Chương 43: Chương 36

Sau khi bước xuống máy bay, Ly Tâm thật sự rất phấn khích , cực kì phấn khích. Lúc trước ước mơ của cô là được đi nước ngoài, bây giờ được thực hiện rồi. Trong lòng cô cứ lâng lâng hạnh phúc như nào á. Cô thấy xuyên qua cũng không tệ tí nào vì ít ra cô thực hiện được quá trời ước mơ của mình nè.

Từ lúc sân bay đến ra ngoài xe buýt đợi sẵn, miệng cô vẫn nở nụ cười đến độ Trình Tố Tố còn nghĩ cô bị trật quai hàm hoặc bị dây thần kinh này đè lên dây khác. Nói chung tâm trạng cô bây giờ cực kì cực kì tốt nên cho dù lên xe buýt ngồi đâu cô vẫn cười. Trình Tố Tố thì vẻ mặt hoảng hốt nhìn Ly Tâm nói :

" Ly Tâm? Cậu bị sao vậy? Không sao chứ ? Có cần đi biệnh viện không? Thầy ơi! Ly Tâm cần đi bệnh viện gấp thầy ơi! " Ly Tâm tâm trạng đang rất vui nên không muốn tát sml Trình Tố Tố. Cô lấy tay chặn cái miệng đang la oai oái của Trình Tố Tố lại. Cô trừng mắt nói :

" Mày còn nói nữa tao giết mày! " Trình Tố Tố mặt bỗng mừng như điên , kéo tay Ly Tâm khỏi miệng , rồi đặt hai tay lên vai Ly Tâm không ngừng lắc Ly Tâm đến choáng váng nói :

" ui ,ui, mày trở lại rồi! Mày trở lại rồi! Tao vui quá!" Ly Tâm thật sự không nhịn nổi được nữa mà. Cô giữ chặt tay Trình Tố Tố đang lắc mình, trừng mắt nhìn Trình Tố Tố , nói :

" Mày muốn tao đập mày thì mày mới chịu được?"

" Ấy, hồi nào? Tao chỉ thấy mày từ lúc trên sân bay rồi lên xe buýt vẫn thấy mày cười cười làm tao sợ mày bị vong nào dựa!"  Ly Tâm mặt đen như đít nồi, tâm trạng dù tốt đến đâu thì cũng phải để cô đập cái con này đã. Ly Tâm không thương hoa tiếc ngọc,  lấy tay tát thẳng vào đùi Trình Tố Tố.

Trình Tố Tố đau đến độ chỉ biết trừng mắt nhìn Ly Tâm rồi lại nhìn xuống cái đùi trắng trẻo đang hằn lên dấu vết đỏ của bàn tay Ly Tâm để lại. Trình Tố Tố cô ủy khuất vô cùng, chỉ là sợ bạn cô bị gì nên mới làm vậy , thế là nó không biết ý tốt còn đánh cô? Uất ức ngồi phồng má nhìn đi chỗ khác.

Ly Tâm cũng không thèm để ý, mắt nhìn ra ngoài cửa. Cô nhớ không lầm thì lát nữa xe buýt sẽ dừng ở cửa hàng tiện lợi và sẽ để học sinh nghỉ 1 ngày trong thành phố , qua hôm sau mới vào rừng.

Cuối cùng sau nửa tiếng đồng hồ thì xe buýt cũng đã dừng ngay chỗ giữ xe dành cho những chuyến tham quan của du khách. Ly Tâm bước xuống xe với tâm trạng phải nói là cực kì tốt, cô quay lại xem Trình Tố Tố xuống chưa? Thì thấy Trình Tố Tố cái miệng đàn oai oái với Tô Đan Cẩm, đã vậy còn nước mắt cá sấu rồi hai người ôm nhau.

Ly Tâm đen mặt, tiến lại chỗ hai người đang ôm ấp nhau. Khi đến gần Trình Tố Tố, cô không ngừng ngại lấy tay tát thẳng vào lưng Trình Tố Tố rồi nói :

" Mày tính ở đây tình chàng ý thiếp đến bao giờ?"

