Mặt trời đang nhú gần lên, có thể nói là đang báo thức cho một ngày mới đến để mọi người bắt đầu công việc.
Trong một căn biệt thự, vừa nhìn vào trong cửa sổ của một căn phòng mang chủ đạo màu đen, trên chiếc giường trắng là một đôi nam nữ với nhan sắc , có thể nói là làm cho nhiều người đổ máu mũi.
Thế nhưng chúng ta chỉ nhìn xa thôi, còn khi chiếu lại gần. Ây da, bạn nam ngủ tựa như một vị thần , nhìn qua bạn nữ thì chỉ có thể làm cho người khác giật giật khoé miệng. Bạn nữ của chúng ta tung chăn tè le , nằm kiểu một con ếch đã chết mà còn nằm ngửa ra, đã vậy miệng chảy nước miếng như một dòng sông, đầu tóc bù xù. Có bao nhiêu mất nết là bấy nhiêu mất nết.
Quay qua bạn nam, bạn nam chỉ nằm nép một chỗ ,yên ổn, chăn vẫn đắp lên người. Ây da, nhìn như một vị thần.
Nhưng cái hình ảnh trước mắt này thật khiến người ta khó chấp nhận được. Một bên đẹp như vị thần, một bên chỉ biết dùng từ cạn lời để diễn tả. Và hai người đó không ai khác chính là Lãnh Tuyệt và Ly Tâm.
Bỗng Lãnh Tuyệt mở mắt nhìn chằm chằm vào Ly Tâm một lúc rồi ngồi dậy, anh trước tiên bước xuống giường rồi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Anh tắm rửa mặc đồ đẹp đẽ sang trọng đang tính đi ra ngoài thì bỗng nhớ ra cái con người còn đang nằm phè trên giường kia. Anh nhìn cô mà chỉ lắc đầu ngao ngán. Đi lại lây cô dậy :
" Mèo con, dậy đi học đi nào!"
Ly Tâm đang ngủ mơ, nghe bên tai truyền đến một giọng nói mê hoặc thì nhíu chặt mày , miệng lầm bầm mắng chửi :
" Biến, sến súa quá! Để ta ngủ !"
Lãnh Tuyệt đen mặt, khí lạnh bỗng ùa về một cách đột ngột làm cho bạn nữ nào đó nằm trên giường lạnh đến rùng mình, lấy tay mò mò chăn thì bỗng bị một lực lớn cầm tay rồi còn bị một vật thể nặng đè lên người, sau đó là một giống nói mang tính chất cảnh cáo nồng đậm :
" Nếu em còn không dậy! Tôi không cần biết em có cái kia hay không cũng ăn em!"
Ly Tâm mơ mơ màng màng nghe được giọng nói, còn ngửi được mùi nguy hiểm, mắt mở to, tỉnh ngủ, nhìn thấy khuôn mặt đẹp như một vị thần trước mắt mà cô thật muốn lên tăng xông máu. Ly Tâm chỉ biết cười hì hì nói :
" Ahihi! Tuyệt ! "
" Chịu tỉnh?"
" A! Hình như trễ rồi kìa! Em còn đi học! Buông em ra!"
Lãnh Tuyệt nhìn nhìn cô một lúc rồi mới buông cô ra. Ly Tâm được tự do , bật dậy chạy thẳng vào phòng tắm. Cô thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng thầm nói : ' sáng sớm còn đang say ke mà còn bị hù doạ nữa chứ!' .
Ly Tâm vệ sinh cá nhân xong thì bỗng nhớ ra, đồ mình đã chuyển tới đây đâu? Thế không lẽ nude đi học? Oh no no!
Đang rối rắm không biết làm gì thì bỗng ánh mắt cô nhìn về phía có bộ đồ học sinh để đó. Cô trợn mắt, đi lại, cầm lên nhìn tới nhìn lui thì cô xác nhận đây chính xác là đồng phục của cô nhưng thế đéo nào nó lại ở đây? Một vấn đề nan giải dữ nhỉ? Đang miên man suy nghĩ thì nghe ở ngoài truyền vào :
" Em còn không nhanh lên thì trễ giờ là tại em!"
