Tất cả mọi người đồng loạt hướng mắt về hai giọng nói vừa vang lên. Các bạn nữ thì kích động và cũng bắt đầu ồ ạt đòi đăng kí, các bạn nam thấy vui quá nên hùa theo cả đám đăng kí luôn. Nói chung tình hình bây giờ rất ư là loạn lạc. Trần Nhu Nhu tất nhiên là cũng phải đăng kí rồi, Trần Nhu Nhu đây sẽ luôn đeo bám theo trai, khụ khụ, vì muốn bồi đắp tình cảm nên phải đi theo chứ ! Nhưng cô đây không quên lườm một cái qua Ly Tâm.
Còn bạn Ly Tâm của chúng ta trợn mắt, há hốc mồm, tay vẫn dơ lên chưa hạ xuống ( bạn muốn mua rề sô na? :>) . Sau một hồi lâu, cô cảm thấy mỏi cánh tay như nào á! Cô mới chợt nhận ra là nãy giờ mình vẫn còn đứng dơ nách, mặt đơ , không biết là đang muốn quảng cáo cái gì?
Ly Tâm ngồi ngay ngắn, không quan tâm đến nữa! Còn cái bạn đang thắc mắc ai có sức hút như vậy sao? Còn ai vào đây nữa! Đó không phải bạn Hiên Viên Triệt với Trịnh Bắc Dật thì còn ai? Cô không ngờ hai con người này phản ứng ánh sáng quá ác liệt. Cô đưa mắt thương cảm nhìn lên Đào Bá Lam đang rối rắm vừa nghe vừa ghi tên từng người vào. Mà thôi kệ! Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ!
Ly Tâm giờ mới sực nhớ ra, nãy có chưa hỏi ý kiến Trình Tố Tố mà tự quyết định. Cô cười hì hì, quay qua nhìn cái bản mặt đen còn hơn bao công của Trình Tố Tố, cô bị giật mình nói :
" Mày bị gì vậy?"
" Triệu. Ly . Tâm" Trình Tố Tố như muốn hét lên. Ly Tâm bịt tai :
" Tao đây? Sao?"
" Mày muốn chết?"
" Mày hỏi kì, ai lại muốn chết chứ!"
" TAO GIẾT MÀY"
Và thế là bạn Trình Tố Tố bất chấp đây là lớp học , quyết trừ gian diệt bạo cho dân. Trình Tố Tố nhảy chồm vào người Ly Tâm. Ly Tâm kinh hoàng, phản xạ tự nhiên bật đứng dậy lùi ra. Trình Tố Tố không ngờ Ly Tâm phản ứng nhanh vậy nên Tố Tố cứ trợn mắt lao về. Và cùng lúc ấy Trần Nhu Nhu đi đến và cũng ngay lúc đó có người gọi cô nên cô quay mặt qua.
Sau đó, thì chỉ ra một cái " ầm". Mọi người trợn mắt nhìn, Ly Tâm trợn mắt một tí rồi không thèm giữ thần tượng bật cười " phụt, há há há...." , Ly Tâm ôm tường đập tay ầm ầm vào tường, vừa đập vừa cười. Mọi người thì vẫn hoảng hốt nhìn hai con người trên sàn nhà.
Một cảnh tượng thực đặc sắc, mặt của Trình Tố Tố không đáp vào sàn hay mặt tường mà là giữa khẽ ngực của Trần Nhu Nhu , ôi, thật quá êm ái rồi nhỉ. Đã vậy cái tướng của hai người, khụ khụ, thật khiến người ta có suy nghĩ đồi trụy. Đó là Trần Nhu Nhu hai tay chống đất, dang chân, chính giữa hai chân của Trần Nhu Nhu là Trình Tố Tố, mà Tố Tố thì mặt vẫn úp vào chỗ mềm mại kia! ( Có nghẹt thở chết không nhỉ?)
Trần Nhu Nhu ngượng chín mặt, đẩy Trình Tố Tố ra, rồi ôm ngực nhìn chằm chằm Tố Tố như kiểu Tố Tố là biến thái. Trình Tố Tố choáng váng mặt mày, bị đẩy ra, cô hít lấy hít để, cô mà ở trong đó lâu một chút nữa chắc chắn sẽ bị ngột thở mà chết mất. Lại nhìn qua con người gây nên tất cả mọi chuyện còn đang đứng cười ha hả ,ôm tường, ngọn lửa giận dữ bùng nổ. Tố Tố triệt để bỏ qua Trần Nhu Nhu, đi lại chỗ Ly Tâm đang ôm tường cười.
