Chương 36: Chương 31

Sau những trận suy tư của những nam chủ, nữ chủ của chúng ta thì giờ chúng ta quay lại với nhân vật chính gây ra chuyện này.

Ly Tâm bây giờ đang ngồi yên vị trên chiếc xe của Lãnh Tuyệt. Cô đang cảm thấy cực kì thoải mái, như được gỡ đi tảng đá đè nặng trong lòng. Cô biết khi cô nói những lời kia ra xong thì cô cũng chẳng biết những ngày sau có được yên ổn nghỉ xả hơi không nữa. Cô chỉ biết thở dài nhìn ra ngoài đường phố nhộn nhịn.

Lãnh Tuyệt liếc mắt nhìn thấy Ly Tâm thở dài, anh giờ cũng không biết nên làm gì cho phải. Lấy tay của anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại kia như muốn nói ' không sao cả, có anh ở đây rồi'.

Ly Tâm bất ngờ vì bị một bàn tay ấm áp nắm, quay qua nhìn Lãnh Tuyệt vẫn đang tập trung lái xe. Tự nhiên trong lòng cô có một sự ấm áp len lỏi, cô lấy tay mình đan lòng vào năm ngón tay của anh. Rồi nhìn ra ngoài khung cửa xe, mỉm cười.

Lãnh Tuyệt cũng hơi bị bất ngờ nhưng sau đó khoé miệng anh cũng nhếch lên từ từ. Hành động của con mèo nhỏ cho thấy, con mèo nhỏ đã chấp nhận anh rồi. Thiệt tình nếu ở đây không có người chắc anh đã đứng cười ha hả rồi ( 0.0 hả??? Anh là ai ?? Trả Lãnh Tuyệt lại đây!!!)

Thế là trên một chiếc xe mùi không khí ngập tràn tình eo lấp lánh, ấm áp , hạnh phúc thế nhưng chưa được bao lâu thì Ly Tâm ngồi một hồi cảm thấy có gì đó không đúng, ủa?, Sao mình thấy cái váy mình kì kì ta ơi? Sao chân mình hình như nói banh ra to hơn được này? Sao chân mình đi chuyển thoải mái vậy cà? Mình nhớ mình mặc đầm bó mừ?

Ly Tâm ngó xuống nhìn cái đầm, à không, giờ phút này nhìn nó chẳng khác gì mấy là một cái nùi giẻ. Ôi mẹ ơi! Nó rách hồi nào mà mình không biết vậy cà?. Cái đầm đã bị rách như cái quần, nó bị rách ở dưới lẫn ở trên. Chỉ là ở trên đỡ được một tí là rách từ giữ chân rách lên một tí và chưa tới hán ( 😂). Còn ở dưới thì nó đã qua đít (😂).

Ly Tâm khóc không ra nước mắt. Hèn chỉ nãy ngồi rình thấy ngồi xuống thoải mái như vậy. Ahuhu! Ậy! Có khi nào vì ham mê coi phim HD không che mà tiếng rách nó phát ra cô cũng không thèm nghe? Ôi chu choa mẹ ơi! Hồi nãy có ai để ý không?

Nếu nãy cô mà biết ở đó còn nhiều hơn số người hiện tại mà cô thấy thì cô chắc chắn sẽ đi nhảy cầu ( 😂) nhưng hên là cô không biết gì cả và mấy người kia cũng không để ý.

Nghĩ đến đây Ly Tâm liếc con mắt qua Lãnh Tuyệt, thấy anh vẫn như cũ không nhìn cô thì cô lại liếc xuống nhìn cái tay đang đan nhau. Cô giật giật khoá mắt, ây da! Cái này có phải gọi là tự đưa mình vào hòm không? Cô nhúc nhích cái tay của mình muốn lấy tay về. Thế nhưng khi cô mới vừa nhúc nhích thì cái bàn tay to lớn kia lại nắm chặt không buông.

Ly Tâm ngước lên trừng mắt nhìn Lãnh Tuyệt. Rồi lại cố rút tay mình về nhưng cố cỡ nào cũng không được, cô bất lực. Ly Tâm hậm hực nói :

" Anh buông ra!"

