Chương 34: Chương 30

Ly Tâm và Lãnh Tuyệt đồng loạt hướng mắt về phía người vừa phát ra âm thanh. Nhưng sau đó Lãnh Tuyệt cũng chỉ liếc mắt nhìn. Còn về phần Ly Tâm trợn mắt nhìn hai người nào đó một lúc rồi lại nhìn bản thân của mình đang được người khác ôm. Ly Tâm đỏ mặt tính tách ra nhưng cái người ôm cô vẫn như cũ không chịu buông mà còn có phần ôm chặt hơn.

Hai người nào đó bị cho ăn bơ đẹp không ai khác là hai cái người mới vừa vận động ở chỗ kia xong, đó là Trần Tuấn Kiệt và Trần Nhu Nhu ( ây da, mọi người à!cái  Họ giống thôi chứ không có liên can gì về huyết thống nha). Thật ra hồi nãy họ đang sắp lên đỉnh nhưng nghe tiếng la thần thánh của Ly Tâm nên chột dạ tự tách ra dù bạn Trần Tuấn Kiệt của chúng ta cực muốn phát tiết lên người Trần Nhu Nhu nhưng vì hình tượng bản thân đã rày dựng bao nhiêu năm mà bị dính phốt ( scandal đó mọi người) thì chắc anh có được chôn cất thì cũng sẽ bị người đời đào bới lên.

Trần Nhu Nhu thì bị thẹn quá hoá giận. Cô giận vì có người dám làm hư chuyện tốt của cô ( còn hư dài dài nha cô bé * cười đê tiện*) . Nếu cô mà biết được người đó là người nào đi, cô chắc chắn giết không tha! Hừ.

Thế là hai bạn trẻ của chúng ta đến chỗ vừa phát ra tiếng hét. Khi vừa bước đến thì hai bạn trẻ đã thấy một cảnh tượng màu hồng phấn nhưng khi nhìn rõ được bạn nữ nào đó thì hai người điều có chung một cảm xúc đó là giận run người. Chỉ tiếc khác nhau suy nghĩ.

Trần Tuấn Kiệt đã tức vì không được phát tiết chỉ là một phần nhưng khi thấy Ly Tâm dám đứng đây tình tứ còn ôm ấp người đàn ông khác thì anh thực sự đã bị chọc giận, giống như đồ của anh bị người khác giựt đi vậy. Khó chịu cực kì, được lắm, Triệu Ly Tâm em giỏi lắm! Chờ đến khi tôi bắt được em đi.

Trần Nhu Nhu hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng dám thể hiện ra trước mặt. Mày được lắm ! Triệu Ly Tâm! Tao cho mày sống là một sai lầm lớn của tao nhưng không sao, mày không còn sống được bao lâu đâu. Nghĩ như vậy ánh mắt Trần Nhu Nhu trở nên thâm độc vô cùng.

Ly Tâm vừa bực bội vì bị ôm, vừa cảm giác có vài đạo ánh mắt như ăn tươi nuốt sống cô thì cô chỉ biết thở dài rồi nhìn Lãnh Tuyệt nói :

" Anh buông ra để em nói chuyện với họ!" Vậy mà không hiểu sao Lãnh Tuyệt nghe lời buông cô ra nhưng lại vào qua eo cô kéo sát vào người. Ly Tâm cũng không ý kiến , vì giờ có ý kiến cũng vậy nên cô ngước lên nhìn hai người trước mặt , nói :

" Tôi có làm gì thì liên quan gì đến mấy người chắc?"  Trần Tuấn Kiệt tức giận trừng mắt nói :

" Em là của tôi thì tức nhiên mọi chuyện điều liên quan đến tôi!"

" Hừ! Anh đừng làm tôi khinh bỉ anh chứ! Tôi là của anh từ khi nào mà tôi không biết nhỉ?"

" Em là của tôi là được! Cho dù em không muốn tôi cũng sẽ bắt em là của tôi! Nên em tránh xa người đàn ông kế bên ra ngay!"