Trình Tố Tố gằn giọng nói :
" Mày buồn cười lắm à?" Ly Tâm đang sắp ngừng cười, nghe Trình Tố Tố hỏi nên quay qua nhìn nhưng khổ nổi vừa nhìn mặt Trình Tố Tố cô lại nhớ đến chuyện hồi nãy nên lại cười ha hả, đến độ ôm bụng ngồi xuống , vừa cười vừa nói :
" Ha ha ha....mày....hahaha...né tao....hahaha....ra! Phụt....há há há!"
Trình Tố Tố đen mặt, giận đến độ mặt đen hơn bao công, giọng gằn từng chữ :
" Mày muốn chết hả con kia?" Ly Tâm ngướng lên nhìn Trình Tố Tố , cô bắt đầu lại :
" Ahahhaha, mắc cười quá, há há há!" ( Gọi xe bắt chó đến lẹ! À nhầm! Xe cấp cứu nhanh! Bệnh nhân trốn viện)
" Có gì đáng buồn cười hả con này!!!!!"
" Há há há...."
" ...."
" Há há há..."
Trình Tố Tố bực bội, cũng chẳng hiểu sao hôm nay con này ăn tróng con mẹ gì mà nó cứ ngồi cười nãy giờ! Không lẽ thằng nào rãnh rỗi đụng chạm dây cười của nó à?
M.n đang rơi vào trầm lặng, chỉ còn nghe tiếng cười ha hả của một người nào đó. Đào Bá Lam lần đầu tiên thấy Ly Tâm cười nghiêng ngả như vậy nhưng nếu không dừng lại thì chắc chắn cô sẽ chết vì cười quá, tuy không đành lòng vì thấy cô cười vui như vậy bao giờ nhưng anh vẫn nói :
" Được rồi, sắp đến giờ nghỉ rồi! Các em về chỗ đi! Mai nhớ chuẩn bị đồ đạc để đi! Này nghỉ sớm để các em có thời gian chuẩn bị, nhớ những gì tôi nói! " Nói xong Đào Bá Lam cầm tài liệu rồi một mặc đi ra nhưng không quên liếc mắt về phía con người đang cười quằn quại kia.
Đào Bá Lam bước ra cũng là lúc chuông trường reng lên. Lúc này Ly Tâm dừng cười , đứng bật dậy đi ra dọn tập vở. Trình Tố Tố trố mắt nhìn Ly Tâm như người ngoài hành tinh, nó là cái thể loại gì vậy? Mấy giây trước còn quằn quại cười, mấy giây sau vừa nghe chuông reng , là dừng cười nghiêm mặt đi ra thu dọn đồ? Ôi mẹ ơi! Giờ cô cũng bắt đầu vừa cảm thấy sợ cái về ra về nó quá ghê hay do Ly Tâm đang muốn ăn? Ây da! Nói chung cô sợ Ly Tâm nha! Thật phải nói là con bạn cô quá vi diệu.
Tất nhiên cũng phải mình Trình Tố Tố nghĩ vậy mà cả Hiên Viên Triệt và Trịnh Bắc Dật theo dõi cô nãy giờ cũng bị cô hù cho thất kinh nhưng đâm ra hứng thú nhiều hơn , cô khác người cũng không sao ( ta nói, ta thấy các ngươi mới là khác người! Nó vậy mà cũng có thể đâm ra hứng thú?)
Trần Nhu Nhu thì ghi hận trong lòng, trong khi đó người là cô ta nhục lại là Trình Tố Tố. Trần Nhu Nhu tự nói với lòng là sẽ trả thù Ly Tâm cho bằng được, nếu Ly Tâm mà biết được chắc chắn biểu cảm của cô sẽ như này "-_-".
Ly Tâm dọn đồ xong quay qua nhìn Trình Tố Tố, cô thấy Trình Tố Tố vẫn đang đơ ra nhìn cô thì cô quay lên , cầm tập vở Trình Tố Tố cho vào cặp cho Tố Tố. Sau đó, cô quay lại lô Trình Tố Tố một đường ra ngoài lớp trước sự trố mắt của tất cả mọi người.
Ly Tâm lôi xềnh xệch Trình Tố Tố đi không một chút thương xót. Trình Tố Tố sau một khoảng thời gian dài, mới cảm thấy cổ tay của mình hơi đau và chân của cô cũng không thể theo kịp người đang lôi cô, cô bực bội, dừng
bước kéo Ly Tâm đứng lại :
" Con này, mày lôi tao kiểu gì vậy hả?"
" Mày có đi mua đồ chuẩn bị cho ngày mai không?"
