Chương 41: Chương 35

Khi Ly Tâm và Trình Tố Tố đến được trường thì cũng là lúc trường bắt đầu đông đúc. Ly Tâm mở cửa, bước xuống xe rồi bước thẳng vào cổng trường để lại đằng sau một tiếng chửi vang lên :

" bà mẹ con mất dạy! chờ taoooooo"

Thế rồi đôi bạn cùng tiến bước vào chỗ tập trung để lên xe buýt. Trình Tố Tố đứng xếp hàng đằng sau Ly Tâm nói :

" Ê, lát mày ngồi đâu mày?"

" Tao ngồi đâu cũng được miễn sao cho tao ngồi gần cửa sổ là được rồi!"

" Thế xuống cuối xe ngồi đi mày, được không?"

" Ừm, cũng được!"

Ly Tâm đang đứng xếp hàng để bắt đầu để lên xe buýt. Khi cô lên được xe buýt và hướng về phía cuối xe mà đi. Cô đã ngồi được chỗ mà còn cạnh cửa sổ, chưa kịp hưởng thụ thì mắt cô mở to ra nhìn ba con người đang tiến về phía này.

Ba người đó không ai khác đó là Trần Nhu Nhu, Hiên Viên Triệt và Trịnh Bắc Dật. Ly Tâm còn tính mở miệng ra kêu ở đây có người ngồi thì lại thấy bạn nữ mũm mỉm hôm qua đang cầm tay kéo Trình Tố Tố ngồi ghế trên cô.

Ly Tâm trợn mắt nhìn hai con người nào đó rồi lại trợn mắt nhìn ba con người nào đó đã ngồi vào chỗ cạnh cô. Người ngồi kế cô là Trịnh Bắc Dật sau đó đến Hiên Viên Triệt cuối cùng là Trần Nhu Nhu.

Thế là, vui sướng chưa kịp bắt đầu mà  đã bay mất . Ly Tâm bực bội , lấy tay tán đầu Trình Tố Tố. Trình Tố Tố ăn đau quay đầu lại , nhướng người lên trừng mắt nhìn Ly Tâm quát :

" Mày biết đau không?"

" Tát không đau thì tao tát làm gì?"

" Mà mắc gì tát đầu tao?"

" Nãy đứa nào nói ngồi gần tao?"

" Hở ? Tao có nói à? "

Ly Tâm lườm Trình Tố Tố một cái rồi quay qua nhìn ba con người cũng đang nhìn cô. Đang bực bội cộng thêm việc bị người khác nhìn chằm chằm , Ly Tâm khó chịu lên tiếng :

" nhìn cái gì? " thế là một cách thật tỉnh ba người nào đó quay mặt đi , lơ đẹp cô.  Cô tức muốn phụt máu, chỉ là hỏi thôi mà? Có cần phải lơ cô không? Hừ, cô đây không thèm chấp nhất.

Ly Tâm ngồi một lúc còn chưa tới nữa chặng đường thì mắt cô đã muốn mở không lên. Cô nhìn ra ngoài, mắt đã sớm lên rồi xuống. Sau một hồi, cô đã gục vào cửa xe nằm ngủ ngon lành.

Và cô không biết là những hành động , cử chỉ của cô từ nãy giờ của cô đã có hai ánh mắt nhìn  không bỏ sót một chi tiết dù là nhỏ nhất.

Hiên Viên Triệt từ đầu đến cuối luôn luôn liếc mắt nhìn cô, vừa thấy cô làm ra những hành động đáng yêu như vậy thì không kiềm chế được mà khẽ nhếch môi. Lại liếc mắt qua con người bám như đỉa đói đang dựa hẳng vào người anh không chút kiêng dè thì ánh mắt vừa mới hiện lại ý cười đã bị dập tắt không còn dấu vết hay vào đó là chán ghét.

Trịnh Bắc Dật cũng như Hiên Việt Triệt từ đầu đến cuối điều chỉ nhìn cô. Và hình như là đường đi rất sốc thì phải, nên đầu cô cứ đập vào cửa kính. Thế vậy mà cô vẫn không hề hấn gì vẫn dựa vô ngủ ngon lành, lâu lâu anh còn thấy do xe thắng hơi gấp nên người cô nhào về phía trước. Anh còn tính đưa tay ra đỡ thì đã thấy cô mở mắt mơ màng chống đỡ rồi thản nhiên dựa vào cửa xe ngủ tiếp.

Thiệt tình , lúc đó anh rất là buồn cười nhưng lại gáng kiềm nén, lại tiết tục quan sát. Thấy đầu cô cứ đập vô cửa xe nhưng vậy anh cũng hơi xót nên quyết định lấy tay của mình kéo nhẹ đầu cô qua cho cô tựa vào vai mình. Khi đầu cô tựa vào vai anh, trong lòng anh không hiểu sao có một thứ gì đó như đang tràn ra.