" Anh thật vờ lờ ra anh ạ! Tự nhiên tôi thấy buồn cười quá thể! Tránh xa đàn ông? Anh nói tôi sao?"

" Em đừng có chọc tôi nổi điên , tránh xa người đàn ông đó ra ngay! Em chỉ có thể có mình tôi!"

" Thôi bớt đi ba! Diễn quá sâu rồi! Tôi cứ thích táp vào đàn ông này đấy rồi làm gì được tôi nào?"

" Em thật sự muốn làm tôi nổi điên em mới chịu nổi sao? Em nên nhớ đàn ông của em chỉ có tôi!"

" Thôi đi! Anh đừng có làm tôi khinh bỉ anh thêm nữa! Không phải lúc nãy anh còn trên người cô ta vận động sao? Giờ quay qua lấy tư cách gì mà nói tôi không được gần đàn ông?"

" Không lẽ em đang giận ? Thật ra cô ta chỉ là công cụ thôi!" Trần Nhu Nhu nghe vậy , mặt cúi gầm xuống , tay bấu chặt váy, mặt vặn vẹo vô cùng.

" Anh đang đọc truyện cười sao? Đừng làm tôi cảm thấy nực cười như vậy chứ! Không phải lúc trước anh chán ghét tôi sao? Vậy bây giờ vì cái lý do gì mà anh lại muốn tôi là của anh!" Ly Tâm hít một hơi sâu rồi nói tiếp cũng chẳng để cho Trần Tuất Kiệt có cơ hội trả lời , mà dù sao Trần Tuất Kiệt cũng chẳng biết trả lời như thế nào:

" Không phải anh là người từng nói tôi dơ bẩn sao? Nói tôi dâm đãng sao? Nói tôi là người đàn bà lẳng lơ sao? Thế bây giờ thì vì điều gì mà lại chạy đến đây mà khẳng định tôi là của anh! Hừ! Anh tưởng tôi bị ủng não rồi chắc? Không lẽ anh cứ nói như vậy là tôi vui đến độ chạy về bên anh sao? Anh đang làm tôi càng ngày càng khinh bỉ anh đó. Vậy tôi hỏi mấy người đã có ai từng suy nghĩ đến cảm giác của tôi chưa? Rồi đã bao giờ anh nhìn lại cái con đàn bà lẳng lơ này sống ra sao chưa? Hay chỉ nhìn vào hành động là khẳng định một người?" Ly Tâm càng nói thì càng cảm thấy ấm ức cho nữ phụ và cả bản thân cô vô cùng. Cô hít một hơi nữa rồi nói tiếp:

" Mấy người có cảm thấy mấy người buồn cười không? Tôi lúc trước như nào thì giờ tôi vẫn vậy. Chỉ là tôi đã suy nghĩ kĩ về vài điều. Có lẽ người ta nói đúng ' nếu người ta thích mình thì cho dù mình xấu đến cỡ nào thì người ta vẫn chấp nhận , còn một khi đã không thích thì đến cả thở cũng muốn giết', vậy mà lúc trước hết lần này đến lần khác tôi bám theo anh như một con đỉa. Thế tại sao lúc đó không quan tâm? Đến rồi hôm nay tôi muốn mình sống tốt hơn, muốn bỏ những thứ chẳng phải là của mình thì mấy người lại bám ngược lại tôi? Hơ! Anh có bao giờ nghe câu ' một người chờ đợi quá lâu thì đến một lúc nào đó  người đó cũng cảm thấy mệt mỏi mà buông bỏ ' chưa? Tôi mệt mỏi lắm rồi! Thật sự đã quá nhiều tổn thương dành cho một con người rồi. Vậy tại sao tôi buông rồi, mà mấy người không phải buông tôi trước sao? À không, nói buông không đúng, phải nói là bị vứt bỏ mới đúng ! Vậy thì bây giờ vì cái gì mà đòi tôi là của anh? Tôi không là của ai cả! Và cũng chẳng ai là của ai. Còn cô!" Nói đến đây Ly Tâm chỉ thẳng mặt Trần Nhu Nhu nói :