" Có...có chứ!"
" Vậy thì đi!"
" Khoan đã! Hình như mày đang rất vui thì phải?" Đơn giản Trình Tố Tố nhìn ra vì trên mặt của Ly Tâm đang ngập tràn một màu hồng phấn cùng với nụ cười rộng đến mang tai.
" Sao mày biết?"
" Mày nghĩ tao ngu lắm sao mà không biết? Mày tự lấy gương ra mà soi cái bản mặt của mày lúc này đi!"
" Kệ đi mẹ ơi! Tao vui quá cũng không được à?"
" Xì, không phải nói đi mua đồ sao?"
" Ừ, đi!"
Hai bạn nữ dễ thương ngây thơ của chúng ta đang vui vẻ rủ nhau đi mua đồ, còn tưởng chẳng có gì xảy ra, ai dè, ông trời luôn luôn muốn thử thách sự kiên nhẫn của Ly Tâm. Chưa kịp bước ra khỏi cổng trường thì đã nghe giọng oanh ngọc vang lên :
" Chị ơi! Chờ em với!"
Ly Tâm nãy tâm trạng còn đang hạnh phúc tột cùng, bây giờ vừa mới nghe giọng thì cũng biết rõ đó là ai rồi! Còn không phải là nữ chủ như hoa như ngọc sao? Haizzz, cô mặt lạnh quay lại nhìn. Ồ! Không phải 1 người mà là có 3 người đi tới đây nha! Haizzzz, một mình nữ chủ là cô đã cảm thấy đau đầu vô cùng rồi , thế nào lại thêm Hiên Viên Triệt cùng Trịnh Bắc Dật làm gì? Còn nữa, mấy người này sao không kéo nhau đi bồi đắp tình cảm với nhau đi ? Kéo nhau đến đây kiếm cô làm gì chứ?
Trình Tố Tố cùng nhìn thấy vẻ mặt của Ly Tâm không còn vui như trước mà bây giờ thay vào đó là bộ mặt lạnh, Trình Tố Tố cũng hiểu nổi lòng của Ly Tâm nhưng làm được gì? Cô đành phải cười ngượng nhìn Trần Nhu Nhu đang gần đi tới đây.
Trần Nhu Nhu cùng Hiên Viên Triệt và Trịnh Bắc Dật cuối cùng cũng đứng trước mặt Triệu Ly Tâm và Trình Tố Tố. Trần Nhu Nhu là người lên tiếng đầu tiên nói :
" Chị tính đi đâu vậy ạ?" Ly Tâm nhìn Trần Nhu Nhu một cái rồi quay qua nhướng mày với Trình Tố Tố ý kêu " trả lời dùm tao đi!". Trình Tố Tố trừng mắt nhìn Ly Tâm một cái rồi quay qua nhìn Trần Nhu Nhu cười ngượng nói :
" Tụi mình tính đi mua đồ để chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai!"
" Ối ! Thế thì hay quá! Có thể cho mình cùng với người yêu và anh họ mình đi chung được không?" Trình Tố Tố một lần nữa không biết nên làm gì ngoài cười ngượng và nói :
" Được chứ! " Trình Tố Tố vừa dứt câu. Trần Nhu Nhu đã quay qua ôm tay Hiên Viên Triệt kéo đi :
" Triệt à ! Đi thôi!"
Ly Tâm cũng chẳng thèm quan tâm nữ chủ hay nam chính gì nữa, cô mắc mệt, cô muốn sống vui tươi nên cô liếc mắt qua Trình Tố Tố nổi nụ cười tà tà. Ly Tâm choàng tay qua vai Trình Tố Tố kéo vào người ( ta ngửi thấy mùi bách nha!) , Cô cười tà tà nói:
" Em yêu, sao đứng thất thần vậy nè!" Trình Tố Tố nãy đang ngơ ngác nhìn Trần Nhu Nhu hỏi xin đi chung mà giờ cô ta tự quyết định đi trước như đúng rồi nên cô chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn, bỗng cô cảm thấy vai mình bị choàng lên, cô tính quay qua chửi thì bị kéo đập vào ngực người nào đó, đang choáng váng đã vậy còn nghe giọng đùa bỡn rợn người của Ly Tâm. Cô rùng mình, đẩy Ly Tâm ra, trừng mắt nhìn Ly Tâm chửi :
" Con mẹ nó, mày chưa thấy quan tài chưa đổ lệ hả mài?" Ly Tâm cười hề hề nhìn Tố Tố, sau đó cô lấy tay tát một cái bốp ngay lưng Tố Tố rồi chạy vụt như một cơn gió về phía trước.
