Chương 4: Chương 4: thế nào lại gặp thêm nam 9 nữa?(1)

Trong một phòng bệnh viện có một cô gái nằm trên giường, dung mạo rất đẹp nha, nhưng cái tướng nằm rất ư là làm người ta mất hết mẹ nó mĩ quan.

Cô gái nằm dựa hết người vào gối kê , hai tay cằm điện thoại lướt lướt, chân gác bắt chéo kiểu con trai á ( ta thiệt tình là tả không được! Kiểu vừa nằm , chân này gác lên chân kia á!) , Đôi bàn chân còn rung rung theo nhịp vì lỗi tai đã được cắm tai nghe.

Cô chán muốn chết, 5 ngày rồi còn chưa xuất viện nữa, xì cái đầu u có tí chứ nhiêu vậy mà cái tên Phạm Dật Thần vô sỉ kia dám nói với ba mẹ mình là " cô ấy bị u đầu nhưng sợ để lại di chứng nên phải ở lại bệnh viện một thời gian để theo dõi" shit! Ta u đầu chứ có phải bể não đâu? Để lại di chứng cái đầu của ngươi, trù ẻo, hừm! Nếu mà ngươi không phải nam 9 thì ta sẽ bay ra đấm cho một phát vào cái mặt cười gian trá như kiểu các ngươi vào tròng rồi!!! Aaaa

Một tên thôi thì làm sao đủ, còn cái tên Trần Tuấn Kiệt mặt dày vô đối, nhiều lúc rất muốn hỏi là anh đắp bao nhiêu lớp đường trên cái mặt của anh rồi hả? Mà sao anh có thể vừa mặt dày vừa vô sỉ như thế? Ngày nào không tới anh ăn không ngon à? Đã vậy cứ vô một cái là kiểu mập mờ với tôi là thế nào? Mấy người không phải chán ghét tôi sao? Giờ nhìn mấy cái mặt vô sỉ không thể nào vô sỉ hơn của mấy ng là như thế nào? Lạnh lùng đâu? Không gần người khác đâu? Ông trời ơi! Hãy giáng một cái sét đánh vào người con đi ! Ahuhu ! Con khổ quá mà!

Tuy là cái mặt đang cắm vô điện thoại nhưng hồn đã bay cao, bay xa và bay luôn, à không, bay luôn là chết mẹ rồi. Cửa phòng mở ra , người xuất hiện trước cửa không ai khác là người mà nãy giờ bạn nữ đang ai oán.

Trần Tuấn Kiệt bước vô thấy cô mặt ngốc lăng ra như vậy thì rất buồn cười nha. Con mèo nhỏ này càng ngày càng đáng yêu nha. Anh không biết là trên môi anh đã nở nụ cười mỉm mà chính cả bản thân anh cũng không biết!

" Tâm nhi à! Đừng đưa cái bộ mặt đáng yêu đó ra được không? Em không sợ người khác ăn em sao? " Cô lườm cho một cái, khi anh mở cửa ra là cô đã thức tỉnh khỏi suy nghĩ rồi. Cô nói :

" Anh ăn ở không quá nhỉ? Nghe nói anh là người mẫu , ca sĩ mà? Sao không cút về mà đi hát đi!!!"

" Tâm nhi, đừng nói vậy anh đau lòng nha!" Còn giả vờ ôm tim như kiểu vợ bị chồng hất hủi. Ta phi! Ta phi! Cái bộ dáng gì vậy trời? Cô trừng mắt lớn :

" Anh cút xéo đi liền cho tôi! Anh nhây quá cỡ đỡ không được! Ngày nào cũng vào đây anh không phiền nhưng tôi cực kì thấy phiền nha! Vì thế cho nên không tiễn ! Get out!!!!"

