Ly Tâm trợn mắt lớn nhìn Đào Bá Lam đang hôn mình, cô bắt đầu giãy dụa để thoát ra nhưng cô có giãy cỡ nào thì vẫn không thể thoát ra được , đã vậy còn cho Đào Bá Lam có cơ hội tiến lưỡi vào sâu bên trong.
Đào Bá Lam muốn trừng phạt cô gái nhỏ này, anh phải cho cô biết ngoài anh ra cô không được cho người đàn ông khác đụng vào cô. Anh chỉ tính trừng phạt một tí thôi nhưng khi đụng vào môi cô thì anh không thể dừng lại được và cơ thể anh đang kêu gào muốn được nhiều hơn.
Ly Tâm bất lực để Đào Bá Lam hôn nhưng khi cô đang gần chìm vào nụ hôn của anh thì cô cảm nhận một thứ mát lạnh đang luồng vào áo cô, cô giựt mình muốn giãy dụa.
Đào Bá Lam như biết trước được hành động của Ly Tâm anh cầm hai tay cô để lên đỉnh đầu , còn tay kia anh tiếp tục công việc. Anh rời môi cô rồi từ từ di chuyển xuống cổ, mút thật mạnh để lại những vết hồng hồng, rồi anh kéo cả áo cô lên.
Khi Đào Bá Lam nhìn được áo ngực màu đen trước mắt cùng với da thịt trắng mịn thì cả người anh như nóng lên, anh luồng tay vào áo ngựa kéo lên, nhìn chằm chằm vào bầu ngựa trước mặt nhưng một lát gương mặt anh lại trầm xuống khi nhìn thấy những dấu vết mà anh thấy khi ở cổ cô.
Ly Tâm thấy mát mát trước ngực , nhìn xuống thì thấy ngực mình bị lộ ra cho người ta coi , cô thật muốn độn thổ mà nhưng mà anh ta có cần nhìn chằm chằm vào ngực mình như vậy không? Với lại vẻ mặt đó là sao? Không lẽ anh ta muốn có ngực giống mình sao?
Đang lúc Ly Tâm suy nghĩ miên man thì thấy trước ngực mình nhối lên , lại nhìn thì thấy anh đang mút ngực cô. Ly Tâm trợn mắt, giãy dụa nói :
" Thả tôi ra, anh nên nhớ anh đang là thầy giáo của tôi! "
Đào Bá Lam lơ đẹp lời nói của cô, anh vẫn tiếp tục công việc gian dở của mình là ngậm. Ly Tâm bị lơ và cảm thấy tay của anh còn đang có xu hướng đi xuống , cô bất lực, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy nhục nhã như vậy, nước mắt cũng từ từ chảy xuống nhưng cô vẫn cắn răng không cho tiếng rên cùng tiếng nức cô thoát ra ngoài.
Ly Tâm cắn chặt môi người cô run bần bật. Đào Bá Lam đang muốn kích thích cô để cô có thể cùng mình hòa làm một nhưng anh cảm thấy cơ thể cô đang run , anh ngước mặt lên nhìn gương mặt quật cường của cô . Anh giật mình ngồi bật dậy.
Ly Tâm được tự do, cô chậm rãi ngồi dậy , cô kéo áo xuống , cố gắng nuốt nước mắt vào trong nhưng nó vẫn tuôn ra. Bây giờ cô cảm thấy cô yếu đuối hơn bao giờ hết, cô chống tay đứng dậy.
Đào Bá Lam nãy giờ vẫn nhìn chầm chầm cô, anh nhìn những giọt nước mắt cô rơi mà trong lòng anh cũng đau lòng không kém, cô ghét anh đến vậy sao? Anh đụng vào vào cô làm cô chán ghét và thấy nhục nhã vậy sao? Anh giấu đi nội tâm đau đớn , anh lấy lại vẻ mặt như thường ngày, cười như không cười nhìn cô hỏi :
" Em thật chán ghét anh như vậy sao?"
Ly Tâm đã đứng dậy được và đang đi thẳng về phía khách sạn thì nghe anh hỏi , cô dừng lại , quay mặt lại nhìn anh :
" Tôi chưa từng chán ghét anh nhưng từ giây phút này trở đi anh đã khiến tôi chán ghét anh"
Trong lòng anh vừa nghe xong câu trả lời của cô thì như muốn vỡ vụn ra, anh chỉ nhìn cô rồi hỏi :
" Vậy phải làm sao để em hết chán ghét anh? Và cho anh một cơ hội?"