Trình Tố Tố đau nhe răng, trừng mắt nhìn con người đang chạy. Cô gằn từng vừa chạy đuổi theo :
" MÀY ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO TAO!!!! HÔM NAY TAO KHÔNG GIẾT MÀY , TAO KHÔNG PHẢI TRÌNH TỐ TỐ!!!" Ly Tâm không những không sợ mà còn quay lại làm mặt quỷ còn nói :
" Chuẩn bị đổ họ tên đi con ạ! Há há há!"
Và thế là một trận rượt đuổi kịch liệt trên sân trường và hai người họ triệt để bỏ qua ba bộ mặt đang vừa âm trầm vừa tức giận nhìn họ. Chạy được đến cổng thì Ly Tâm mệt muốn ná thở. Cô dựa vào cổng thở hổn hển , quay lại thì thấy Trình Tố Tố vừa lê bước đến chỗ cô vừa thở. Cuối cùng đến được chỗ cô thì lại nói :
" Tao đây rộng lượng tha cho mày!" Ly Tâm cười cười rồi quay qua nói:
" Đi mua đồ nhanh lên! Rồi còn đi ăn nữa! " Vừa nghe đến ăn, bạn Trình Tố Tố của chúng ta nhanh chóng hết thở, năng lực dồi dào nói :
" Đúng , đúng" Ly Tâm xém nữa phụt cười .
Thế là hai người dắt tay nhau bắt taxi đến trung tâm bán đồ leo núi, đi dã ngoại,...
Hai người mua đầy đủ dụng cụ như lều, dao, dây thừng, ba lô leo núi, hột quẹt, đồ ăn khô,.... những dụng cụ cần thiết nhất cho một chuyến thám hiểm kiêm luôn dã ngoại.
Ly Tâm sau khi mua xong thì chợt cảm thấy hình như mình quên mất điều gì thì phải? Mà thôi kệ đi, chắc không quan trọng lắm đâu ! ( Hai mẻ quên luôn ba người kia rồi ! Ahaha)
Lúc Trình Tố Tố và Ly Tâm bước ra khỏi cửa tiệm và đống đồ thì thấy hai bộ mặt đen thui cùng với một bộ mặt căm tức đứng trước mặt. Giờ thì cô nhớ ra là cô quên gì rồi. Cô chỉ thấy Trần Nhu Nhu đang rất căm tức nhìn cô và Trình Tố Tố , còn Hiên Viên Triệt và Trịnh Bắc Dật thì mặt đen như đít nồi đang nhìn chằm chằm cô. Ui chu choa! Cô làm gì sai sao? Chỉ thấy lúc này Trần Nhu Nhu lên tiếng :
" Sao chị rủ em mà chị lại đi mua đồ trước hết rồi?" Ly Tâm đơ mặt sau đó nói :
" Tôi rủ cô hồi nào?"
" Hồi nãy, chị mới đồng ý mà?" Ly Tâm quay qua đẩy tay Trình Tố Tố một cái rồi nói :
" Mày rủ người ta mà?" Trình Tố Tố trừng mắt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống rồi quay qua cười ngượng nói với Trần Nhu Nhu :
" À! Cho mình xin lỗi, mình quên mấy bạn!"
Ba con người kia sau khi nghe xong câu trả lời của Trình Tố Tố thật sự tức muốn hộc máu. Ly Tâm thì lấy tay bịt miệng cười, vai cô run run. Đang lúc mọi thứ rơi vào im lặng thì Trình Tố Tố nói một câu xém nữa muốn độn thổ. Trình Tố Tố quay qua vỗ vào lưng cô cái " chát " rồi hét lên :
" A! Xém quên ! Đi mua bcs ( khụ khụ, ba con sói đấy các nàng ạ) "
Ly Tâm trợn mắt nhìn, ba người nào đó trợn mắt nhìn, tất cả mọi người đang đi đường quay lại trợn mắt nhìn nhưng người nào đó mặt không biết đắp bao nhiêu tấn phấn lên mặt mà vẫn mặt dày lôi kéo cô nói
" Đi đi mua với tao nhanh!" Ly Tâm bị thẹn , cô đây chưa đủ trình mặt dày giống nó nha! Tuy rất muốn tránh xa nó ngay lúc này nhưng nó cứ bám tay cô không buông, cô trợn mắt nhìn Tố Tố nói :
" Mày mua cái đó làm cái gì? Vào rừng động đực với thú à?" Ba người kia lầm nữa trợn mắt nhìn Ly Tâm. Trình Tố Tố cũng trợn mắt sau đó mới nói :
" Có mặt mày đi động đực ấy! Tao mua cái đó vì tao có đọc trên mạng là mang mấy cái bao cao su theo để có gì đi lạc còn căng ra hứng sương uống."
