lúc cô bước ra ngoài vườn thì anh cũng đi theo. Nhưng khi thấy cô mặt mày hớn hở coi gì đó phía trước, thì anh híp mắt nhìn phía trước. Khi anh híp mắt nhìn về phía chỗ cô đang nhìn thì ánh mắt anh cực kì âm trầm. Con mèo nhỏ này! Không hề ngoan ngoãn một tẹo nào cả. Anh đang muốn trừng phạt cô nhưng lại thấy Trình Tố Tố ngồi kế bên với bộ mặt ngây ngốc thì anh nhíu chặt lông mày, anh lấy điện thoại trong túi gọi ai đó. Một hồi có vài người mặt áo đen kéo Trình Tố Tố vào đại sảnh mà trong khi đó Ly Tâm chẳng biết gì cả.
Ly Tâm trợn lớn mắt nhìn Lãnh Tuyệt, đang định nói gì đó thì nhớ ra Tố Tố , tính kêu Tố Tố cứu mình thì một giọng nói âm trầm cắt ngang:
" Cô ta được mang về nhà an toàn rồi!"
Ly Tâm trợn mắt nhìn, hậm hực muốn thoát khỏi sự giam cầm này, nhưng bất lực chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn anh nói
" Thả tôi ra!"
" Em hình như đã quên những lời em nói? Hửm?" Ly Tâm nhìn vẻ mặt của anh như muốn ăn tươi nuốt sống cô thì cô nuốt nước bọt, miệng hì hì cười nói:
" Có đâu! Nhưng em nói là hết tiệc cơ mà!" ( Thứ hai mặt =)) mới nãy còn xưng tôi bây giờ xưng em)
" Nhưng anh nghĩ anh không chờ nổi nữa!"
" Vậy nếu em về cùng anh bây giờ thì anh đi mà nói với mẹ của em!" Cô nói như vậy , trong lòng cô đắc ý một trận lớn vì mẹ đại nhân chắc chắn sẽ không để cô đi. Thế nhưng chưa đắc ý được bao lâu thì cô nghe tiếng mẹ đại nhân nói :
" Theo người ta sống cho tốt vào!" Ly Tâm trợn mắt nhìn cái màn hình điện thoại Lãnh Tuyệt đưa trước mặt, mẹ đại nhân nói xong rồi cúp luôn. Cô còn đang không tin vào sự thật trước mắt thì Lãnh Tuyệt còn nói một câu khiến cô một phụt máu ngay tại chỗ :
" Mẹ em bán em cho anh 3 tháng đó!"
Ly Tâm nằm đó , tự cảm thấy dây não của cô đang đứt " bạch , bạch, bạch" cô bây giờ không biết nên khóc hay nên cười. Cố chấn an bản thân rồi nhìn Lãnh Tuyệt hỏi:
" Nếu đã vậy thì anh đáp ứng em một điều kiện"
" Trừ việc em muốn coi những người kia tiếp thì điều kiện gì anh cũng chấp nhận!"
Ly Tâm kinh hãi, mở to con mắt. Sao biết? Sao anh biết suy nghĩ của cô chứ? Anh là thánh sao?
Lãnh Tuyệt tức cười nhìn bộ dáng đáng yêu này của Ly Tâm, nhịn không được cúi xuống hôn lên môi cô. Không đụng thì thôi, đụng rồi thì không thể nào dứt ra được. Thế là một cặp đang triền miên vận động, còn một cặp đang triền miên hôn , sắp sửa vận động =))).
Lúc Lãnh Tuyệt hôn sau, cúi đầu hôn lên cổ cô, đang chuẩn bị kéo áo trễ cô xuống thì thấy cô bật dậy bay thẳng ra ngoài kia đứng. Anh hơi kinh ngạc vì không nghĩ đến sao hôm nay cô khoẻ như vậy. Nhưng sau đó mặt lại âm trầm vì nghĩ cô dám cự tuyệt anh, hừ đến xem anh trừng trị cô như thế nào. Anh đứng dậy đi về phía cô, nhưng thấy cô có điểm gì đó bất thường.
