Chương 6: Chương 6: chị gái nữ phụ độc ác thần thánh!

Sau tất cả sóng gió, bão tố cuối cùng cô đã về nhà. Lúc đang tranh cãi với mấy th cha nam9 kia cô đã thầm cầu nguyện ,làm ơi mang con ra khỏi cái địa ngục này đi. Thì cửa phòng bệnh đã mở ra và điều ước cô đã linh nghiệm , người vô không ai khác chính là mẹ của cô.

Xúc động đến nổi nước mắt chẳng tuôn được ( -_-). Và thế là cô đã thoát rồi! Yeah ! Oh yeah! * Nhảy vũ điệu rợn sóng* ( ây da ! Con nữ 9 này bị khùng! TLT: còn không phải bà đưa tôi tính cách bà sao? * Lườm* tg: ô no, no đừng đổ thừa ! TLT: * trừng mắt* ).

---- ta là tuyết phân cách về đến nhà rồi----

Ui chu choa!! Nhà to tổ chảng!!! Nhìn như biệt thự, mà nó là biệt thự mà. Biệt thự mang phong cách phương Tây ( này nha! Ta lười tải cảnh quá trời nhất là nhà, ta tả sơ sơ thôi! ) , cảnh cổng màu đen to bự mở ra. Bên trong là khu vườn rộng, được cắt tỉa rất nhiều hình thù con vật hoặc trái tim... chỗ cô bước vào nhà là đường sỏi đẹp mắt, hai hàng bên đường được những bông hoa thơm ngát. Chậc chậc, giờ có tả đến chiều thì cũng không tả hết cái vẻ đẹp vừa hoà quyện giữa cổ và hiện đại tạo nên một biệt thư đẹp như tranh.

Cô phấn khích quá nha, nhà giàu đó, ahihi, mơ ước cô hồi nhỏ đơn giản cực kì đó là có thật nhiều tiền. Thế bây giờ thì sao, ăn ngập mặt cũng không hết tiền. Cô có xúc cảm muốn chống nạnh cười ahaha và la lên cho m.n biết ' này nhìn đi này, nhà ta đó! Giàu vl ra ahahah'.( Nó bị điên thông cảm)

Cô tung tăng vô nhà thì sực nhớ ra ' ủa ! Chị gái nữ phụ đâu?' ngó quanh nhà không thấy ai hết! Thì nghe mẹ cô nói:

" Hôm nay người hầu nghĩ hết rồi! "

" Vậy hả mẹ! Mà mẹ chị đâu?"

Mẹ cô hơi ngạc nhiên khi cô hỏi đến chị, mẹ cô thu lại vẻ ngạc nhiên ấy rồi nói:

" Chị con? Con đang nói đến Triệu Tâm Nguyệt ?"

" Đúng rồi mẹ!"

" Con không nhớ sao? Nó dọn ra ngoài ở rồi !"  Cô gật gật đầu tỏ ý con biết rồi. Quay ra nói một câu với mẹ rồi lên lầu :

" Mẹ, con mệt rồi con đi nghỉ đây!" Mẹ cô nhìn cô cười rồi gật đầu.

Theo trí nhớ của cô về quyển ngôn tình thì phòng cô ở lầu 2 phòng thứ 2. Cuối cùng cũng đến, mở cửa bước vào phòng. Cô nhìn tới nhìn lui ' ừm, mắt thẩm mĩ không tồi, màu xám kết hợp với trắng rất đẹp!' cô đi tới chiếc giường king size màu trắng rồi quăng dép tung bay tùm lum, cô ngã nhào lên giường ' thật là mệt mỏi mà! '. Thế là ngủ hẳn đến sáng.