" Chỉ cần anh đừng quan tâm tôi nữa thì tôi sẽ không chán ghét anh nữa , còn việc cho cơ hội thì tôi nghĩ anh nên chết tâm thì hơn" nói xong Ly Tâm quay đầu đi thẳng về khách sạn.
Đào Bá Lam vẫn ngồi đó, anh có thể cảm nhận được tim anh đau đến độ hình như thở cũng khó khăn, anh ngước mặt nhìn bầu trời, chết tâm? Đừng quan tâm cô nữa? Anh không làm được, hình như anh lỡ yêu cô mất rồi. Tự hỏi anh yêu cô từ lúc nào? Anh không biết chỉ biết trước đây có vẻ như anh rất ghét cô và muốn cô tránh xa mình nhưng từ khi biết cô thay đổi, anh lúc đầu hứng thú , sau đó bắt đầu chú ý cô nhiều hơn thì anh cũng cũng chợt nhận ra anh yêu cô từ lúc nào, anh cũng không biết. Ly Tâm à! Anh không thể buông được , không thể buông em ra được, cho dù em có hận anh đi nữa thì anh cũng phải biến em thành của anh nếu em chẳng phải của anh thì đừng hòng là của ai cả. Ánh mắt anh đỏ ngầu, tay nắm chặt, rồi anh cũng từ từ đứng dậy tiến về khách sạn.
Ly Tâm đã về được khách sạn, cô lấy chìa khóa mở cửa phòng, cô vừa bước vào thì đã có một bóng người chạy ra:
" Mày đi đâu mà về còn trễ hơn tao vậy? Tao nhớ mày đi trước tao mà? "
Ly Tâm từ lúc bước vào phòng đến giờ vẫn cúi đầu, Trình Tố Tố thấy lạ nên hỏi :
" Con này bị sao vậy? Sao mày cứ cúi đầu quài vậy? "
Bỗng Ly Tâm ngước mặt lên, nước mắt cô rơi rất nhiều , Trình Tố Tố hoảng hốt , chưa để Trình Tố Tố kịp làm gì, Ly Tâm đã bổ nhào vào ôm Trình Tố Tố và khóc to.
Trình Tố Tố hoảng hốt nhưng sau đó Trình Tố Tố ôm Ly Tâm vỗ lưng cô rồi nói :
" Không sao, không sao rồi, có tao đây rồi"
Ly Tâm càng nghe càng khóc lớn . Cô khóc vì cô uất ức, cô khóc vì những điều xảy ra ở thế giới này, cô mệt mỏi , cô mệt , rất mệt. Cô muốn ông trời tại sao lại cho cô xuyên vào đây? Cô đã cố tránh nam9 nhưng sao nam9 vẫn cứ bám cô? Xém nữa làm nhục cô, vậy thì sau này còn gì nữa? Còn nữ 9 hết lần này đến lần khác muốn hành hạ cô? Cô chỉ muốn mình được bình yêu thôi, cô mệt lắm rồi, thật sự rất mệt .
Trình Tố Tố chẳng biết Ly Tâm bị gì nhưng Trình Tố Tố chỉ biết ôm và an ủi Ly Tâm , coi như tiếp thêm một chút sức mạnh cho Ly Tâm đi và để Ly Tâm biết có cô ở đây rồi.
Ly Tâm khóc đến khi mệt rồi ngủ thiếp đi, Trình Tố Tố nhẹ nhàng dìu Ly Tâm lên giường, Trình Tố Tố đắp chăn cho Ly Tâm rồi cũng đi thay cái áo vì Ly Tâm khóc ướt cả áo cô, Trình Tố Tố thay xong tính lên giường mình ngủ nhưng lại nhìn Ly Tâm một chút rồi qua giường Ly Tâm ngủ chung.
Cứ thế một đêm lại trôi qua yên bình như vậy, có lẽ ngày mai không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng chỉ cần mình còn có người bên cạnh chia sẻ là đủ.
Bạn thấy sao?