Dạo gần đây tui đang đọc mấy truyện linh tinh tiểu thuyết để lấy lại nguồn cảm hứng viết truyện. Nhưng sau khi đọc lại truyện của bản thân , cũng may lúc đó viết ra cũng gọi là không quá teen đi. Nhưng vẫn không ngấm nỗi khi tự đọc lại cảm thấy có vài chỗ cảm giác viết thật là xàm ngôn :)))
Đọc một lúc thì cũng coi là có hứng thú tính ra chương nhưng có vẻ một thứ không cho phép , đang có hứng viết một chap khá là dài rồi thì đt tự động thoát ra , vô lại thì thấy chưa viết gì cả :) nguồn cảm hứng tự động bị dẹp rồi nên drop tiếp nha mn :))) chứ giờ là tui vừa tức mà vừa lười rồi.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?