Chương 40: Chương 34

Ly Tâm cuối cùng đã thoát khỏi cái thế giới đồi bại đồi trụy của đám người kia. Ly Tâm đang thở phào nhẹ nhõm nhìn ra ngoài cửa xe, bỗng hai mắt cô sáng chưng, chòm người lên nói với bác tài :

" Bác tài xế ơi! Ngừng lại , ngừng lại !" Bác tài bị kêu gịưt ngược như vậy , thắng cái " két".

Ly Tâm móc túi đưa tiền rồi mở cửa bước xuống xe luôn. Cô nhanh đến độ bác tài còn đang ngơ ngác cầm tiền.

Ly Tâm miệng cười muốn đến mang tai, đi tung tăng , khụ khụ, đi bình thường điềm nhiên đến chỗ được đặt một cái bảng to ghi chữ " hủ tiếu lề đường". Ly Tâm thật sự bây giờ đang rất muốn hét lên sung sướng nha! Cô còn tưởng ở thế giới này sẽ chẳng có mấy cái món mà lúc trước khi xuyên không qua cô hay ăn chứ?

Ly Tâm đi đến ngồi ở một cái bàn, cô hay gọi đây là bàn ăn lộ thiêng ( 😂) , đơn giản là tại vì khi ăn các bạn sẽ thấy mọi người đi đường nhìn mình hoặc nhiều lúc mưa mà bất chợt một cái là y như rằng bạn sẽ ăn hủ tiếu chang nước mưa! Nghe ngon vãi ra nhỉ.

Ly Tâm gọi một tô hủ tiếu khô , ây da, món này là món cô thích trong tất cả những món cô thích nha . Các bạn biết hủ tiếu khô nó là một tô hủ tiếu khô riêng với một chén nước lèo riêng đúng không? sau một lúc ,Họ chỉ bưng ra cho Ly Tâm tô hủ tiếu khô thôi, Ly Tâm đang thắc mắc là tại sao không có chén nước lèo? Ly Tâm mới gọi em gái phục vụ lại hỏi em gái phục vụ là :

"Em ơi, còn nước lèo của chị đâu?".

Thế là, một cách thật hào sảng và bá đạo, em phục vụ múc 1 gáo nước lèo, đổ thẳng vào tô hủ tiếu khô của Ly Tâm :) :) :)

Đổ quá nhanh, đéo cản kịp luôn....

Địt mẹ hủ tiếu khô ngập nước, mông lung như 1 trò đùa... ( 😂)

Ly Tâm ngẩng lên nhìn em phục vụ bằng ánh mắt "Hãy nói với chị đây là một trò đùa đi", em phục vụ nhìn cô thản nhiên, lạnh lùng...Sự bình tĩnh của em làm cô sợ...Em còn trẻ như vậy nhưng đã có thể làm được chuyện này bằng một thái độ thuần thục và dửng dưng đến lạ...Hoặc cũng có thể là, chính vì em trẻ như vậy nên em đéo biết hủ tiếu khô nó ăn thế nào....

Sau cùng Ly Tâm đành quyết định ăn luôn tô hủ tiếu khô ngập nước của mình, và thật sự thì nó đéo khác gì hủ tiếu nước luôn =))))))))))))))) cảm thấy thật mông lung như một trò đùa (😂).

Cuối cùng Ly Tâm cũng hóc xong tô hủ tiêu khô chang nước như chang nước mưa của em phục vụ. Ly Tâm sau khi ăn xong, cô đi lòng vòng dạo phố chứ không về nhà liền, cô nghĩ , nếu giờ về thì chán lắm nên cô quyết định đi dạo phố một mình.

Ly Tâm vừa đi vừa nhìn đèn đường được bật lên từ từ thì cô có một xúc cảm đó là thấy bình yên đến lạ. Ly Tâm đi dọc qua công viên, cô còn tưởng được thưởng thụ cảm giác bình yên nhưng không, bỗng ánh mắt cô hướng về cặp nam nữ đang đứng dưới ánh đèn.