Ly Tâm trợn mắt nhìn ra ngoài cửa vừa phá tiếng nói, ánh mắt cô nhìn như muốn xuyên thủng cái cửa để thấy cái người kia. Thế nhưng cô cũng mỏi mắt quá nên thôi kệ mặc vô đại đi, có còn hơn không. Vì thế cô quăng luôn cái vấn đề tại sao đồng phục cô lại ở đây ra sau đầu thế nhưng cô không biết là vấn đề rất đơn giản đó là đồ cô được mang tới từ sáng sớm rồi. ( -_- trách ai bây giờ? Trách mình ngu =))) )
Sau khi Ly Tâm xuống được dưới nhà , cô đang cầm bánh swawich ăn chóp chép thì nghe Lãnh Tuyệt nói một câu xém nữa cô chọt luôn cái bánh swawich vào cổ họng mẹ rồi :
" Anh chở em đi!"
Ly Tâm hên chỉ bị nghẹn nên uống một tí nước là hết. Cô quay qua trừng mắt nhìn anh nói :
" Em không muốn chơi trội! Em muốn đi xe đạp!"
" Không có xe đạp"
" Vậy thì xe máy"
" Không có xe máy"
" Chứ nhà anh có gì hả? Nguyên cái biệt thự to tổ bố như vậy mà không có xe sao?"
" Như em đã thấy! Chỉ có xe hơi hoặc siêu xe!"
Ly Tâm nghẹn họng, mắt trân trối nhìn Lãnh Tuyệt. Sao nay cô cảm thấy hình như máu của cô lên não chậm quá thì phải! Nó chưa lưu thông hay sao đó? Nên cô mới cảm thấy mình thật ngu! ( Biết luôn 😂).
Và thế là cuộc phản động không được nhà nước chấp nhận mà còn bị bá bỏ triệt để. Nên bây giờ Ly Tâm đang ngồi cựa quậy trên chiếc siêu xe màu bạc, cô quay qua mắt trừng trừng nhìn người đàn ông trước mặt.
Lãnh Tuyệt mặt không biểu cảm, mắt vẫn tập trung lái xe cũng không quay qua nhìn Ly Tâm một lần nào, mặc cho cô đang trừng mắt nhìn anh như muốn chém cho vài nhát vào anh.
Không khí trong xe lúc này phải nói là cực kì không được bình thường và có phần quái dị. Một người thì nhìn người kia với ánh mắt không ăn tươi nuốt sống là không được , còn một người thản nhiên và có thể nói là đếch quan tâm đến người kia luôn. Cứ thế chiếc xe mang không khí quái dị cứ lướt vù vù trên đường, cuối cùng cũng dừng trước một ngôi trường quý tộc , sang trọng.
Các bạn học sinh trong trường đều hướng tất cả ánh mắt về phía cổng trường có một chiếc xe hơi màu bạc. Bước xuống là một cô gái xinh đẹp như một nàng tiên nhưng nhìn sắc mặt của cô tiên này thật tình làm cho cái bạn học sinh không nuốt trôi nổi. Vì nó quá khủng bố, cái vẻ mặt của mỹ nhân này như nói lên tất cả ' đứa nào thử đụng vào bà coi? Bà không ăn mày bà cũng sẽ giết mày!' vì thế cho nên các bạn học sinh chưa muốn chết sớm nên đã tản ra thật nhanh và đi vào lớp học.
Mỹ nhân xinh đẹp với khuôn mặt khủng bố ( 😂) không ai khác đó là Triệu Ly Tâm của chúng ta đây. Cơn tức giận của cô có thể bùng nổ bất cứ lúc nào vì có người từ lúc rời nhà đến giờ cả một câu cũng không nói với cô. Coi có bực bội không chứ? ( Ây da, con ta biết yêu rồi *chấm nước mắt*) . Cô đây cũng không thèm nhìn anh, hừ!
Ly Tâm đi thẳng một mạch vào trong trường, không thèm chào hỏi Lãnh Tuyệt một lời nào. Cô không biết là người mà cô đang giận dỗ đang nở một nụ cười cực kì thoả mãn.