" Em là người nắm tay anh chặt trước!"

Ly Tâm á khẩu, chỉ biết trừng mắt nhìn. Không lẽ giờ nói mình bị rách váy? Thôi kệ , chơi tới luôn. Ly Tâm bực bội nói :

" Em bị rách váy rồi! Anh buông ra! Để em còn che chứ. Cứ để vầy quài gió luồn vô lạnh lắm !"

Lãnh Tuyệt điềm nhiên liếc mắt nhìn về phía váy của Ly Tâm. Ly Tâm trợn mắt lấy tay không bị nắm che lại, thế nhưng điều làm cô khổ sở đó chính là che cở nào cũng hở. Mà ngồi lay hoay một hồi nó rách lên một tí nữa rồi! Ahuhu số cô quá nhọ mà!

Thế nhưng khi cô cảm thấy có ánh mắt cứ nhìn thì cô trừng mắt quay qua nhìn Lãnh Tuyệt nói:

" Anh ...nhìn gì chứ? Chưa thấy người ta rách đầm bao giờ à?" Ặc, cô đang nói cái quái quỷ gì thế này!!! Cô đây là giận quá mất khôn mà. Đang kiểm điểm bản thân thì nghe giọng trầm vang lên nói :

" Ừ! Anh chưa bao giờ nhìn thấy!"

Ly Tâm trợn lớn con mắt nhìn Lãnh Tuyệt, cô còn có cảm tưởng mặt anh đang tỏ vẻ ngây thơ, trong sáng khi nói ra câu này nha. Ly Tâm thật sự đã bị hù doạ đến độ con tim nhỏ bé sắp tan vỡ nhưng khi nghĩ lại cái cảm tưởng của cô vừa nãy thì cô bị rùng mình nhìn anh nói :

" Anh...là ai? "

" Anh là người yêu em kiêm sắp chồng em và sắp làm ba con em!"

Ly Tâm một lần nữa một sùi bọt mép, sợ hãi nhìn anh nói :

" Anh là ai? Anh trả Lãnh Tuyệt lại đây! Lãnh Tuyệt chắc chắn không phải con người này!"

"..."

" Anh là ai? "

Lãnh Tuyệt thắng xe một cách bất ngờ làm cho đầu của Ly Tâm va hẳn lên cửa kính của xe. Cô bây giờ đã hiểu thế nào là sml (😂 có cần ta giải thích từ này nữa không? Sấp mặt lờ ấy). Đang xoa xoa chỗ vừa đụng hồi nãy, tính quay qua chửi Lãnh Tuyệt thì thấy mặt anh kề sát mặt cô. Ly Tâm một lầm nữa bị hết hồn, xám nữa bẹt ngửa đập đầu ra sau rồi.

Lãnh Tuyệt tiến sát mặt mình lại gần mặt cô, lấy tay không nắm nhau bóp cằm cô, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình, còn cười nói :

" Thế em nhìn kĩ xem anh là ai?"

Ly Tâm bị bắt buộc phải nhìn, đã vậy còn nghe điệu cười của anh thì không biết vì sao cô lại rùng mình. Nên cô nhìn thẳng vào mắt anh, khi thấy được con ngươi màu đen pha màu xanh lá thì cô đã biết đây là Lãnh Tuyệt hàng thật, nãy cô còn tưởng hàng fake. Cô lắp bắp nhìn anh nói :

" Anh là Lãnh Tuyệt! "

" Ừ tốt! Mà hình như em quên cách xưng hô sao cho đúng rồi nhỉ?"

" Nào có! Tuyệt à! Trễ rồi về thôi nào!"

Lãnh Tuyệt hài lòng buông cô ra, anh chòm về phía sau xe lấy cái áo khoác đưa cho cô, nói:

" Che lại đi!"

Ly Tâm cảm động đến độ sắp rơi nước mắt nhưng khi nghe câu nói sau của Lãnh Tuyệt thì cô chỉ muốn tát vào mặt anh :

" Nếu em muốn khiêu gợi thì phải đợi về nhà đã! Trên đây không tiện!"

