Chương 5: Chương 5 : thế nào lại gặp thêm nam 9 nữa ! (2)

Trần Tuấn Kiệt rất bực bội vì bị chơi một vố không nhẹ nha. Nên đang đi tìm ra cái người chơi anh mà nãy giờ không thấy. Lúc đi ra ngoài bệnh viện, đi một vòng luôn thì anh mới thấy có đôi nam nữ đang nắm tay nhau nhưng kiểu như dằng co vậy. Anh híp mắt nhìn bạn nữ nào đó nhìn mặt quen quen, ủa đây không phải là người anh đang tìm sao, thế nào lại để trai nắm tay. Anh bực mình không hiểu sao bực mình nên híp con mắt lạnh, người toả hàn khí làm m.n xong quanh phải ngước lên nhìn trời " ủa trời đẹp mà? Mà sao lạnh quá vậy cà?" .

Anh bước đến gần hơn cái đôi nam nữ đang ôm nhau kia , gằn từ chữ :

" Triệu Ly Tâm, em đây là đang làm gì?" ( Kiểu giống đang đánh ghen ấy)

Nam Thần Phong ôm cô quay lại đối diện với Trần Tuấn Kiệt. Hai người đàn ông đối diện với nhau, trong mắt hiện ra tia địch ý với đối phương. Giờ nếu đứng gần sẽ thấy nhiệt độ xung quanh hai người đang giảm một cách nghiêm trọng nha, không chừng còn thấy tia điện trong mắt hai người tia vào nhau nha.

Người dính chưởng tất nhiên là bạn nữ của chúng ta rồi. Vì biết là mình gặp nạn nên đã không ngại ngùng gì mà bay thẳng vào lòng ngực người mới quen nha. Đúng là không có chút tiền đồ nào nha! Vừa nãy còn la ó um sùm kêu ng ta buông tay , còn giờ thì sao? Bay vô ngực người ta.

Cô cũng đâu có muốn như vậy ( xạo xạo) tại hết cách rồi chứ bộ. Kệ! Mặt dày một tí cũng không sao! Miễn sao an toàn tính mạng là được ahaha! Ủa mà sao không khí xung quanh lạnh dữ thần vậy cà! Cô rùng mình ! Ngó lên. Ùi ôi! Hai người này mới gặp nhau đã liếc mắt đưa tình rồi á!!!!

2 chàng trai đấu mắt với thì có cảm giác có ánh mặt sáng quắt đang nhìn mình nên liếc xuống thì thấy cô cứ hết lia mắt qua bên này rồi đến bên kia. Nhưng nhìn vô đôi mắt này thật sự là có xúc cảm muốn trừng trị cái con mèo nhỏ luôn suy nghĩ tầm bậy này nha.

Trần Tuấn Kiệt nhìn cô xong thì liếc mắt lên nhìn Nam Thần Phong , nhếch mép cười :

" Đây không phải là Nam Thần Phong chủ tịch công ty Nam Thần sao? Ngọn gió nào đưa anh đến đây vậy?"

" Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi, thế còn Trần Tuấn Kiệt ng mẫu nổi tiếng kiêm ca sĩ sao lại lông bông ngoài đây ? Không lẽ ng mẫu giờ rảnh rỗi vậy sao?"

" Cảm ơn Nam tổng đây đã quan tâm! Nhưng tôi như thế nào thì chưa đến lượt Nam tổng quản đâu! Và Nam tổng xin tự trọng , buông ng con gái kia ra!!!"

" Ngại quá! Cô ấy là tự động ôm tôi nha!" Hàn Phong Thần cười tươi híp mắt nhìn về phía Trần Tuấn Kiệt. Một luồn hàn khí lại bắt đầu trổi dậy.

Tất nhiên hai người không biết là cô gái chính giữ hai người đang trừng mắt nhìn Hàn Phong Thần .

CMN? Mình không nghe lầm chứ Nam  Thần Phong ? Lại nam9 nữa sao? Có mấy ngày mới xuyên không mà đã gặp được 3 nam9 á!!!! Mình là nữ quần chúng mà??? Mình đâu phải nv chính!!! Nhưng tại sao lại gặp nam 9 nữa??? À sẵn tiện kể luôn Nam Thần Phong chủ tịch công ty Nam Thần đứng thứ 2 thế giới, lạnh lùng , tàn nhẫn, phúc hắc, bệnh sạch sẽ ghét đụng chạm. Đó là một phần thôi, còn quản lí một hắc đạo nổi tiếng không ai dám động vào , các gia tộc còn phải nể mà đó là tổ chức Phong, tổ chức có những sáng chế máy móc hiện đại và tân tiến nhất thế giới ( chém bay nóc ) , nên rất được nhiều giá tộc đến mua những thiết bị này với giá hàng triệu đô. Nhưng những thiết bị này cũng có thể giết người nha. Quá tàn bạo rồi, người này thì không có giết mình nhưng chỉ hành hạ thôi ! Thật đáng sợ mà!