Lãnh Tuyệt làm vậy để thử xem cô có phản ứng ra sao, ai dè, nó còn hơn cả tưởng tượng của anh. Điều đó có nghĩa là trong lòng cô đã có anh rồi. Anh nhếch môi cười, trong lòng cứ hạnh phúc sao á. Anh lái xe đi đến công ty với tâm trạng cực kì tốt. Và cũng vì thế mà nhân viên công ty muốn lên tăng xông máu mấy lần vì quá khiếp sợ trước sự hay đổi lớn của chủ tịch.
Ly Tâm sau khi hậm hực đi vào được đến lớp học, cô quăng cặp lên bàn rồi nằm xuống , úp mặt xuống bàn. Khi người ta nhìn vào thì thấy bình thường nhưng không ai biết là cô đang rủa một người nào đó. Cô bực cực kì, dám không để ý cô? Hừ! Được! Cô đây sẽ thả thính trai.
Cô nằm suy nghĩ miên man như vậy nhưng lại không muốn làm vì cô lười lắm nên cô cũng quăng ra sau đầu. Cô buồn ngủ quá, chắc ngủ tí rồi dậy vậy!
Ly Tâm đang lim dim sắp chìm vào giấc ngủ thì bỗng có một lực lớn tác động vào lưng cô nghe một cái " bốp". Cô đau đến độ muốn nhe răng, bật dậy xoa xoa lưng , lườm con mắt về phía thủ phạm.
Thế nhưng thủ phạm cực kì tự nhiên, mặt cười tươi như hoa nói :
" Nay đến sớm vậy mại! Nay trời sắp có thiên thạch rơi ha sao mà mày đi học sớm vậy?"
" Tao không biết có thiên thạch hay không như có đứa sắp bị tát cho xéo mỏ rồi!"
" ai ? Who? Đâu?"
" Là mày đó!"
" Mắc gì tát tao?"
" Mày có tin mày nói nữa tao hiếp mày tại đây không?"
" Ui! Con biến thái này! "
" Câm lặng đi! An toạ ngồi im đi! Để tao ngủ! Mà tao cảnh cáo lần cuối, mày mà còn lấy tay bốp vào đầu hay lưng tao một cái nào nữa đi nha! Tao tát cho sml !"
Nói xong Ly Tâm nằm xuống luôn, không thèm để ý cơn người đang ngồi trợn mắt nhìn cô.
Đang ngủ ngon lành, cô cũng chẳng biết là đã qua mấy tiết rồi. Nhưng cái có điều gì đó không bình thường , sao lớp im vậy cà? Cô mở mắt lên nhìn , ngồi dậy nhìn xung quanh. Thấy mọi người đang chăm chú nhìn lên bảng không ai phát ra tiếng động.
Ly Tâm tỉnh ngủ, cũng nhìn theo mọi người lên bảng chỉ thấy Đào Bá Lam đang viết gì đó . Cô trợn mắt, ủa? Nay có tiết anh ta sao? Sao mình không biết mẹ gì vậy ta?
Trong khi cô đang miên man suy nghĩ thì Đào Bá Lam đã viết xong và quay xuống cả lớp nói :
" Từ nay trở đi, tôi là chủ nhiệm lớp này!"
' Bùng' chỉ một câu nói mà như quả bom nổ chậm trong đầu Ly Tâm. Đối với các bạn nữ quần chúng và nữ chính thì cự kì hạnh phúc nhưng đối với cô thì đây là một câu nói khủng bố dây thần kinh nha! Có khi nào lộn kịch bản không? Cô nhớ không lầm anh ta không chủ nhiệm lớp này nha! Vậy là sao? Cô rối rắm quá! Sao mông lung như một trò đùa vậy trời!
Về việc Đào Bá Lam tại sao lại chủ nhiệm lớp cô thì có lý do hết. Vì anh muốn tiếp cận cô nhiều hơn nên đã xin hiệu trưởng cho mình chủ nhiệm lớp này. Hiệu trưởng đồng ý ngay lập tức vì ai trong trường cũng biết anh là một thầy giáo giỏi nhất trường và đem lại nhiều vinh quang cho trường , đã vậy còn có ngoại hình xuất chúng nên có thể nói , lời anh nói ra cũng ngang ngửa hiệu trưởng và hiệu trưởng cũng nể anh vài phần.