" Tại sao vậy? Tôi không làm gì cô cả? Tại sao khi truy xét mọi thứ, cô lại đổ lỗi hết cho tôi! Tại sao cô không đi tìm đàn ông của cô mà chấn vấn? Sao cô phải đi tìm tôi mà chấn vấn? Tôi và cô cũng là con gái với nhau mà! Thế tại sao cô vì mấy tên đàn ông này mà hết lần này đến lần khác chấn vấn tôi? Tôi là con người mà? Tôi đâu phải sắt thép mà không biết đau? Tại sao hết lần này đến lần khác mấy người cứ làm phiền tôi? Cô chấn vấn tôi là cướp đàn ông của cô! Quyến rũ đàn ông của cô! Cô có cảm thấy khi cô nói câu đó nghe nói tức cười đến cỡ nào không? Tôi quyến rũ đàn ông cô? Ha hả! Nếu như người đàn ông đó yêu cô thật lòng thì cho dù tôi có cởi chuồng nằm trên giường quyến rũ thì người đàn ông của cô cũng sẽ chẳng quan tâm, còn nếu người đó không yêu cô thì cô có giữ thì họ cũng sẽ vẫn đi thôi. Cô không nghe mọi người thường nói sao ' đồ của mình thì có đi đâu thì nó cũng về bên mình, còn đồ không phải của mình thì cho dù có dành giựt thì nó vẫn bỏ đi ' nên cô đừng có tìm tôi mà chấn vấn nữa! Nếu cô có thể quản tốt cái đám đàn ông của cô thì cô rất giỏi rồi nhưng để giam họ trong cái lồng mỏng manh của cô thì rồi sẽ có một ngày cô mất hết tất cả thôi. Cô làm ơn tránh xa tôi ra, tôi muốn bình yên! Tôi chẳng có tư tưởng nào mà muốn la liếm đàn ông cô đâu, cô khỏi lo! Tôi chỉ muốn tìm đàn ông cho riêng mình thôi, tôi chỉ muốn người đó cho tôi cảm giác an toàn thôi! Chứ như cô giữ đàn ông thì tôi sẽ bị mệt chết! Vì họ là họ sao mà cô quản được hết chứ? Nên tôi tha thiết mong mấy người gặp tôi né tôi dùm! Tôi chân thành cảm ơn!  "

Lãnh Tuyệt thấy Ly Tâm nói đến khúc cô muốn tìm một người đàn ông cho riêng mình thì con mắt anh sáng quắc như chỉ vài giây, rồi sau đó quay qua nhìn Ly Tâm nói:

" Người đàn ông của em đang ở đây! "

Ly Tâm giật mình , quay qua trợn mắt nhìn Lãnh Tuyệt nhưng sau đó lại phì cười nói :

" Còn phải xem biểu hiện của anh đã"

" Tất nhiên là sẽ tốt rồi "

Ly Tâm buồn cười nhìn Lãnh Tuyệt. Không ngờ anh lại có điểm dễ thương như vậy nha. Nhưng mà hôm nay nói ra hết như vậy cô thấy thoải mái trong lòng vãi ra. Giống như được dở tảng đá nặng trong lòng ra vậy. Hưmmm! Còn về Lãnh Tuyệt thì cô nghĩ cô nên thử mở lòng một lần xem sao, dù sao cũng không mấy miếng thịt nào , nhiều khi còn thêm thịt rồi sao? Tuy lúc trước cô chưa xuyên qua đây thì cô chẳng có một mối tình nào cả nên cô rất ngu ngơ trong việc yêu một người nhưng cô hay đọc tiểu thuyết và coi phim tình cảm nhiều nên cũng có thể coi là không bị mù về tình yêu, nói về cô yêu thì cô chưa biết, nên bây giờ thử mở lòng một lần xem. Dù sao thì thanh xuân còn dài, phải để mình có nhiều kỉ niệm buồn , vui, đau ,... thì mới trưởng thành được nhỉ? . Nghĩ vậy cô mỉm cười, rồi quay qua nắm tay Lãnh Tuyệt kéo đi :

" Mình về thôi!"