Ly Tâm trừng mắt nhìn cô người vô sỉ trước mắt, cô chỉ không ngờ anh có nhiều mặt như vậy. Lấy áo khoác che chân lại rồi quay ra nhìn bên ngoài cửa luôn.

Lãnh Tuyệt chỉ liếc nhìn sau đó rồi cười mỉm. Con mèo nhỏ này càng ngày càng đáng yêu.

-------ta là tuyết phân cách về đến nhà Tuyệt đại ca rồi--------

Lãnh Tuyệt ngừng xe trước biệt thư to lớn của mình, quay đầu lại nhìn con người đang ngủ ngả ngửa ra, đã vậy khoá miệng còn chảy nước miếng. Anh thật sự chẳng biết nên nói gì nữa, cô không sợ anh một phát ăn sạch cô luôn sao? Nhưng nếu cô không bài xích với anh thì tức nghĩa là cô khẳng định cô tin tưởng anh rồi.

Thế nhưng, cô không biết là tùy nhìn cái tướng ngủ rất ưa là mất nết nhưng nó lại quyến rũ chết người nha. Nhìn xương quai xanh của cô mà anh chỉ muốn cắn cho mấy cái , đã vậy còn lộ khe ngực đang phập phồng. Aizzzz , thật là tiểu Tuyệt của anh có phản ứng rồi đây nè! Đã vậy cái áo khoác cô đang che đùi , nó lại lộ ra một ít đôi chân dài trắng không tì vết của cô. Aizzzz, thật là bi đát cho anh mà.

Anh bây giờ sắp chịu không nổi rồi, thôi thì ẵm lên phòng rồi ăn từng tất thịt của cô vậy ( thật bi ai cho con ta mà 😂 thôi chaiyo nha) . Anh nghĩ như vậy nên mở cửa đi ra, vòng qua bên cửa của cô mở ra, ẵm cô đi vào trong.

Lãnh Tuyệt ẵm Ly Tâm lên phòng, đặt cô xuống giường rồi quay qua phá cửa lại. Trước tiên muốn ăn được ngon miệng thì chúng ta nên đi tắm cái đã ( -_-) . Nghĩ là làm , anh đi vào phòng tắm, để lại người kia đang nằm trên giường ngủ và cũng chẳng biết bản thân mình đang bị một con sói tính kế.

Ly Tâm xoay qua xoay lại, cảm thấy thoải mái vô cùng. Nhưng sau đó cô thấy có điều gì đó không đúng lắm, cô nhớ không lầm là cô nằm trên xe mà? Vậy sao có thể ưỡn người rồi còn lăn tới lăn lui được?.

Ly Tâm mở to mắt ra, nhìn căn phòng có thể cho là quen thuộc đối với cô. Ặc, đây là phòng Lãnh Tuyệt mà?. Đang tự hỏi là mình có phải ở trong phòng Lãnh Tuyệt không thì cô nghe tiếng nước từ trong phòng vệ sinh truyền ra.

Ly Tâm ngồi bật dậy nhìn chằm chằm vào phòng vệ sinh đang truyền ra tiếng nước. Trong lòng cô vang lên những hồi chuông cảnh báo nhưng sau đó cô nhớ ra gì đó thì lại ngồi ngay ngắn trên giường, à không, nằm phè ra giường luôn.

Lãnh Tuyệt bước từ trong phòng tắm ra, nửa thân dưới chỉ quấn một cái khăn trắng, còn nửa thân trên lộ ra cơ bụng 8 múi ( phụt, máu mũi của ta), rắn chắn, đã vậy một vài giọt nước chưa được lau khô chảy dọc trên cơ bụng. Bây giờ phải nó là anh cực kì hại nước hại dân, nếu như để đám gái mê trai mà thấy được thì chắc chắn nó hiến " chinh " còn được mà (😂).

Lãnh Tuyệt vừa mới bước ra thì đã thấy vẻ mặt có đập chết của Ly Tâm thì cũng nhìn làm cho Lãnh Tuyệt mỉm cười , lời nói với giọng quyến rũ chết người nói :

" Nhìn anh đẹp lắm sao?"