" Tâm nhi à! Đừng tức giận mà. Mà tôi thấy em tức giận lại càng đáng yêu nên thôi tức giận tiếp đi!" Wtf? Cái tên tinh trùng lên não này!!!! Aaaa

" ANH CÚT RA NGOÀI CHO TÔI" cô gần như gầm lên, ngực phập phòng theo tiếng gầm hồi nãy, bên trong áo bệnh nhân còn không mặc áo bra nên khi nhìn kĩ sẽ thấy đồi núi trắng mịn nha. chậc chậc quyến rũ chết người.

Anh híp mắt nhìn về phía ngực của cô, rồi cười dâm tà cực kì. Đi bước dài đến chỗ cô. Cô trừng mắt nhìn người mới vừa híp mắt nhìn chỗ không nên nhìn rồi còn cười.

" Anh bước đến đây làm gì? Cút ngay!!!!"

" Tâm nhi à! Đáng lẽ là anh tính trêu chọc em một tí, nhưng không ngờ em lại quyến rũ anh! Nên em chịu trách nhiệm đi"

" Này! Này! Này! Cái tên chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới này ! Cút ngay cho tôi! Không anh đừng trách tôi độc ác nha!"

Anh cười nhếch môi nhìn" em làm gì được tôi" . Cái tên đàn ông chết bầm này, anh nghĩ anh là ai mà tôi không làm gì được.

Anh tiến lại chỗ cô , đang sắp ôm được cô thì cô từ trên giường nhảy xuống dưới. Anh ngạc nhiên sau đó là cười cười nhìn con mèo nhanh nhẹn kia.

" Em đang trốn tránh sao?"

" Anh nghĩ anh là ai ? Mắc gì phải trốn tránh?"

" Anh là người một lát nữa sẽ trừng trị cái tính ương bướng của em!"

Cô trừng mắt nhìn anh " vô sỉ quá vô sỉ" . Cô thấy anh đang cười thì cô quay ra cửa sổ hét to , chỉ lên trời:

" Á! CHIM BIẾT BAY KÌA!" ( Đệch, chim không bay không lẽ bơi)

Cái câu ngớ ngẩn nhất hành tinh như vậy mà cũng có người quay ra nhìn!!! ( Cạn lời) anh quay ra cửa sổ nhìn thì nhớ ra ủa chim đương nhiên phải biết bay chứ! . Thế là anh nào đó toả hàn khí vì bị chơi khâm , mất mặt quá,  muốn độn thổ, nếu bạn bè anh mà biết thì thế nào chúng nó cũng cười mấy ngày trời. Không chừng báo còn đăng " Nam ca sĩ đẹp trai giờ mới biết chim biết bay" ( anh nghĩ nhiều quá rồi ! Ahahhaha) . Người anh toả hàn khí, híp mắt nhìn người mới vừa chơi mình nhưng lại không thấy đâu. Người đâu rồi???

Thật ra lúc anh nhìn ra ngoài cửa sổ thì cô đã chạy như bay ra cái cửa đang mới để thoát thân. Điều này là phải cảm ơn mẹ đại nhân nha! Mỗi lần cô phá banh đồ trang điểm là thể nào mẹ đại nhân cũng đi một cách nhẹ nhàng rồi đứng trước mặt cô, nên bao nhiêu lần ăn tát với thêm bị hù doạ sợ tái mặt, cô đã phản xạ được. Khi mẹ đại nhân đứng trước mặt cô đã chạy nhanh như bay lướt qua mẹ, chạy luôn ra ngoài!!! Nên cô yêu mẹ đại nhân quá!! Ahaha .( Thế là lúc khi về  nhà vẫn ăn đập như thường! Ahaha)

Cô quay lại thấy không ai đuổi theo thì thở phào, quá nhanh quá nguy hiểm, nhưng không sao muahahaha. Ai đi ngang tưởng con điên tự kỉ nên người ta né xa cô ra mà cô không biết. Cô tung tăng ra ngoài vườn bệnh viện. Vừa đi vừa hát " Sau tất cả mình lại trở về với nhau, tựa như chưa bắt đầu,..." do nhảy chân xáo nên chân này vấp chân kia thế là ngã nhào xuống đất, cứ tưởng sẽ được đất mẹ hôn thấm thiết, nên nhắm chặt mắt lại chỉ kịp "Á" . Ủa sao êm vậy? Cảm giác đau đâu?