Ly Tâm chỉ biết trợn mắt , há hốc mồm. Còn bạn Trình Tố Tố của chúng ta thì trái tim bắn tung toé có thể coi là đang thăng hoa.
Ly Tâm phục hồi lại tinh thần, bình tĩnh như không có chuyện gì. Chỉ là chủ nhiệm thôi mà! Cũng không liên quan đến cô! Dù sao đối tượng của anh ta là Trần Nhu Nhu chứ có cô đâu mà lo nên cô cũng bình thường. Đang tính nằm xuống ngủ tiếp thì giọng Đào Bá Lam lại vang lên một lần nữa :
" Ngày mai trường tổ chức đi tham quan rừng *Nicaragua ( đẹp lắm nha các bạn! Có gì mình sẽ cho thông tin cụ thể cùng với hình ảnh) ở lại 3 ngày 2 đêm. Vậy có ai muốn tham gia không? Thầy cũng nói rõ luôn. Khi tham gia các em chỉ có thể mang dụng cụ như leo núi, bắt cá, đèn pin, dao,... những dụng cụ dùng cho chuyến tham qua , ngoài ra những dụng cụ tiên tiến hay nhà em tài trợ mang trực thăng đưa đồ hay bằng bắt cứ thứ gì thì em có thể về! Vì thầy không chấp nhận! Và nếu các em đã đăng kí đi thì phải chấp nhận thử thách với thiên nhiên. Trường tổ chức chuyến đi này để cho các em rèn luyện và có tham kinh nghiệm nếu bị lạc trong rừng. Và nhà trường chỉ bảo vệ các em chứ không cung cấp thêm một thứ gì cho các em cả, kể cả đồ ăn. Các em sẽ tự mình kiếm đồ ăn nước uống, sống như các em bị lạc trong rừng thật. Và thầy cô cũng vậy, không ngoại trừ ai. Vì thế nếu gia đình muốn gíup đỡ các em thì lúc đó các em có thể về cho và từ hôm sau các em có thể nghỉ học vì đã không tôn trọng quy định trường. Vì thế các em chỉ có thể sử dụng những thứ các em mang tới và cấm tuyệt đối không được mang dụng cụ tiên tiến quá! Vậy giờ có ai muốn tham gia không? Tôi không hề ép buộc nhưng nếu các em không đi thì các em có thể không tốt nghiệp" ( mẹ bà, vậy là bắt buộc rồi còn gì? Bày đặt kêu tôi không ép buộc)
Sau khi Đào Bá Lam dứt câu, lớp học bắt đầu ồn ào, đang lúc lớp học ồn ào thì một cánh tay đưa lên và sau đó là một giọng nói hưng phấn vang lên :
" Em tham gia!"
Mọi người đồng loạt nhìn về phía bạn nữ nào đó. Bạn nữ nào đó không ai khác chính là bạn Ly Tâm của chúng ta đây. Ly Tâm thực sự rất muốn đi xa và đi phượt, tham quan rừng, biển lắm luôn nên cô đang cực kì hưng phấn. Sẵn tiện cô cầm tay Trình Tố Tố đưa lên nói :
" Bạn ấy cũng đi nữa!"
Trình Tố Tố của chúng ta thì đang ngơ ngác vì vẫn còn ngái ngủ. Thiệt ra lúc đầu mê mệt vì có thầy đẹp trai dậy nhưng nãy thầy nói nhiều quá nên đâm ra Tố Tố có chút buồn ngủ . Sau khi nghe Ly Tâm nhắc đến tên mình về chuyến đi và còn thấy thầy đẹp trai ghi ghi thì Tố Tố khóc không ra nước mắt.
Đào Bá Lam hơi ngạc nhiên vì Ly Tâm sẽ đăng kí nhưng sau đó anh nhếch môi cười ' vậy thì càng tốt đúng không? ' , anh ghi tên cô và Trình Tố Tố vào giấy tham gia rồi quay lên lớp nhìn nói:
" Còn ai không?" Khi giọng Đào Bá Lam vừa dứt thì chỉ nghe hai giọng trầm ổn vang lên cùng lúc :
" Tôi"
" Tôi"
----------------
Bạn thấy sao?