Cái tính bà tám của Ly Tâm nổi lên, cô đi đến bụi cây gần đó ngồi xuống coi diễn biến câu chuyện. Cô quan sát, nam có thể nói là có gương mặt đẹp trai đi nhưng tất nhiên nhan sắc này còn kém xa với dàn nam chính của nữ chủ nha! Quay qua nhìn cô gái, cô đánh giá, cô gái này không chỉ mũm mỉm mà còn lùn nhưng được cái cô thấy cô gái này mặt phúng phính nhìn cưng quá đi ! ( Xin lỗi các nàng, ta thay mặt con ta xin lỗi các nàng! Con ta nó bị mê gái các nàng ạ! Thông cảm )

Ly Tâm quan sát đánh giá thì bỗng nghe giọng chàng trai quát lên làm cô giật cả mình :

" Tôi đã nói tôi không thích cô mà!!! Sao cô mặt dày quá vậy? Sao cứ đeo bám theo tôi hoài vậy hả? Tôi có bạn gái rồi! Cô ấy đẹp hơn cô gắp trăm lần ! Nên cô làm ơn tránh xa tôi ra!!!!"

Ly Tâm chỉ nghe tiếng cô gái kia khóc thút thít rồi nói :

" Em...em chỉ là...yêu ....anh...nên...nên!"

" Câm mồm! Tôi không muốn nghe! Từ nay trở đi đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa!!!! Hừ!" Anh chàng nói xong rồi một mạch đi luôn. Để cô gái đứng khóc gào lên mà kêu tên anh chàng đó:

" Thiên ....Thiên...đừng....đi ....đừng...bỏ.....em ....mà......" cô gái hình như không chịu nổi nữa mà ngồi bệt xuống đất , gào lên khóc.

Ly Tâm đang núp trong bụi cỏ mà muốn quặng đau cả ruột. Ly Tâm không chịu nổi được nữa, đứng dậy đi đến chỗ cô gái đang ngồi khóc ( đừng tin nó các bạn ạ =)))) nó mê gái nên mới không chịu nổi đấy) .

Ly Tâm đứng cạnh cô gái đó nhưng cô gái đó không quan tâm đến cô nên cô đành ngồi chòm hỏm xuống vỗ lưng cô gái rồi nói với giọng cực kì dịu dàng :

" Cô bé ! Em có sao không?" Đến lúc này cô gái mới ngước gương mặt đầm đìa nước mắt lên nhìn cô, bỗng cô gái nhào tới ôm cô.

Ly Tâm bất ngờ, cô mà không phản ứng chống tay ra sau là hai đứa nằm đè lên nhau giữa đường rồi. Ôi mẹ ơi! Bây giờ thân thể cô đang bị đống thịt đè lên người nha! Cô khóc không ra nước mắt ( vừa lắm =))) mê gái nha) .

Ly Tâm đành chống tay dậy để hai người ngồi được, chứ cô chống vậy quài chắc chết mất. Cuối cùng cũng chống dậy được, cô lại thấy cô gái này khóc ướt cả đồng phục học sinh của cô, đều đó không quan trọng nhưng quan trọng ở đây là nó đã trong suốt và thấy áo bra của cô rồi, mà cô còn mặc màu đen nữa mới ghê ! Ahuhu nay ngày gì vậy trời.

Ly Tâm thở dài, cũng choàng tay qua vỗ vỗ lên lưng cô gái rồi nói :

" Cô bé! Em không sao chứ?" Cô gái bây giờ khóc ướt hết áo Ly Tâm rồi mới thút thít đưa đầu ra. Ly Tâm khóc không ra nước mắt, áo vậy sao dám đi dạo nữa đây? Cô đành lấy cặp đeo ngược lên trên để che lại.