Thế là bạn Ly Tâm của chúng ta dính chưởng. Bạn Ly Tâm bật dậy, gật đầu lia lịa. Còn Lãnh Tuyệt hài lòng vô cùng, lần đầu tiên anh cảm thấy sắc đẹp của anh rất được nha. Anh lại bắt đầu muốn gạ gẫm, ặc, nhầm quyến rũ Ly Tâm tiếp, anh nói:

" Thế em có muốn sờ thử không?"

Ly Tâm một lần nữa gật đầu. Có lẽ người ta nói đúng " cô đang bị sắc đẹp làm cho ngu người" (😂) . Lãnh Tuyệt đạt được mục đích, cười sánh lạng đi lại gần Ly Tâm, ngồi xuống, cầm tay Ly Tâm đặt lên cơ bụng của mình.

Còn Ly Tâm của chúng ta bây giờ như muốn bùng cháy, lần đầu tiên trong đời cô mới được sờ cơ bụng đường ông nha! Mặt cô bây giờ dâm vô cùng, tay cô không tự chủ mà sờ sờ. Trong đầu cô chỉ có mấy từ cứ bay qua bay lại " ta sờ, ta sờ, ta sờ" ( bi aii a! Con ta từ khi nào trở thành như vậy)

Ly Tâm lại không biết là khi cô sờ như vậy thì cô đã trực tiếp kích thích dục vọng của người đàn ông này. Lãnh Tuyệt mắt tối sầm, thật muốn ăn cô mà. Nghĩ là làm liền đè Ly Tâm xuống, một tay của anh cầm hai tay đang sờ loạn trên người anh mà kéo lên đỉnh đầu. Anh đưa môi anh xuống xâm chiếm môi cô, còn tay còn lại không rảnh rỗi gì mà mò vào trong đầm cô. Vì cái đầm chật chội nên anh một tay xé rách luôn. Thế là tay anh thoải mái luồn vào áo ngực của cô xoa nắn.

Ly Tâm đang sờ sờ đã, thì bất ngờ bị đẩy xuống, đang choáng váng thì một bờ môi đặt lên môi cô làm cô không thể phản kháng được gì. Đang lúc đầu óc choáng váng vì nụ hôn thì nghe tiếng xé quần áo, làm cho cô giật mình mở to mắt, chợt nhớ ra vấn đề quan trọng nên cố muốn thoát.

Lãnh Tuyệt cảm thấy cô đang mất tập trung, còn muốn thoát thì anh cắn cho một cái vào môi cô. Ly Tâm đau quá tính hé răng kêu đâu thì nhớ ra mình bị người ta hôn môi lưỡi như vậy sao mà kêu được. Đang lúc không biết kêu anh dừng lại thế nào thì thấy mình sắp hết hơi, đến độ choáng váng đầu óc.

Lãnh Tuyệt thấy Ly Tâm gần hết hơi thì mới buông ra nhưng sau đó lại đưa môi xuống hôn lên xương vai xanh của cô. Tay rảnh rang mò xuống gần đến quần nhỏ của cô.

Ly Tâm đang hơi choáng váng, thấy tay anh đang có dấu hiệu muốn xuống vùng cấm thì cô giật nảy người. Miệng lắp bắp nói :

" Dừng...lại...không được!"

" Mèo con à! Em trải qua một lần rồi thì tất nhiên em cũng biết! Anh không thể dừng lại"

" Không được....hôm nay không được!"

" Không được cũng phải được!"

" EM ĐANG CÓ KINH!"

Chỉ sau 4 chữ , không ít cũng không nhiều nhưng làm cho Lãnh Tuyệt của chúng ta bị đình chỉ mọi hoạt động. Giờ chỉ có thể nói sắc mặt của Lãnh Tuyệt đen còn hơn đít nồi.

Ly Tâm dở khóc dở cười, ây da, cái này là tại anh mà, cô có cố ý đâu chớ. Cô chỉ thấy mặt anh âm trầm đứng dậy đi vào phòng tắm xả nước ào ào ở trỏng. Ly Tâm ở ngoài ngồi cười ha hả vì có người gặp nạn. Cái này gọi lại tự bê đá đập chân mình nè. Cười hả hê xong cô tính đi lấy đồ mặc thì chợt nhớ ra, đồ của cô chưa chuyển tới đây!