Trình Tố Tố bị ăn đau chỉ kịp kêu " á" một tiếng đang tính quay lại chửi con nào mất dạy dám đánh bà thì đã nghe câu nói của Ly Tâm xém tí nữa phụt máu. Trình Tố Tố trừng mắt lớn, tay vòng ra đừng sau xoa xoa chỗ đau vừa nói :

" Con mắt nào của mày thấy tao với với Đan Cẩm tình chàng ý thiếp? Tao là con gái mà? Đan Cẩm cũng là con gái!"

" Thì tao có nói mày con trai sao? Trên cơ thể mày điều là con gái trừ một thứ "

" Thứ gì? Tao hoàn hoản như vậy thì có thứ gì chứ?"

Ly Tâm liếc mắt khinh thường , rồi liếc xuống ngực Trình Tố Tố nói :

" Ngực của mày " ( nhột nhột 😂)

Trình Tố Tố nhìn theo ánh mắt của Ly Tâm nhìn xuống ngực mình rồi lại nhìn qua ngực Ly Tâm xong lại nhìn qua ngực Đan Cẩm. Tiếp tục nhìn xuống ngực mình , sau một lúc Trình Tố Tố mới trừng mắt nhìn Ly Tâm gống :

" Ý mày là sao hả con kia? "

" Ý tao là mày đéo có ngực " khi nói sau Ly Tâm còn cười kiểu rất ưa là muốn ăn đập.

Trình Tố Tố tức muốn hộc máu, chỉ biết trừng mắt nhìn Ly Tâm.

Đan Cẩm thì ngồi cười quằn quại đến độ Trình Tố Tố liếc mắt cảnh cáo nhưng Đan Cẩm không sợ mà còn cười to hơn. Trình Tố Tố thật sự muốn khóc mà , sắp mếu máo thì nghe giọng Ly Tâm vang lên :

" Rồi có đi ăn không? " chỉ 4 từ cực kì bình thường như lại có một tác động không hề nhẹ đối với một người đang cười quằn quại mà đã dừng cười và nghiêm túc lại và một người đang sắp khóc phải nuốt nước mắt vào trong và cười hề hề. Sau đó cả hai người cũng đồng thanh nói :

" Đi lẹ lên"

Ly Tâm chỉ biết thở dài, đồ ăn cũng thật đáng sợ đi nhưng cô lại thích thứ đáng sợ này nhất.

Ba người cùng đi trên đường để đến cửa hàng tiện lợi trước, khi ba người đi ngoài đường như vậy thì không ít người quay đầu lại nhìn chằm chằm , có nhiều người nước ngoài còn lấy máy ảnh ra chụp. Ly Tâm chỉ biết muốn kêu lên một tiếng " vãi" ( =))) ) , cô còn đang nghĩ mình sắp trở thành thú lạ và có khi bị bắt bỏ vào bảo tàng cũng không chừng.

Đi đến cửa hàng tiện lợi thì cũng không xa mấy nên khi đi bộ thì có thể nhìn ngắm thành phố xinh đẹp này nhưng mà cô lại thích ngắm buổi tối, còn bây giờ đồ ăn là trên hết.

Cuối cùng , thì ba người đã đến được cửa hàng tiện lợi nhưng đâu phải dễ dàng gì mà đến được nhanh, cứ đi một chút là hai con đi cùng cô kéo cô hết qua cửa hành rau quả, rồi chụp hình rồi quần áo đến độ cô nghĩ cô phải pà người hứng thú nhất chứ nhưng không , tụi nó còn hứng thú hơn cô.

Ly Tâm bước vào cửa hàng tiện lợi cũng không thèm liếc mắt về phía sau có hai con người vì ham hố mua quá trời nên bây giờ đang xách một cách cực nhọc để vào được cửa hàng tiện lợi, may cho hai người đó là cửa hàng này có chỗ gửi đồ không là thấy bà rồi.

Ly Tâm tìm cho mình một hộp sushi, sữa, mì rồi cầm ra ngoài bàn ngồi ăn. Tiếp theo Trình Tố Tố cũng mang đồ ăn mình tới chỗ cô , trong khi cô và Trình Tố Tố rất bình thường như đến bạn nữ Đan Cẩm của chúng ta thì không bình thường chút nào. Bạn Đan Cẩm của chúng ta bưng một núi đồ ăn và để lên bàn, Ly Tâm đen mặt , Tố Tố cũng không khác hơn.