Lãnh Tuyệt hơn bị bất ngờ vì thấy Ly Tâm lần đầu tiên chủ động nắm tay kéo đi. Không hiểu sao trong lòng anh lưng lưng hạnh phúc và ấm áp, ánh mắt anh dừng trước bóng lưng Ly Tâm rồi sau đó nhìn xuống bàn tay cô đang nắm tay mình, anh nhìn một chút rồi nắm chặt tay cô nhiều hơn. Cảm tưởng như chẳng có gì có thể chia cách.

Nhưng khi Lãnh Tuyệt đi đến vài chỗ  anh có liếc mắt nhìn vào nơi có vài cái bóng đang đứng.

Và những người đó không ai khác là các anh nam9 đây. Các nam9 của chúng ta khi đang đứng trong tiệc thì cố tìm kiếm hình bóng của một người nhưng tìm thế nào cũng không thấy. Thế nhưng một hồi lâu sau, các nam9 ta điều có một suy nghĩ như nhau đó là tiến ra ngoài vườn của nhà hàng. Và khi tất cả cùng bước ra, mặt ai cũng thoáng bất ngờ nhưng không quan tâm mấy và bước đi tiếp. Khi mới vừa bước ra cùng lúc thì đã nghe được đoạn đối thoại của Trần Tuất Kiệt cùng Triệu Ly Tâm, một chữ không sót. Lúc đầu các anh thất thần đứng đó nghe từng lời từng lời của Ly Tâm, nó như đánh sau vào bên trong vậy. Nên bây giờ các anh điều chìm vào suy nghĩ của bản thân.

Phạm Dật Thần suy nghĩ kĩ những lời cô nói. Cô nói đúng, anh lấy tư cách gì mà muốn biến cô thành của anh? Anh cũng từng chán ghét cô đó, cũng từng khinh bỉ cô đó, cũng từng chẳng coi cô ra gì đó, thế nhưng sao lúc cô thay đổi, cô không còn bám theo anh nữa và hình như có điểm muốn tránh xa anh nhiều hơn . Đáng lẽ điều đó phải làm anh thoải mái , hạnh phúc đúng không? Nhưng tại sao khi cô không còn bám theo nữa! Anh lại thấy mất mác. Nhiều lần anh tình cờ thấy cô cười vui vẻ, sống rất tốt và không hiểu sao từ lúc đó anh lại muốn tìm hiểu cô nhiều hơn. Nhưng cô nói như vậy! Thật sự anh bị nhói chỗ nào đó thì phải! Nhưng cho dù cô nói vậy thì anh vẫn muốn dõi theo cô nhưng với tư cách là một người theo đuổi.

Hàn Phong Thần từ lúc cô và Lãnh Tuyệt đi xong thì anh vẫn im lặng, chẳng ai biết anh đang nghĩ gì?. Anh nghĩ có lẽ lúc đầu anh thật có khinh thường cô thật nhưng anh chỉ mới gặp cô vài lần và không hiểu sao có một thứ gì đó cứ cuốn hút anh phải tìm hiểu cô. Và khi anh tìm hiểu xong rồi thì anh thật sự lại muốn hiểu cô nhiều hơn những thứ anh biết qua tờ giấy mà người ta điều tra. Nên cho dù cô nói như vậy nhưng mà anh vẫn muốn cô là của anh.

Hiên Viên Triệt lúc đầu bị sốc thế nhưng sau đó là anh chua sót vô cùng. Anh nghĩ những câu nói đó hình như cô đang chửi thẳng vô mặt mình vậy. Anh là người hiểu rõ nhất! Anh cũng là người hất hủi cô, chà đạp, chán ghét, khinh bỉ tình cảm của cô. Từng câu nói của cô như vết dao đâm thẳng vào tim anh vậy. Anh tưởng lúc trước anh thật sự thích Trần Nhu Nhu nhưng hình như anh đã nhận lầm tình cảm của mịn dành cho Trần Nhu Nhu thì phải, vài ngày nay anh đã chợt nhận ra, tình cảm mình dành cho Trần Nhu Nhu không thể khác hơn đó là tình cảm anh trai dành cho em gái. Còn anh đối với Triệu Ly Tâm có lẽ là đã yêu nhưng anh hay phủ nhận và có tỏ ra mình yêu Trần Nhu Nhu, anh đã tổn thương Ly Tâm quá nhiều rồi. Có phải khi mất đi rồi người ta mới biết quý trọng? Nhưng muộn rồi phải không? Nhưng anh không chấp nhận, anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, sẽ cố làm cho cô yêu anh lại một lần nữa.