Cô tỉnh dậy là buổi sáng rồi. Cô bước lại gần chiếc tủ đồ to bự màu trắng mở ra ' wtf? Cái đống quỷ quái gì thế này? Đồ này sao mặc?' bộ thì đỏ , có màu đen nhưng hở hết chỗ này đến chỗ khác. Cô đen mặt , hừm tuy lúc trước có vẻ thích mặc hở một tí để đẹp nhưng nhìn đống đồ chỗ nào cũng hở được như này thì nghĩ nên đi mua đồ cho rồi.

Suy nghĩ mới xuất hiện, mắt cô sáng rực, đi shopping thôi. Ahihi ước mơ thành sự thật rồi . Yeah!

Chạy xuống nhà, ngó trái ngó phải , đi vào nhà bếp thì thấy miếng dán trên tủ lạnh ' mẹ có công chuyện tối mẹ mới về ! Mẹ đã gửi tiền vào tài khoản con rồi nên con đi ăn gì đi" chậc chậc có tiền rồi nha! Thẻ ATM ơi!!!

Cô chạy vù lên thay đồ. Chậc chậc mặc vậy coi như tạm ổn hơn mấy đống đồ kia. Cô mặc áo thun tím trơn với một cái quần ngắn  lộ đôi chân dài của cô ra, tìm thấy đôi giày lười trong góc màu đen nên chọt vào luôn.

Cô chạy ra ngoài đón taxi ( biết sao không? Sẽ có một chương ta nói về vụ này) . Đón taxi đến Trung tâm thương mại Fashion BaZa ( ta chém) .

Cô đi lòng vòng tìm khu thời trang, cuối cùng cũng tìm được đồ mình cần tìm. Cô lựa được nguyên đống đồ, ây da ước mơ của cô là khi mua đồ không cần nhìn giá. Chậc chậc thành sự thật rồi, muốn khóc quá.

Cô nghĩ sẵn tiện thấy đồ mới luôn đi. Cô bước vào phòng thay đồ khi  Cô bước ra với áo trễ vai màu đen   kết hợp cùng váy denim thun bó xanh lam  quá đùi 1 tí đống thùng, khoe vòng hai thon thả, vòng ba đầy đặn, vòng một cân đối. Ở dưới cô lựa cho một đuôi guốc 5 phân đen trơn quyến rũ. Nhân viên đứng hình nhìn người trước mắt quá ư có sức hấp dẫn mà! Cô gửi đống đồ cô vừa mua đưa cho nhân viên , ghi địa chỉ nhà để nhân viên chuyển đến cho tiện, xách mệt lắm!

Cô đón taxi đi đến tiệm tóc, kêu người ta cắt mái thưa cho cô, nhuộm tóc nâu hạt dẻ nhưng phía đuôi từ tai trở xuống nhuộm màu vàng vàng ( thắc mắc thì lên google ghi xu hướng nhuộm tóc 2016 nha, tìm màu đang tả là ra , thấy đuôi vàng là ok).

Khi cô bước ra với mái tóc mới cùng bộ đồ mới , thử hỏi ai không nhìn? Đã vậy người này còn là mỹ nhân nữa! Không nhìn thì uổng cho họ rồi. Nên tất nhiên phải nhìn chừng nào lồi mắt thì thôi ( nói quá thôi).

Đang đi thì thấy trà sữa ven đường ' ui chu choa! Còn có cả trà sữa nữa?' Mắt cô sáng như đèn pha ô tô đi đến chỗ đó. Đang hí ha hí hửng cầm ly trà sữa tung tăng thì " rầm" , ly trà sữa vị dâu ngon lành bay , bay , bay rồi tiếp đất , đổ hết mẹ trà sữa.

Cô choáng váng gần như sắp ngã thì ngã luôn , mông chạm đất, chẳng có màn anh hùng cứu mỹ nhân nào cả, cứ thế " bịch" mông xinh tươi hôn đất mẹ.

Sau khi lấy lại được tinh thần, đứng dậy phủi đồ thì thấy tay mình hình như thiếu thiếu. Ủa? Ly trà sữa đâu? Nhìn ngang nhìn dọc, nhìn trái nhìn phải. Cô trừng mắt lớn khi thấy ly trà sữa yên vị dưới đất mẹ , nước vị dâu thấm đất tràn ra.