Ly Tâm đen mặt , ba người nào đó đen mặt , Ly Tâm mặt đen thui nói những lời làm tổn thương cực kì :
" Dù tấ cả mọi người có phải bỏ mạng ở đấy đi nữa cũng đéo ai uống nước từ cái bcs chó đẻ của mày đâu!" Trình Tố Tố bĩu môi cãi :
" Mày chờ đi rồi biết! " Ly Tâm đỡ trán, tại sao cô lại có thể chơi với cái thể loại này chứ? Cô nhìn Trình Tố Tố, đứng khuyên răng cả tiếng đồng hồ và nói những lời độc địa như thế mà nó vẫn nhất định đi mua và mang cho bằng được. Đcm, đéo biết để chứng minh cái gì? Thế mà tôi và ba người kia đứng trước cửa tiệm người ta để chỉ nói về cái việc bcs!!! Mà chỉ có mình tôi nói thôi!!!! Ba người kia đứng nhìn! À! À! Ý là muốn như người xa lạ không quen biết nhau phải không hả ? À quên đúng là cô không muốn quen biết thật. Cô bây giờ bất lực đành bị con mặt lìn ( tục tí nha! Nếu bạn là thanh niên nghiêm túc hoặc có ý định muốn nghiêm túc thì có thể bỏ chương này ạ! Tại vì đây đang thể hiện một cách chân thật nhất đối với một cặp bạn thân và cô đang thể hiện sự bực mình cùng với bất lực) , lôi kéo vào tiệm bcs.
Thế nhưng có điều cô rất thắc mắc nha! Trần Nhu Nhu , Hiên Viên Triệt, Trịnh Bắc Dật chui vô theo làm gì? Thôi kệ! Không chừng mua chung lát về chị** nhau chẳng hạn. Ly Tâm liếc qua Tố Tố mặt dày đang cười hì hì nhìn anh chủ quán, nói nhỏ gì đó rồi anh chủ quán , sau đó anh chủ quán mặt tỉnh như một vị thần đem nguyên đống bcs đổ lên bàn. Ly Tâm trợn mắt, ôi mẹ ơi, cô hoảng hốt đi lại chỗ Trình Tố Tố trừng mắt nói:
" Mày tính mua hết đống này?"
" Ừ đúng rồi! Phải phòng hờ chứ! Lỡ như lúc đó cả trường gặp nạn thì có tao tương trợ. Lúc đó tao sẽ được vạn danh!" Ly Tâm trợn trừng cô mắt như muốn lồi ra ngoài , cô vừa thẹn vừa giận vì cô không biết đầu óc của con này đang nghĩ gì :
" Mày đi mà cầm cái này thồn hết vào họng mày đi!!!" Ly Tâm thẹn quá hoá giận nhìn anh chủ tiệm nói :
" Em trả lại hết ! Không lấy cái nào nữa!"
Anh chủ tiệm mặt tỉnh như một vị thần , giáng xuống một câu làm cô chỉ biết khóc không ra nước mắt :
" Trả tiền rồi!" Và cứ vậy đi vào trong. What the hợi? Bán hàng kiểu quần xì gì đây???? Ôi mẹ ơi! Cô mà còn ở đây thêm một giây phút nào nữa chắc cô sẽ tự mình đi hoả thiêu quá. Ly Tâm đỡ trán, bóp bóp vài cái rồi đi một mạch ra ngoài cửa tiệm, với tay đón taxi rồi đi thẳng về nhà, bỏ lại một người bạn đang ú ớ chưa nói được gì và ba bộ mặt đen như bao công vì bị phớt lờ từ đầu buổi đến cuối buổi.
-------tg--------
Như ta đã nói! =))))) Nếu là thanh niên nghiêm túc hoặc có ý đinh hoặc ý nghĩa thì các nàng có thể bỏ chương này! Vì ta sợ không nói! Các nàng có thể chửi ta rồi sao?
Và ta không phải thanh niên nghiêm túc , ta là thuộc dạng thành phần càng bựa càng tốt. Nhưng ta đâu phải lúc nào cũng sử dụng từ chửi tục vào nhiều! Ta né hết cỡ luôn ý!
Nhưng các nàng vẫn đọc và đón chờ thì ta cực kì , cực kì hạnh phúc luôn ý! Yêu các nàng
Bạn thấy sao?