Cô gái giờ mới hơi hết khóc ngước lên nhìn cô rồi nói :

" Cảm ...ơn...tôi...không...sao..!"

" Thật là không sao chứ?"

" Ừm...tôi...ổn... rồi...! .....cảm ....ơn"

" Ủa! Mà khoan ! Bạn học chung với lớp tôi sao?" Cô gái mới ngẩng thẳng đầu quan sát tôi từ trên xuống dưới rồi nói :

" Bạn...là... Triệu...Ly ...Tâm?"

" Ừ đúng rồi!" Đến lúc này cô gái hai mắt sáng rở, nín khóc luôn, cô gái kích động nắm tay cô nói :

" Mình... mình là Tô Đan Cẩm! Mình muốn kết bạn với bạn từ lâu lắm rồi!"

" Ủa vậy hả? Thế sao bạn không ra kết bạn?"

" Mình ...mình chơi với đám Chu Từ Yến nhưng Chu Từ Yến không phải là chơi mà là ăn hiếp mình, lúc mình nói mình không muốn trong đám đó nữa thì Chu Từ Yến đã đánh mình! Khi mình nhìn thấy bạn có một mình mà có thể chống chội hết lớp thì mình rất rất hâm mộ! Vậy mình có thể... "

" Được chứ!"

" Thật sao?"

" Thật!"

" Oa! Tốt quá ! Giờ chúng ta là bạn nhau rồi!"

Tô Đan Cẩm vui mừng đến độ quên mất cái chuyện hồi nãy. Ly Tâm cũng chỉ biết mỉm cười theo nhưng rồi lại sực nhớ đến cái tên Chu Từ Yến. Cô nhớ không lầm là nhân vật phụ nha! Nữ phụ đó! Vậy thế tại sao cô ta không bám theo nam chính? Không lẽ vì tên Thiên gì đó hồi nãy? Ôi! Nhức cả đầu! Cô đây mai đi chơi rồi nên không quan tâm! Lại nhìn qua con người đang nhảy tưng tưng nảy giờ chưa ngừng thì cô biết là cô đã tìm được một đứa chung trại với cô và Trình Tố Tố rồi.

" Ngày mai, Đan Cẩm có đi chơi không?"

" Có nha! À! Vậy lúc đó cho mình đi chung với Ly Tâm và Trình Tố Tố nha!"

" Ok! "

Thế là, hai con người vừa mới trở thành bạn thôi mà cứ tưởng như đã là bạn nhau lâu lắm rồi.

-------ta là tuyết phân cách Ly Tâm về đến nhà ------

Ly Tâm sau khi đón taxi đưa Tô Đan Cẩm về thì cô cũng đã về đến nhà. Cô nghĩ hôm nay cũng được chứ không đến nỗi tệ. Đang vui vẻ bước vào nhà ( nhà Lãnh Tuyệt nha m.n) . Thì cô cảm thấy không khí xung quanh hình như bật điều hoà quá lớn thì phải! Cô rùng mình, lấy hai tay xoa xoa. Cô thấy lạ một điều nữa là sao hôm nay nhà không bật đèn, tắt đèn tối thui vậy cà?

Mới vừa nói về đèn thì bỗng cả nhà được bật đèn lên. Làm Ly Tâm xém nữa rớt tim ra ngoài, mẹ ơi! Đèn cảm ứng suy nghĩ sao? Đang tính bước hẳn lên lầu để ngủ thì nghe một giọng như từ địa ngục vọng về vì nói vừa lạnh vừa trầm :

" Em đi đâu giờ mới về?"

Ly Tâm thật sự bây giờ tim thòng tám mét rồi thiếu điều nó muốn vọt ra ngoài để chạy luôn ấy. Cô từ từ quay lại nhìn người con trai đẹp hơn điêu khắc đang bắn ánh mắt giết người về phía cô. Cô sợ đến độ tim muốn ngừng đập, cô chỉ biết cười hì hì nói :

" Em ...em đi mua dụng cụ để đi dã ngoại ngày mai!"