Cô quay ra kẻ vừa đâm vào cô mà nãy giờ không hề nói một tiếng xin lỗi nào cả ! Hừm ! Cô trừng mắt nhìn người trước mặt quát :

" NÈ! MẮT MỌC DƯỚI ĐÍT À? CÒN KHÔNG XIN LỖI!!!"

Giờ cô mới quan sát nha! Đó là một cô gái mặt bôi trét đầy son phấn, thật ra thì cô không có ý kiến gì với phấn son, vì mấy thứ đó tạo nên người phụ nữ đẹp cũng nhờ nó mà, nhưng còn cô gái trước mặt đánh như cả tấn phấn trên mặt , làm mặt cô ta trắng bệt như ma á , má thì quá đỏ, mắt bôi trét một màu vàng chói , môi đỏ như hai miếng thịt bò, ặc ! Cái sống mũi có cần đánh thành ra như kiểu hai đường thẳng song song mà khi ai nhìn vô cũng thấy rõ thế không? Trời trời cái lông mày kiểu sâu róm đang mốt à??? Tóc hồng ? Ặc ặc ! Còn quần áo chỗ cần hở thì hở hết , chỗ không cần hở thì hở luôn? Còn mặc đồ màu xanh lá !!!! Trời ơi ! Cái quái gì vậy? Ai giấu đĩa bay của bà này? Trả ngay cho bả về hành tinh liền!! Ây da nhìn bà này chắc mù màu sớm!!! Còn chưa nói đến cái mắt của bả nha, bả đeo một cái hay chục vậy? Con mắt muốn lòi ra tới nơi. Nhưng nhìn xuống làn da thì là 1 người rất trắng mịn nha. Nếu đoán không lầm thì bà này mà bỏ son phấn đi, thì mỹ nhân cá chắc rồi!

Cô nữ nào đó cũng đánh giá cô. Tóc nâu , phần màu vàng ở đuôi đẹp nha, da trắng mịn, mắt to, con ngươi màu xám, lông mi cong, lông mày lá liễu, môi chúm chím có một ít son hồng hồng đỏ đỏ nhưng nhìn rất tự nhiên.

Sau khi cô nữ nào đó đánh giá xong, thì cô nữ nào đó lên tiếng với giọng the thé bực bội, chán ghét nhìn cô ' sao cô ta lại đẹp hơn mình' :

" Cô nói ai mắt để dưới đít? Cô con  đàn bà đê tiện này! Cô đụng tôi xong rồi la lối tôi sao?"

" Tôi nói cô mắt để dưới đít đấy rồi sao? " Cô ta giận tái mặt , khuôn mặt vặn vẹo với lớp son phấn càng khinh khủng hơn, cô ta la lối làm mọi người quay đầu lại nhìn

" MÀY, CON ĐĨ CHỈ BIẾT DỤ TRAI, CON ĐĨ NHƯ MÀY MÀ BÀY ĐẶT ĐỨNG ĐÂY GIÁO HUẤN TAO SAO?" Cô khinh bỉ nhìn cô ta như người điên la lối , quay lại phán:

" Này ai đang giấu đĩa bay của cô ta vậy? Trả cho người ta về với hành tinh đi kìa!" M.n nghe vậy , ai cũng buồn cười, có người cười ha hả ôm bụng ngoài đường.

" MÀY...MÀY...MÀY, Ý MÀY LÀ GÌ HẢ? "

" Cô đang nói tôi hả?" Cô chớp chớp mắt nhìn cô ta.

" chứ không lẽ nói tao?"

" Ây da, xin lỗi cô nha! Tôi thiệt tình là không hiểu tiếng hành tinh của cô nên cô có thể nào nói chậm lại được không?"