Ly Tâm chỉ biết im lặng và cấm cúi ăn xong đống đồ ăn của mình để biến ra khỏi chỗ này vì tất cả ánh mắt đang đổ dồn về phía này. Trình Tố Tố thì không như Ly Tâm, Trình Tố Tố nhìn chằm chằm đống đồ ăn của Đan Cẩm, sau đó nói :

" Đan Cẩm à! Cậu mua thêm cho ai ăn sao?"

Đan Cẩm mặt đang hứng hởi nghe Trình Tố Tố hỏi thì mặt cười cười nói :

" Không một mình mình ăn!"

Trình Tố Tố giật khóe môi không nói thêm gì nữa, cũng bắt đầu cúi đầu xuống ăn. Bạn Đan Cẩm của chúng ta thì cực kì hạnh phúc ngồi nhồn hết từ cái này sang cái khác vào mồm.

Tưởng chừng chỉ xong vụ việc này thì Ly Tâm sẽ bình yên trở về nhà nhưng không và một cuộc quê nhất trong lịch sử đã bắt đầu.

Các bạn còn nhớ bạn Trình Tố Tố nó nhất định phải mang mấy cái bao cao su theo để có gì đi lạc còn căng ra hứng sương uống. Dù cả Ly Tâm đã nói rằng nếu phải bỏ mạng ở đấy đi nữa cũng đéo ai uống nước từ cái bcs chó đẻ của mày đâu...Nhưng bạn Trình Tố Tố vẫn mang...đéo biết để chứng minh cái gì... Cả đoạn đường chẳng ai bị lạc thành ra bcs của bạn Trình Tố Tố không phát huy tác dụng.

Cả đám thở phào, nghĩ may quá đợt này thế là bình yên. Xong trước khi về gần đến khách sạn chỗ giáo viên thông báo và đã đặt phòng sẵn ( cái này là được thả tự do cho học sinh đi đâu thì đi nhưng khi hết hôm nay thì mai phải có mặt tại trước cổng khách sạn để vào rừng) , cô và Trình Tố Tố , Đan Cẩm và Trần Nhu Nhu ở chung một phòng ( nghiệt ngã :) ), đang lúc trên đường về , Trình Tố Tố bảo bạn ấy lạnh quá, bạn ấy phải đi mua hộp quẹt (là cái bật lửa ấy).

Thật sự thì đéo ai hiểu tại sao quần áo ấm nhiều như vậy mà bạn Trình Tố Tố phải đi mua bật lửa, chắc tính đốt đống quần áo đó lên cho ấm hay sao???? Nhưng vẫn đi theo nó, vì thiệt tình cũng muốn ra ngoài chơi. Cả 3 đứa kéo vào cửa hàng tạp hóa, bạn Trình Tố Tố tìm được cái hộp quẹt nên ra tính tiền , đứng dồn cục ở quầy thu ngân. Kế bên tụi Ly Tâm còn có mấy người nước ngoài nữa cũng đứng chờ tính tiền.

Và dkm, giây phút hãm lờ (😂) đã tới..... Trình Tố Tố móc tiền trong túi ra thanh toán, nhưng thứ Tố Tố cầm lại là cái bcs củ lờ.Chị thu ngân nhìn 3 đứa , cô và Đan Cẩm vội dạt ra, che giấu quan hệ của hai đứa với Trình Tố Tố.

Trình Tố Tố vì vậy mà trở nên hốt hoảng, Tố Tố lúng túng lôi cái túi lên để nhét bcs vào. Dkm cô xin thề con ml ngu vãi đái, Tố Tố vừa dốc túi lên, bcs rơi ào ào xuống quầy thu ngân như lá rụng mùa thu :) :) :)

Trình Tố Tố nỗ lực nhét bcs vào túi, nhưng mấy cái bcs lại rơi qua kẽ tay Tố Tố rớt tung tóe xuống sàn... :) :) :)

Đù mạ nếu lúc đấy có bán kem chống nhục thì cô và Đan Cẩm đã mua hẳn 1 thau để xức lên mặt cho đỡ nhục. Cô quay lưng úp mặt vào tường, nỗ lực che giấu thân phận, còn Đan Cẩm đã sớm chạy ra ngã ba đứng, giũ bỏ mối quan hệ như phủi đi một cục cứt chim vô dụng. :)