Thật ra lúc nãy là Ly Tâm cũng chìm vào cái kĩ thuật của anh. Nhưng khi cô đang mơ màng thì cô thấy có một vật thể lại đang bay về phía mặt cô. Cô sực tỉnh, nhìn kĩ thì cô khẳng định đó là cái con vật mà cô vừa kinh tởm vừa sợ nó nhất trên đời này. Chính xác nó là con GIÁN, gián đấy, đéo đùa đâu.
Cô còn nhớ lúc cô ở nhà một mình, mẹ đại nhân tan ca về trễ. Cô nằm ở nhìn một mình chờ mẹ , nên đọc truyện ma. Đọc một lúc thì cô buồn ngủ nên ngủ thiếp đi. Nhưng khi cô có cảm giác mặt mình nhột vô cùng thì mở mắt ra, điều đầu tiên cô cảm nhận được là có con gì đó ở trên mặt cô. Cô lấy tay cầm quăng nó vào tường, ra bật đèn nhưng khi thấy nó đéo chết mà còn tung cánh bay tới chỗ cô. Trời ơi, một nỗi sợ hãi mang tên gián dâng lên mãnh liệt. Sau đó hình như vì chạy quá nên cô trượt cmn cầu thang té , nằm đó luôn. Cô phải vô bệnh viện mấy tháng trời vì gãy cổ đó. Nên có thể coi con gián là con động vật mà không nó làm gì được động vật, nó là cái con thất bại của tạo hoá. Không hiểu sao, có thể sinh sản ra được cái con như vậy, đã không giúp ích được gì rồi lại còn biết bay. Cô thường nói ' gián bò không đáng sợ bằng gián bay'.
Ly Tâm nghĩ nó bò ít ra mình còn tự trấn an bản thân là ' không sợ , không sợ' nhưng khi đm nó cất cái đôi cánh ngọc ngà của nó bay như cô tiên thì thôi ăn lờ rồi nhá! Chúc mừng bạn đã ăn lờ! ( 😂) Vì thế cho nên ở đâu có gián thì ở đó không có cô, còn nếu nó thích sấng vào cô thì cô sẽ cho nó ăn trọn cán chổi hoặc đôi dép.
Và cô cực kì nhạy cảm với gián, nên khi thấy rồi thì cô sẽ lấy hết sức bình sinh của mình mà né hoặc đập nó. Vì thế nên nãy cô khoẻ đế độ đẩy được Lãnh Tuyệt ra. Nhưng cô không thể chủ quan vì gián luôn rình rập xung quanh chúng ta. Vì thế cô dáo dác nhìn xung quanh , một góc cũng không bỏ qua.
Lãnh Tuyệt nhíu mày vì thấy cô đang phòng bị một cái gì đó, rồi còn nhìn dáo dác xung quanh. Anh mặt âm trầm đi đến bên cô, vì nãy chính cô phá hư chuyện tốt của cô và anh :
" Em đang phòng bị anh?"
" Không có.... Á....gián!"
Ly Tâm còm chưa giải thích hết câu thì thấy vật thể đen thùi lùi bay thẳng đến chỗ cô, cô hoảng quá la to lên rồi chạy thẳng vào lòng Lãnh Tuyệt.
Lãnh Tuyệt híp mắt nhìn cái vật thể nhỏ bé đang bay kia rồi lại nhìn thân thể cô đang run lên vì sợ thì phì cười. Thì ra con mèo nhỏ này sợ con vật này sao? Anh cũng không khách khí vòng tay qua ôm cô. Đang tính nói gì đó thì nghe một giọng trầm thấp, lạnh vang lên, có thể nói là nghiến răng để phun ra :
" Mấy người đang làm cái gì vậy hả?"
Bạn thấy sao?