Cô mở mắt ra , đập vào mắt cô là một người con trai có mái tóc tím đen đen, đôi mắt màu đen còn có ý cười ở trong, mũi cao, lông mày kiếm, môi hồng hồng nở nụ cười lộ răng , muốn người ta chết à??? Da trắng vậy nè, đã vậy da mặt đẹp vậy??? Con trai con nứa đẹp vậy làm gì , xí!!! Cô đẩy chàng trai ra rồi đứng dậy bĩu môi sau đó lại trừng mắt , cao 1m80 á??? Như người khổng lồ vậy , à không, chưa đến ng khổng lồ!!! Xì, mình mới cao có 1m65 mà sao mấy ng lại cao hơn tôi! Ta phi

Nam Thần Phong đứng nhìn mấy biểu cảm trên gương mặt dễ thương kia mà muốn cầm má nhéo cho phát. Thật ra , anh chỉ cảm thấy buồn chán nên đi khỏi công ty một chút , mà công ty anh thì gần bệnh viện nên anh qua đây luôn để hóng gió. Không ngờ là gặp mỹ nhân nha, lúc đầu anh thấy cô tung tăng rồi bị trẹo chân té là anh đã thấy buồn cười rồi nhưng ai lại để mỹ nhân té nên anh chạy ra đỡ. Nhìn kĩ cô đẹp lắm nha! Nhất là con mắt màu xám tro đang đánh giá anh một hồi thì thấy cô bĩu môi, mắt khinh vô mặt anh? Anh chưa làm gì cô mà? Anh bị cô đẩy ra , anh chỉ cười nhìn cô đang trừng mắt nhìn mình. Thật ra suy nghĩ trong đầu cô anh đã sớm biết vì ai mà qua mặt được anh chứ. Nhưng vì muốn xem con mèo nhỏ này làm gì nên mới không nói.

Cô quay qua nhìn anh một hồi, giật mình thấy mình hơi hất hố vì cứ nhìn ng ta chằm chằm nên cô mở miệng :

" Cảm ơn anh nhiều! Giờ tôi đi nha!" Cô nói xong quay đầu đi luôn không đợi người kia trả lời trả vốn gì hết.

Anh trừng mắt nhìn cô như đang nhìn con mèo sau khi nhìn mồi trước mắt mà khinh khỉnh quay đuôi đi. Anh nhanh chóng bắt lấy cánh tay cô, cảm giác mềm mềm được nắm trong tay thật tốt nha!

" Cô bé à! Em cảm ơn ân nhân cứu mình kiểu vậy sao?"

" Chứ không lẽ anh muốn tôi đưa anh lên bàn thờ nhà tôi để tôi thắp hương tỏ lòng thành kính à?" Anh nghe cô nói chuyện mà muốn vát cô lên , đem về nhà trừng phạt cái miệng độc địa này!!!

" Anh không cần như vậy!"

" Chứ anh muốn sao?"

" Hay em đi ăn với anh đi?"

" Này nha! Anh chỉ đỡ tôi té thôi nhá, làm vậy tôi bị lỗi vốn nha! Nên anh nằm mơ đi, giờ thì buông tay ra!"

Anh với cô cứ dằng co một hồi, thì cô nhìn thấy đừng sau lưng anh có bóng người nên cô nhào thẳng vào người anh, ôm trọn anh luôn.

Anh lúc đầu hơi bất ngờ, nhưng lại nghĩ con mèo nhỏ tự chui vào lòng mình thì ngu gì không ăn chút đậu hũ.

Nhưng một hồi sau anh mới biết anh bị lợi dụng nhưng không sao con mèo nhỏ thích là ok.

----- tuyến phân cách của tg------

Các mẹ à! Ta ghi dài không? Ta sợ dài quá không ai đọc!!! Ta biết chính tả sai rất nhiều nên ta sẽ đọc lại để chỉnh sửa!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...