Trịnh Bắc Dật cũng không để ý lắm đối với thứ cảm giác vừa rồi. Anh cũng tựa đầu mình lên đầu cô mà ngủ luôn.

Nhưng anh lại không biết là có người đang nhìn anh với ánh mắt rực lửa. Hiên Viên Triệt thu hết tất thảy những hành động nãy giờ cùng với cử chỉ của Trịnh Bắc Dật vào mắt. Trong lòng Hiên Viên Triệt dâng lên một cỗ tức giận rất muốn đẩy hai người trước mắt ra nhưng vừa tính đứng dậy thì lại kẹt phải cái bao tải đang dán sát người anh.

Và thế là không khí trong xe bỗng lạnh lẽo đến khó tải, đến độ có nhiều người còn hỏi bác tài xế sao bật điều hòa gì lạnh thế, muốn đóng băng người khác à? lúc đó bác tài xế mặt ngơ ra và nghĩ trong đầu'  mình bật vừa phải mà? Làm gì đến độ đóng băng chết người?'. Tuy bác tài đã giảm xuống như vẫn có người than thở là lạnh vì thế cách tốt nhất là tắt luôn máy điều hòa.

( à quên nói, xe buýt đi đến sân bay nha m.n)

Thế là mọi thứ trên xe trở nên im ắng  nhưng cỡ sau một 1 giờ đồng hồ thì cái đoàn xe đã đến sân bay quốc tế. Tất Nhiên trên mỗi chiếc xe điều có một giáo viên phụ trách và xe của Ly Tâm được Đào Bá Lam phụ trách.

Đã đến sân bay nên Đào Bá Lam có nhiệm vụ đánh thức các em học sinh dậy, vừa mới quay đầu xuống thì thấy một cảnh cực chói đập vào mắt khiến sắc mặt của Đào Bá Lam khẽ đen một tí nhưng vẫn cố gặng ra nụ cười tươi để nói :

" các em dậy đi, đã đến sân bay rồi! Nếu không nhanh sẽ bị trễ chuyến bay" 

Tuy nói rất từ tốn nhưng các học sinh đã dậy nhưng đa số là các bạn nữ và sau đó các bạn nữ vì quá ồn ào nên đánh thức mọi người dậy luôn.

Ly Tâm nhíu mày vì tiếng ồn ào, mơ màng mở mắt , ngơ ngác nhìn xung quanh thấy người tàng người , trong lòng thầm nghĩ " đây là đâu? Sao nhiều người vậy?" rồi bỗng nhớ ra là mình đang đi chơi với trường nhưng một giây sau cô lại thấy có điều gì không đúng.

Ly Tâm nhớ không lầm mình phải tựa đầu trên cái kính xe mà? Vậy bây giờ cô đang tựa đầu vào đâu? Liếc mắt nhìn thì thấy vai của người nào đó, liếc mắt lên một tí thì thấy một làn da đẹp cực kì, cô nhìn một lúc lại thấy hình như có gì đó sai sai , đang lúc định đưa đầu người kia ra thì nghe giọng Trình Tố Tố :

" Ui, tình cảm gớm nhỉ? Tựa đầu vô nhau đồ" Ly Tâm không hiểu sao chột dạ đứng bật dậy làm đầu đụng vào nốc xe. Cô đau đến nhe răng, lại nhìn qua cái người mà cô tựa vai thì cô mới nhớ ra người ngồi kế cô là Trịnh Bắc Dật.

Ly Tâm tính nói gì đó với Trịnh Bắc Dật thì Trình Tố Tố một lần nữa lên tiếng :

" con kia, mày có đi ra ngoài không? Hay ở trong đây liếc mắt đưa tình?" Ly Tâm trừng mắt nhìn Trình Tố Tố nói :

" Liếc mắt đưa tình cái *beep* ! tao chưa tính sổ với mày đâu! Hừ!"

Ly Tâm cũng quên luôn chuyện muốn nói gì đó với Trịnh Bắc Dật , cô đứng dậy cẩn thận rồi kéo Trình Tố Tố ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, cô cùng Trình Tố Tố đi theo đoàn vào sân bay, lúc này chợt cô nhớ đến một người, quay qua hỏi Trình Tố Tố :

" Ủa? Bạn nữ ngồi kế mày đâu rồi? Tên Tô Đan Cẩm gì đó?"

" À! Đan Cẩm vì thấy đồ ăn nên chạy xuống xe trước để mua rồi!"

Ly Tâm đen mặt, im lặng không nói gì thì bỗng đằng sau Ly Tâm có một giọng hét lên :

" Ly Tâm à! Chờ tớ với!" Ly Tâm cũng hơi giật mình khi có người hét lên gọi tên mình đã vậy còn ở sân bay, hên bây giờ có ít người chứ nếu nhiều người chứ cô độn thổ mất. Vừa mới quay lại nhìn xem ai gọi mình thì thấy một thân mũm mĩm cầm một đống đồ ăn trên hai tay đang chạy về phía cô, cô đang suy nghĩ nếu như cô bị cái thân mũm mĩm đụng mạnh một cái thì sao nhỉ? Có bay khỏi sân bay không? Mới nghĩ thôi cũng đủ khiến cô muốn rùng mình.