Nhưng mà cái bệnh sạch sẽ đâu? Lạnh lùng? Không lẽ bị hoán đổi? Nghe nói không đụng ng khác mà? Sao ôm ấp mình còn cười tươi với mình là thế đéo nào? Có xúc cảm muốn lật bàn chửi tục " CMN, con tác giả ThÁi Thu Thủy biến thái kia! Mày tạo hình nhân vật kiểu đéo gì đấy?? Lạnh lùng của mày đây hả? Chờ khi nào tao về được đi , tao thề tao sẽ chôn sống mày !!!"

Ở thế giới nào đó, " ách xì , ây da sao lạnh sống lưng quá vậy nè! Ai đang nguyền rủa mình à?"

Cô cảm thấy mắc đái quá nên đánh bạo , đẩy đẩy người đang ôm mình ra nhưng đẩy cách nào cũng vậy! Nên cô buồn bực quát :

" Thả tôi ra!!!!"

2 chàng trai của chúng ta bây giờ mới sực nhớ ra cô, 2 người không hẹn mà nhìn xuống con mèo nhỏ sắp xù lông đến nơi. Nam Thần Phong cười cười nhìn cô :

" Tại sao lại phải thả ra?"

" Tôi mắc đái được chưa? Thả ra để tôi đi đái cái! Tôi chịu hết nổi rồi" mặt cô nhăn như khỉ ăn ớt vậy, nhìn buồn cười chết đi được.

2 chàng trai không hẹn giật giật khoé môi , cùng suy nghĩ ' con gái con nứa mất nết'. Nam Phong Thần tuy rất nuối tiếc phải buông cô ra nhưng mà nếu không buông thì chắc con mèo nhỏ này sẽ cào anh đấy.

Cô được tự do, là chạy như bay vô bệnh viện để lại 2 chàng trai đứng ngơ ngác ,trước khi chạy cô còn la to:

" TRAI ĐẸP KÌA!!!!" Và thế là các bạn nữ nói chung là nữ quay lại nhìn chỗ 2 chàng trai ! Rồi sau đó là lũ lụt, sóng thần mang tên " mê trai" kéo đến tràn trề bu quanh hai chàng trai! Cho dù hai chàng trai của chúng ta có toả hàn khí như thế nào thì đối với nguyên cái sóng thần như vậy mấy cái thứ lạnh này nhằm nhò gì. Thế là chật vật một hồi mới thoát được sóng thần. Hai người cùng có suy nghĩ sẽ tìm ng gây ra chuyện này tính cả vốn lẫn lời!

Cô gái của chúng ta sau khi bày chuyện và giải quyết xong nỗi buồn bực thì đang hí hửng chạy vào phòng dọn đồ về nhà , nãy cô ngồi trong nhà vs thì cô nghe bệnh viện thông báo " bệnh nhân Triệu Ly Tâm hôm nay có thể xuất viện " cô vui đến nỗi ngồi trong phòng vs hét lên vui mừng làm những ng đi vs giật cả mình. Cô đang vui vẻ, hí hửng dọn đồ nhanh thật nhanh vì biết sắp có bão tràn vào phòng rồi ( ý nói 2 anh trai đó đó) .

Với tốc độ nhanh nhất có thể cô đã xong. Quay ra định xách đồ đi thì thấy Phạm Dật Thần khoanh tay đứng trước cửa nhìn cô với ánh mắt hứng thú.

" Cô là đang vui mừng khi thoát khỏi tôi?"

" Chứ sao nữa! " Thật là không biết có nguy hiểm mà còn nói vậy. Anh híp mắt, toả khí nhìn chằm chằm cô kiểu như 'cô nói lại thử xem? Tôi sẽ bóp chết cô!'