Tình cảnh éo le này kéo dài đến mấy chục giây, mấy người nước ngoài cứ nhìn bọn mình trân trân, chị thu ngân mang vẻ mặt như nhìn mấy đứa bán trinh.Còn Trình Tố Tố vẫn đang cố nhặt bcs bỏ vào túi. Clm nhục đéo chịu được huhu........ ( chửi thề hơi nhiều :) mong bỏ qua ạ)

Ly Tâm không còn gì phải ở đây nữa và thế là cô ba chân bốn cẳng nhắm thẳng phía trước mà chạy. Cô phải chạy khỏi nơi này, nếu cô còn ở đây thì ngày mai chắc chắn sẽ có tin tức 3 nữ sinh bán trinh, cô lấy hết sức bình sinh để chạy về khách sạn, sau khi cô thấy còn cách khách sạn vài mét thì cô dựa người vào gốc cây gần cô nhất để thở ' ôi mẹ ơi, sống 17 năm qua mà chưa bao giờ nhục như hôm nay.

Đang lúc cô đứng thở phì phèo thì bỗng nghe tiếng bước chân đến gần, cô cứng cả người quên luôn việc mình vừa chạy mệt . Trong đầu cô không ngừng xuất hiện chữ " ma" , cô sợ đến độ chôn chân tại chỗ , mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ra như suối lại nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần.

Bỗng có bàn tay đặt lên vai cô, cô sợ đến độ nhắm tịt mắt, quay lại quỳ xuống không ngừng vái và miệng nói lia lịa :

" ahuhu, tôi không giỡn với mấy người mà, giỡn vậy không vui đâu, mấy anh chị làm ơn tha cho em đi, em còn trẻ người non dạ đừng hù em. Mấy anh chị nên siêu thoát đi. Ahuhu em chỉ là đứng gốc cây thở thôi mà.... ahuhu"

Ly Tâm nói một tràng rồi lại thấy không khí im lặng đến đáng sợ, cô đánh bạo mở mắt ra thì thấy nguyên cái mặt yêu nghiệt của Đào Bá Lam, cô giật thót tim, phản xạ tự nhiên cô ngã nhào ra đằng sau.

Mông Ly Tâm hôn đất mẹ , cô vức đau mong mà tim vừa đập mạnh như muốn bay ra ngoài. Cô ôm ngực chấn an, sau đó đứng dậy trừng mắt nhìn Đào Bá Lam nói :

" Thầy có cần phải hù dọa học sinh như vậy không?"

Đào Ba Lam thì lại cười hết sức ôn hòa nói :

" Thầy không hề hù em, đây là em tự hù chính mình"

Ly Tâm trừng mắt nhìn cái gương mặt gỉa tạo đang cười hết sức ôn nhu kia, nhìn bản mặt là muốn đấm cho vài phát rồi, cười cái gì mà cười, cô đây không thèm so đo , vòng qua người Đào Bá Lam để đi thẳng vào khánh sạn thì bất ngờ tay cô bị kéo lại, người thì bị đẩy vào bụi cây và thân thể cô đang nằm dưới đất mẹ , đang choáng váng thì cảm thấy người bị đè nặng.

Ly Tâm hết choáng váng trừng mắt lớn nhìn tên nào đó, cô nghiến răng nghiến lợi nói :

" Thầy tránh ra"

" Không tránh"  Ơ hay, từ lúc nào mà các nam chính của chúng ta nhây như thế này? Từ lúc nào hả?

Ly Tâm bực bội, cựa quậy để thoát ra , ai dè động phải dục vọng của người nào đó. Cô thấy cái thứ gì đó đang cộm ngay bụng cô. Cô trợn mắt lớn , sau đó trừng mắt nói :

" Biến thái, thả tôi ra"

" Em gây ra hậu quả xong bây giờ muốn chạy?"

" Tôi gây ra hậu quả hồi nào? Cái này là do anh động đực nhiều nên đâm ra như vậy đó. Tất cả là tại anh !"

Đào Bá Lam mặt âm trầm vô cùng . Ly Tâm bắt đầu thấy sợ, không lẽ tên này định giết cô? Không được cô phải thoát ra khỏi đây. Cô thi triển ma pháp thiết đầu công của mình nhưng đã được Đào Bá Lam nhìn ra , anh cười nhếch mép , áp môi mình vào môi Ly Tâm.