Cô khóc không ra nước mắt, cái này có phải gọi là cười người hôm trước hôm sau người cười lại cho vào mặt không? Cô nhìn dáo dác xung quanh coi, để xem có gì còn mặc được không? Nhưng rất tiếc, đồ bị xé còn hơn cái nùi giẻ mà mặc cái gì? Đang hậm hực tính chửi thề thì mắt liếc qua thấy cái áo sơ mi màu trắng trên bàn.

Nếu Ly Tâm đoán không lầm là áo Lãnh Tuyệt nha! Lấy mặc đỡ chắc anh ta cũng không nói gì đâu ha. Nghĩ là làm, cô đi ra lấy áo sơ mi anh mặc vào. Khi cô mặc vào, nhìn cô bây giờ chẳng khác gì một cô bé loli trong cái áo sơ mi. Cô đen mặt, hừ! Ai bảo anh ta to cao quá làm gì! Mà thôi kệ! Che được hết người là ok rồi!

Ly Tâm vui vẻ, hứng trí leo lên giường nằm nhưng lại nghĩ đến một điều gì đó! Ặc , lỡ cái kia nó trào lũ ra ngoài dính áo của anh ta rồi sao? Rồi có khi nào mình sẽ bị chém hay ngũ mã phanh thây không? Ây! Chắc anh ta không đến nỗi nhỏ mọn như vậy chứ? Mà thôi kệ đi, dù sao anh ta kêu mình qua đây ở mà nên anh ta phải có trách nhiệm, mặc có cái áo chứ nhiêu ( =))) mẹ ơi! Mẹ bị bán đấy! )

Ly Tâm tự biên tự diễn xong rồi leo lên chiếc giường king size, nằm phè ra nhưng một hồi lại thấy cấn cấn ngay ngực. Ấy chết, cô quên cởi áo ngực nhưng lại nghĩ, cô ngủ với đàn ông mà không mặc áo ngực nguy hiểm lắm nha! Nên thôi , cho bản thân chịu cực một tí vậy. Bỗng cô cảm thán, cô nhớ cái màn hình LCD của mình! Nếu mà dú cô lép thì thả rông cũng chẳng ai biết nhưng giờ biết sao giờ , đành chấp nhận. Thế là cô nằm phè ra ngủ luôn ( ta không biết là ngươi thuộc cái thể loại gì nha)

Lãnh Tuyệt sau khi giải quyết nhu cầu trong phòng vệ sinh xong ( khụ khụ, các nàng tự hiểu nha ! =)))) ). Lãnh Tuyệt đi ra với cái quần ngang đầu gối, còn ở trên thì mặc với cái áo thun trắng. Mặt anh vẫn âm trầm như cũ nhưng khi ra thấy Ly Tâm đã ngủ như chết thì anh chỉ biết thở dài. Lại nhìn đến cô mặc áo sơ mi của mình thì trong lòng dâng lên cảm giác hành tựu. Vì thế cho nên anh không so đo với cô nữa mà leo lên nằm ôm cô rồi chìm vào giấc ngủ. Thế nhưng trong lòng anh đã sớm vặt ra một kế hoạng đồ cả vốn lẫn lời hôm nay. ( Một phút mặc niệm cho con ta =))) thôi không sao cả chaiyo Ly Tâm: * ném dép* con tác giả kia!!! Cưng dám đưa chị vào hang sói mà còn dám kêu ta cố lên nữa chứ!!! Tg: ahihi! Ngươi khoái chết mồ mà bày đặt à! Ly Tâm: có mi khoái đấy! Tg : thôi con ở lại mạnh giỏi! Cố lên ! Chaiyo! Ta đi đây! Ly Tâm :* ném dép không ngừng nghỉ* BIẾN NHANH CHO KHUẤT MẮT ĐI!!!!)

-----------Tg-----------

Yêu! 😘😘 Ta đang cố viết sớm nhất có thể đó! Yêu các nàng nhiều !!!!

( Thả thính lớn =)))) )

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...