Trịnh Bắc Dật thì vẫn nồng đậm hứng thú. Triệu Ly Tâm phải không? Tôi phải biến em thành của tôi! Và moi móc hết mọi thứ về em! ( Moi móc? Nói nghe ghê vậy cha nội! )

Đào Bá Lam mặt lạnh chẳng biểu cảm gì nhiều nhưng trong lòng anh sóng gió tơ bời. Anh đang cảm thấy lòng rợn sóng cực lớn. Có phải cô đang muốn nhắn gửi đến với anh? Lúc trước cô cũng từng bám lấy anh không tha ở trường nhưng từ khi thấy cô chửi thẳng vào mặt Hiên Viên Triệt cùng Trần Nhu Nhu, và một vẻ mặt lạnh , quật cường , độc ác khi cô giải quyết những người dám khinh thường cô trong lớp. Những hình ảnh đó cứ từ từ tràn về trong đại não anh, một cô gái từ khi nào đổi thay nhưng vậy? Hay do cô che dấu quá tốt? Thế nên anh mới tìm hiểu mà càng tìm hiểu thì càng bị thu hút. Vậy ngoài những cô người đó cô còn con người nào nữa không? Nên anh muốn tìm hiểu thật nhiều về cô. Cho dù cô nói gì đây nữa thì anh vẫn sẽ tìm hiểu.

Trương Diệp Thành mặt trầm mặc không nói gì cả nhưng trong lòng sóng gió rợn sóng không ngừng. Nói gì thì nói thì anh cũng phải biến cô là của anh!

Còn về phần Trần Tuất Kiệt và Trần Nhu Nhu thì hai người cứ đứng như trời trồng. Sau một hồi lâu khi Lãnh Tuyệt và Ly Tâm đi xa lâu rồi thì hai người mới tỉnh táo lại.

Trần Nhu Nhu bấu chặt tay, môi mím lại, mặt cúi xuống, ánh mặt thâm độc chiếu thẳng xuống đất. Mày được lắm Triệu Ly Tâm! Mày dám nói những điều như thế trước mặt đàn ông của tao! Mày chờ đó! Tao sẽ trả hết cả vốn lẫn lời cho mày! Hừ! ( Ây da! Nãy giờ con ta nói muốn tốn một xô nước miếng mà ngươi vẫn muốn giết nó sao? Ây da! Ta nên nói ngươi não tôm hay não kiến đây?)

Trần Tuấn Kiệt nhìn về phía bóng cô và người đàn ông kia đến thất thần một lúc. Nhưng sau đó tay nắm chặt quả đấm! Cô nói đúng, lúc đầu anh có ghét cô nhưng bây giờ không vậy nữa! Bây giờ dù cô có hận anh cũng phải biến cô là của anh! ( Ta nói! Cạn lời)

Nếu mà để Ly Tâm biết được một đám suy nghĩ của những người này chắc chắn cô sẽ cầm dép tát cho sml ( sấp mặt l** 😂) từng người một. Cô sẽ rống lê mà chỉ vào mặt từng đứa chửi " bà nội choa tụi bây, tao nói phun nước bọt như mưa như vậy mà tụi bây vẫn còn muốn bám đuôi sao? @#%+&%# " và một dàng chửi tục đằng sau.

--------tg--------

Ahuhu! Ta thấy ta càng ngày viết càng kì kì! Mong mọi người bỏ qua cho ạ!

Mọi người đọc là vui hết lớn rồi! Ta sẽ cố gắng viết ra sớm nhất có thể! =))))

Yêu m.n , bắn tym 😘😘😘

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...