Cô nhìn anh chớp chớp mắt , xong nghĩ gì đó rồi nói:

" Anh làm ơn xê ra dùm! Tôi hết là bệnh nhân của anh rồi ! Vì thế cho nên tôi sẽ không bao giờ làm phiền đến anh nữa! Nên nếu tôi thấy anh tôi sẽ cách xa cả trăm mét à không ngàn mét ! Nên giờ phiền bác sĩ Thần né ra dùm!" Anh híp mặt nguy hiểm nhìn cô!

" Cô đây là tính làm tôi để ý xong rồi bỏ chạy?"

" Này nhá! Anh nhây vừa thôi! Ai thèm anh để ý chứ! Cái này là anh tự để ý xong rồi còn đổ tội cho tôi!!!! " Cô trừng mắt nhìn cái th cha tự cho mình là đúng kia!!!!

" Tự để ý? Phải không? Cô chơi vui quá nên cứ giả bộ như vậy sao?"

" Ây da, tôi thật là nhức đầu mà. IQ anh không phải cao lắm sao? Mà sao bây giờ anh ngu vậy? Đã thế còn bị tự luyến. Chậc chậc chậc tôi thấy tội anh quá! Nói chuyện phiếm vậy đủ rồi! Né ra! "

Anh trừng mắt nhìn cô gái đang không biêt anh nguy hiểm ra sao mà còn dám khiêu khích tính nhẫn nại của anh! Kêu anh ngu? Hừm! Lần đầu tiên trong đời mới có người nói anh như vậy! Đã vậy còn là người anh chán ghét. Sự tức giận đạt mốc tối đa và bùng cháy . Anh tiến lại cô gái đang không ngừng kêu anh xê ra kia.

Anh kéo ôm vào trong ngực , nâng cầm cô lên rồi hôn lên đó. Lúc đầu anh chỉ tính trừng phạt cái miệng làm người ta tức chết này thôi. Nhưng khi đặt xuống rồi cảm giác ngọt như kẹo làm anh đòi hỏi nhiều hơn. Trong lúc cô sợ hãi hé miệng, anh đã đưa lưỡi mình dây dưa với cái lưỡi thơm tho , mềm mại kia. Anh như hút hết mật ngọt trong miệng cô, hút đến cạn thì thôi. Cảm thấy cô gần hết hơi anh mới buông ra, trước khi buông ra anh còn liếm xong quanh một cái, cắn một cái nhẹ rồi mới buông ra hẳn ( ây da ta đọc truyện nhiều quá nên mấy cái hôn này ta đọc hoài, và có thể ta sẽ copy đó nha! Vì ta chưa bao giờ hôn mà) . Nhìn đôi môi hồng bây giờ hơi sưng , anh cảm thấy rất thoải mản nha!

Cô đẩy anh ra, trừng mắt nhìn cái tên cướp nụ hôn đầu đời của mình. Nếu giờ có cây súng ở đây thì cô không chần chừ nả th cha này!!!!

" Hai ng vừa nãy đang làm cái gì?"

Giọng nói này không ai khác chính là bạn Trần Tuấn Kiệt của chúng ta đây. Anh không ngờ mới bước vào phòng đã chứng kiến cái cảnh không nên nhìn này. Nam Thần Phong mặt lạnh nhìn Phạm Dật Thần như muốn banh hắn ra trăm mảnh, anh còn chưa làm gì cô thì đã có người hớt tay trên rồi. Màn đấu mắt lại bắt đầu nhưng khi nghe câu trả lời của cô , 2 người đàn ông đứng trước cửa phòng trừng mắt giết người về phía cô, còn 1 người thì giật giật khoé môi nhìn cô.

" Thì hôn chứ làm gì? Mắt anh để trưng cho đẹp à? Vô là thấy hôn rồi còn hỏi!"

" Còn trả lời như vậy?" - Kiệt nói, nheo mắt kiểu như thử nói ừ đi tôi giết chết cô!

" Ừ! Hôn thì nói hôn, không trả lời thế thì trả lời thế nào?" Trần Tuấn Kiệt rất muốn giết người nha. Muốn cho cái mồm nhỏ kia câm lại, nhưng khi mở ra thì chỉ biết nghe lời chứ không trả lời kiểu này.

Nam Thần Phong liếc mắt nhìn cô, con mèo nhỏ này cần dạy dỗ nha! Mèo nhỏ như vậy là quá hư rồi.

Phạm Dật Thần nhìn cô, cô gái nhỏ này quả là không Biết xấu hổ nhưng mà đáng yêu nha!

Và cô không biết là những lời nói cô cho là bt với cô về sau này đã gây ra không ít kẻ bám đuôi nha!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...