Ly Tâm mở to mắt, cái quái gì đang xảy ra thế này? Cô bị cưỡng hôn. Đang lúc cô ngơ ngác thì Đào Bá Lam bóp miệng cô để cô thả miệng ra và lưỡi anh tiến sau vào trong, quấy đảo trong đó đến độ làm cho Ly Tâm choáng váng đầu óc.

Đào Bá Lam chỉ có ý định muốn trừng phạt một chút về chuyện trên xe buýt nhưng khi chạm vào đôi môi của Ly Tâm thì anh không thể kiềm chế được mà muốn nhiều hơn.

Đến khi, Ly Tâm gần muốn tắt thở thì Đào Bá Lam mới chịu buông tha. Ly Tâm thì hít lấy hít để không khí, cô có cảm tưởng chỉ cần một chút nữa thôi thì báo sẽ đăng tin giật ngân " nữ sinh bị hôn đến chết vì thiếu oxi " .

Đào Bá Lam nhìn Ly Tâm như vậy miệng cứ cười cười nhìn cô. Ly Tâm sau khi lấy lại không khí, quay qua trừng mắt nhìn Đào Bá Lam, còn cười? Có cái quái gì đáng cười hả? Và cứ thế hai người tiếp tục nhìn nhau , một người nhìn người kia cười một người thì trừng lại người đó.

Ly Tâm cô trừng một hồi thấy hơi mỗi mắt, lại thấy tên kia cứ cười, đúng bij thần kinh. Lại nhìn hoàn cảnh hiện tại, cô đành mở miệng ra nói trước :

" Anh còn tính đè tôi đến khi nào? Đứng lên nhanh!"

" Đè đến khi em yêu tôi"

Ly Tâm trợn mắt, cái tên điên này! Bị vong nào dựa à? Cô nói :

" Anh bị ai nhập hả?"

Đào Bá Lam đen mặt, mắt nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống Ly Tâm. Ly Tâm trong lòng không ngừng thông báo ' nguy hiểm'. Cô đành cười hề hề nói :

" Thầy à, thầy đứng dậy dùm em được không? Lưng em đau quá ! "

Đào Bá Lam vẫn cứ nhìn chằm chằm Ly Tâm, Ly Tâm trong lòng rơi mồ hôi hột và đại não bắt đầu tưởng tượng những cảnh kinh dị , vd như hiếp dâm quăng xác, hoặc trói cô cho thú rừng ăn.... tưởng tượng chi giờ rùng mình chỉ biết ngây ngốc nhìn Đào Bá Lam.

Đào Bá Lam nhìn cô một hồi lâu, mà nãy giờ cô mới để ý , anh đang nhìn ở cổ của cô, cô còn đang thắc mắc cổ cô bị gì à? Thì cô bỗng cô sực nhớ ra. Cô liền cầm cổ áo khoác che lại cổ của mình.

Đào Bá Lam mặt tối sầm xuống, anh gằn từng chữ nói :

" Là ai làm?"

Ly Tâm đang xấu hổ mà còn bị hỏi như vậy đâm ra tức giận, ai làm con mẹ anh, hừ :

" ai làm thì cũng là chuyện của tôi , liên quan gì đến thầy hả?"

Đào Bá Lam mặt bây giờ càng ngày càng đen và âm trầm làm lòng Ly Tâm sợ hãi vô cùng, tuy cô có võ nhưng mà nên nhớ người ta là nam9 đó nha, huhuhu giờ làm sao đây. Ly Tâm chỉ biết cười hề hề rồi từ từ đứng lên và vừa nói :

" À Thầy à! Khuya rồi em vào ngủ đi! Thầy ở lại mạnh giỏi"

Đang lúc Ly Tâm vừa đứng dậy thì bị một lực kéo thẳng về phía sau, người cô bị đè xuống đất lần nữa.

---------tg-------

=)))) các nàng có muốn Đào Bá Lam với Ly Tâm H?

Xin lỗi vì đã chậm trễ nhưng au lười cực luôn á 😂😂.

Cảm ơn các nàng đã đọc, yêu các nàng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...