Ly Tâm vừa mới thấy thân hình mũm mĩm kia lao gần đến thì cô vội vàng nói :

" Chậm đã, chậm đã !" Hên là Tô Đan Cẩm nghe theo cô giảm tốc lại chứ không là cô đã bay xa rồi. Lại nhìn tìm Trình Tố Tố thì thấy Trình Tố Tố đứng cách xa cô, cô khó hiểu hỏi Trình Tố Tố :

" Mày đứng cách xa tao làm gì? Tao có ăn thịt mày đâu?" Trình Tố Tố cười hì hì, lại gần nói :

" Tao sợ Đan Cẩm dừng không kịp đụng mày rồi mày kéo theo tao nên tao chạy trước!" Ly Tâm mặt đen lại , không thèm nói với Trình Tố Tố quay mặt nhìn Tô Đan Cẩm , cô hỏi :

" Cậu làm gì mà mua nhiều đồ ăn như vậy? " Tô Đan Cẩm mặt bình thản nói :

" Thì mình ăn!" Ly Tâm lại nhìn chằm chằm đồ ăn Đan Cẩm một hồi rồi nhìn Đan Cẩm miệng nói :

" Rồi nhân viên sẽ cho đem lên máy bay?"  Tô Đan Cẩm mặt ngơ ngác suy nghĩ, rồi lại bình thản nói :

" Chỉ là đồ ăn sao lại không cho?" Ly Tâm cũng không nói gì nữa cô quay lưng đi ra chỗ đoàn đang tập trung chỉ để lại một câu :

" Đến chỗ tập trung thôi !" Thật ra cô không nói gì đơn giản là cô đang cảm thấy bất lực vô cùng , hu hu cô khổ quá mà!

Sau gần nửa tiếng đồng hồ thì tất cả các em được phát vé và từng đoàn một đi qua máy khám sát ( phải không nhỉ? Không rõ tại chưa đi máy bay bao giờ) , vali, balô cũng phải qua kiểm duyệt thì mới cho lên máy bay.

Thế là từng đoàn một qua máy khám sát, Ly Tâm và Trình Tố Tố đi qua rất bình thường nhưng bỗng đến Tô Đan Cẩm thì bị nhân viên chặn lại nói không được mang quá nhiều đồ ăn lên máy bay và thế là bạn Tô Đan Cẩm của chúng ta rất ư là tự nhiên đứng đó ăn hết đống đồ ăn. Nhân viên chỉ biết trợn mắt nhìn Tô Đan Cẩm như người ngoài hành tinh. Rồi cuối cùng bạn Tô Đan Cẩm cũng qua được máy khám sát.

Ly Tâm cũng chỉ biết thở dài và đi tiếng , chứ bây giờ cô nên nói gì chứ? Cô đang rất là đau đầu đây!

Sau khi tất cả học sinh đã lên máy bay thì cỡ 6h30 máy bay cất cánh tiến thẳng đến Nicaragua.

( mình sẽ không kể trên máy bay đâu nha! Vì đơn giản không có gì xảy ra cả nên mình sẽ cho qua )

-------- mình là giải phân cách đã đến------

Cuối cùng, sau mấy tiếng ngồi trên mấy bay muốn ê cả mông thì đã đến Nicaragua

 Nicaragua là một quốc gia dân chủ cộng hoà tại Trung Mỹ .Đây là nước lớn nhất ở Trung Mỹ, nhưng cũng có mật độ dân cư thấp nhất với số nhân khẩu chỉ tương đương các nước láng giềng nhỏ hơn. Nước này giáp với Honduras ở phía bắc, Costa Rica ở phía nam. Bờ biển phía tây trên Thái Bình Dương, còn phía đông là Biển Caribe.

( ây da, xin lỗi các nàng nhiều! Vì có quá nhiều thông tin về Nicaragua nên không thể vì thế mà sao chép vô hết được! Nếu các nàng muốn tìm hiểu thì cứ vào google coi nha! Mình chỉ để một ít hình lại cho các nàng thấy nha! Mình biết được Nicaragua là nhờ một show truyền hình của Hàn ! )

------ tác giả-----

Xin lỗi vì đã để cái nàng đợi lâu. Dạo này cứ bị lười =))))) nên cứ lâu lâu vô viết vài chữ =))))) hí hí hí.  Cảm ơn các nàng đã đọc. Đang viết chương tiếp theo, chương sau sẽ cố viết dài cho các nàng đọc đã luôn. Yêu các nàng 💖💖

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...