" CMM, TAO ĐÉO ĐÙA, TAO GIẾT MÀY NGAY BÂY GIỜ MÀY TIN KHÔNG?"

" À hiểu rồi, cô hỏi toilet à? Ây da thật xin lỗi tôi không biết đâu!" ( Nhây vl ra)

"MÀY...MÀY...MÀY"  cô ta giận đến tím cả mặt mày, không ngừng nói mày...mày. Cô thấy tốn thời gian quá nên đi thẳng một đường luôn. Khi đi cô lỡ làm rớt thẻ học sinh. Cô ta lụm lên ,đọc được cái tên thì nghiến răng nghiến lợi, quát to :

" MÀY KHÔNG PHẢI LÀ TRIỆU LY TÂM EM TAO SAO? " mọi người khi nghe được tên này , ai cũng đồng loạt quay ra nhìn cô gái đang đứng đó không xa. Bắt đầu có người xì xầm bàn tán " ui tôi tưởng ai đẹp ! Ai dè là 2 chị em lẳng lơ mê trai, dụ trai như nhau" " này, con đó là em của con kia đấy, nghe nói lên giường với trai mấy lần rồi đó" tiếng xì xầm xung quanh dần nổi lên.

À! Người vừa nãy quát to kêu cô là em không ai khác đó là Triệu Tâm Nguyệt nữ phụ độc ác , lẳng lơ, dâm đãng. Thật ra cô ta chẳng có cùng chung thuyết thống gì với cô cả, chỉ là đứa trẻ được nhận nuôi nhưng mà lại không biết điều, cô ta coi tất cả tài sản trong nhà là của mình và rất ghét cô vì cô ta nghĩ cô dành hết tất cả mọi thứ với cô ta.

Khi cô ta nghe m.n bàn tán về đứa em mình ghét thì tất nhiên rất thoả mãn nha. Cô ta còn tưởng cô sẽ quay lại đánh cô ta để cô ta diễn màn kịch đáng thương. Nào đâu ngờ cô chầm chậm quay lại , mắt lạnh lẽo nhìn cô ta với nồng đậm sát khí bên trong, giọng cô trầm xuống :

" Em cô? Khi nào?"

" Hừm! Mày còn giả bộ không nhận tao à chị? "

" Tôi cứ không thích nhận đấy làm gì tôi!" Cô nhướng lông mày , khiêu khích tính nhẫn nại của người " chị" này! Thật ra cô rất thích khiêu thích tính nhẫn nại của người khác nha.

" Mày...mày...mày.."  cô ta trừng mắt nhìn cô , lắp bắp nửa ngày không biết nên nói gì. Cô cảm thấy quá mấy thời giờ với lại thấy bụng có vẻ đói rồi nên không thèm đôi co nữa, quay lưng đi .

" MÀY, CON ĐĨ KIA ĐỨNG LẠI CHO TAO! TAO CHƯA NÓI XONG MÀ, AI CHO PHÉP MÀY ĐI" cô quả nhiên đã bắt đầu thấy phiền phức, mà cuộc đời cô ghét nhất là phiền. Mặt vô cảm quay lại nhìn cô ta :

" Nói gì nói lẹ? Cho cô 2 phút, 2 phút đếm ngược bắt đầu!"

" mày ... mày ...mày..."

" Còn 1 phút 30 giây nữa"

" Mày...mày...mày..."

" Còn 1 phút"

" Mày....mày....mày"

"Còn 30 giây"

" CON ĐĨ QUÁ ĐÁNG , MÀY NGHĨ MÀY LÀ AI MÀ DÁM RA LỆNH CHO TAO NGHE THEO MÀY!"

" hết giờ" cô cứ thế quay lưng bỏ đi, cho dù đừng sau lưng cô có hét lông trời lỡ đất đi chợ nữa cô cũng không quan tâm, vì đói sắp chết mất rồi. Cô cũng không biết là những hành động nãy giờ đã thu hết vào mắt một người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...