" Ở nhà!"

"Hả?"

" Ở nhà" Ly Tâm mặy ngu nói:

" Thì em đang ở nhà mà?" Vừa dứt câu ánh mắt muốn giết người chiếu thẳng vào cô. Cô đành ngậm miệng lại, sau một lúc Lãnh Tuyệt mới nói :

" Ngày mai ở nhà!"

" Tại sao?"

" Biết vậy đi"

" Không! Em nhất định phải đi"

Lãnh Tuyệt híp mắt nhìn cô , phun ra từng chữ:

" Em đang chọc tức tôi?"

" Anh mới là người chọc tức tôi! Anh lấy cái quyền gì mà cấm tôi không được đi chơi chứ?"

Bỗng Lãnh Tuyệt đứng dậy đi thẳng về phía cô, trong lòng Ly Tâm run lên từng đợt nhưng vì đi chơi nên cô vẫn kiên cường đứng đó chờ anh tới, dù sao bây giờ chân cô cũng không đi được vì nó run quá.

Lãnh Tuyệt đi đến được chỗ Ly Tâm, trên cao nhìn xuống, nhìn một lúc thì anh bỗng bế xốc cô lên rồi đi thẳng lên lầu. Ly Tâm hoảng sợ đến độ chỉ biết lấy hai tay ôm cổ anh vì sợ bị té.

Đi được đến phòng thì anh đạp cửa ra, bế cô quăng lên giường, cô còn đang choáng váng chỉ nghe tiếng " cạch" rồi sau đó là núi đè lên cô , à nhầm, người đè lên cô. Cô bị kìm chặt phía dưới chẳng nhúc nhích được gì, đành bất lực nhìn người đàn ông phía trên.

" Giờ em còn muốn đi?"

" Tại sao không cho em đi chứ?"

"..."

Thật ra Lãnh Tuyệt không cho cô đi là tại vì có mấy tên để ý cô ( ảnh đang nói nam chính đấy mấy nàng ạ) . Rồi lỡ cô bị tụi nó ăn hay cô thích tụi nó thì anh biết làm sao đây? Anh còn chưa ấp ủ cho cô một đứa bé trong bụng mà!( Ôi mẹ ơi! Đê tiện quá) nên anh làm sao để thằng khác ấp ủ phụ anh được!

Ly Tâm thấy Lãnh Tuyệt im lặng nhìn cô chằm chằm , làm mồ hôi sau lưng cô tuốt ra như suối. Cô đành nói giọng nhẹ nhàng nhất có thể :

" Cho em đi được không?"

"..."

" Nè, cho em đi đi!"

"..."

" Anh có nghe gì không vậy? Cho em đi nha!" Mặt cô ủy khuất cực kì, cô đang làm bộ dáng tội nghiệp nhìn anh.

Lãnh Tuyệt mềm lòng trước bộ dáng của cô đành gật đầu đồng ý. Ly Tâm hớn hở vì anh gật đầu đồng ý, cô được buông lỏng nên đưa hai tay cầm mặt anh đưa xuống, môi cô hôn lướt qua môi anh một cái. Cô tính đẩy anh đứng lên thì anh cầm hai tay cô đặt lên đỉnh đầu nói :

" Nhưng em đi như vậy thì lỗ cho anh! Nên..." nói đến đây anh lấy tay còn lại vút nhẹ bụng Ly Tâm. Còn Ly Tâm run lên từng đợt nhìn chằm chằm anh, cô có cảm giác lời anh sắp nói ra không được tốt đẹp. Đúng như cô nghĩ, câu tiếp theo của anh là:

" Nên ở đây phải làm cho có một tinh linh cái đã rồi em muốn đi đâu thì đi!"

Ly Tâm trợn mắt, ôi mẹ ơi! Cô chưa đủ tuổi nha! Tuy biết còn vài tháng nữa cô được 18t nhưng bây giờ mà có tinh linh sớm như vậy thì quá nhanh nha! Nhưng cô thì làm được gì? Đành bất lực cho anh muốn làm gì thì làm.

Một đêm trong căn biệt thự nào đó, trong căn phòng nào đó! Đã xảy ra một trận kích tình. Hết lần này đến lần khác. Làm cho bạn Ly Tâm của chúng ta mệt muốn ná thở và thầm rủa người đàn ông nào đó đếch phải người ta mà là quỷ a!!!!

( Mốt mới có H nha! =))))) )

-------- chuyến đi chơi------

Hôm nay, là chuyến đi chơi của Ly Tâm với cả trường , nói cho hùng hậu vậy thôi chứ cô chơi với có 2 người à!

Sáng sớm cô phải thức dậy sớm nhưng cô thật muốn đạp một phát vào người đàn ông nào đó tối hành hạ cô. Ly Tâm sáng mắt gấu mèo thức dậy, đơn giản tối anh vận động đến gần sáng mới chịu dừng lại, cô thật muốn cắn nát cái mặt đang cười thoả mãn của người nào đó mà.

Ly Tâm mệt nhọc vác cái thân bị chằng chịt vết hôn đỏ tím trên người vào trong phòng tắm, mới vừa bước xuống thứ kia từ trong cơ thể cô ào ạt ra theo, cô thật khóc không ra nước mắt. Lấy hết sức bình sinh lết vào phòng tắm.

Sau khi Ly Tâm đi ra từ trong phòng tắm, cô nhìn gương để xem có lộ vết hôn nào không? Cô mặt một cái áo thun màu xám, bên ngoài mặc thêm áo khoác màu xanh đen có cổ và có mũ để đội, cô mặc quần dài đen thun cho dễ vận động, chân mang giày thể thao, trên đầu đội thêm nón kết màu đen trơn. Kéo áo khoác lên che hết cổ, cô hài lòng nhìn bản thân.

Ngày hôm qua, Trình Tố Tố cũng đã gửi đồ đến địa chỉ này cho cô nên giờ cô chỉ việc coi lại xem đầy đủ dụng cụ chưa thôi? Cô thấy đủ hết các thứ thì đeo lên và đi thẳng ra cửa nhưng mà cô đi nhẹ nhàng hết cỡ vì người nào đó đang ngủ rất ngon nha.

Bước ra khỏi nhà, cô nhìn thấy sắc trời cũng chưa sáng lắm, cô nhìn đồng hồ đeo tay màu đen, bây giờ mới có ba giờ mấy gần bốn giờ! Mà trường thì 4g30 là tập trung rồi. Đang tính đón taxi đi thì thấy một chiếc xe hơi màu trắng đi đến rồi ngừng ngay chỗ cô.

Cửa kính hạ xuống, một cái đầu thò ra nói :

" Lên đi mại!"  Ly Tâm lúc đầu còn hơi trợn mắt nhìn con người nào đó nhưng sau đó lại mở cửa đi vào. Cô vừa vào ngồi xuống thì đã nói:

" Né ra coi! " Trình Tố Tố trừng mắt nhưng cũng né ra cho cô ngồi. Xe bắt đầu khởi động máy và thẳng tiến tới trường.

Đang ngồi bỗng Ly Tâm quay qua hỏi Tố Tố :

" Mày có mang cái đó không vậy?"

" Mang gì cơ?"

" Bcs thần thánh của mày ấy!"

" Có chứ! Nghĩ sao tao không mang được!"

" Mày mang thật sao?"

" Chứ không lẽ giả!" Ly Tâm mặt trân trối nhìn Trình Tố Tố rồi bất lực quay đi bóp trán. Cô thật không ngờ con quần này nó mang theo thật nha! Thật là cạn lời mà!

-----------tg-----------

Nếu các nàng đang thi thì ta chúc các nàng thi tốt nghen 😘 mãi yêu !

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...