Chương 7: Chương 7: sự thật đằng sau xuyên không!

Những hành động của cô đã thu hết vào mắt 1 người. Và người đó đang có hứng thú rất nồng đậm với cô nha. Không ai khác đó là 1 trong dàn nam9 của chúng ta đây!

Trương Diệp Thành không ngờ chỉ mới lái xe ra khỏi nhà hóng mát thôi, thế mà thấy một cảnh tượng cực thú vị nha. Mỹ nhân mà làm mình hứng thú nãy giờ không ngờ là Triệu Ly Tâm nha. Nói đến tên cô ai chẳng biết có là nhị tiểu thư gia tộc Triệu đứng thứ 5 thế giới, ba là Triệu Cường, mẹ là Tiêu Lý Lang. Triệu Cường có thành lập công ty về ghành giải trí game và thực phẩm đứng thứ 5 thế giới. Những loại game ông sáng chế tuy thua 1 công ty đứng thứ 2 thế giới ( công ty của 1 anh nam9 á) nhưng đâu phải dạng vừa.

Khi anh nghe đến tên cô anh đã lộ vẻ chán ghét, khinh bỉ nhưng khi thấy cô có những hành động thay đổi 180° , khác xa với lời đồn nha. Cô xinh đẹp, lạnh lùng, nhây ( khen kiểu đéo gì vậy?) , Quyến rũ, thanh lịch , dịu dàng ( ta tả 1 hồi thấy hình tượng con nữ9 ba phải vl ra! Ahaha TLT: * lườm* con tg điên khùng, tả vậy mà coi được à? Tg: ta thích! Sao nào? * Nhướng mày* TLT :* trừng mắt*). Ừm, còn đáng yêu nữa, anh nhếch mép cười , phải về điều tra một tí thôi. ( Thân phận nam9 này ta tả sau nha)

----- ta là giải phân cách những sự thật phũ phàng sau khi xuyên qua------

Cô đi lòng vòng hết cái thành phố lớn này, mà chẳng hề tìm ra được món phở cô yêu thích. Ahuhu, bỗng mắt cô sáng quắt khi thấy chữ " phở" to đùng, nhưng đó chỉ là chữ to thôi còn chữ nhỏ dòng dưới là " tên chủ cửa hàng" ( troll ng ta vãi). Cô quá hưng phấn , chạy tung tăng vào quán.

Khi cô đẩy cửa bước vào quán, cô đã đứng chết trân trước cửa quán và trợn con mắt như sắp lồi ra ngoài. À vâng đây không phải quán phở mà là tiệm may quần áo, à vâng, cô gái nào đó sau khi ngạc nhiên không hốt lên lời đã xin lỗi vì đã làm phiền người ta.

Cô mặt đầy hắc tuyến chạy ra ngó bảng hiệu một lần nữa. Cô đã rất muốn hét lên ' CMN, trên đời này có người đặt tên con là PHỞ sao???? Đã vậy cái chữ nhỏ bé này là thế đéo nào? Troll nhau à?? Aaaaa' . Cô phải kiềm nén lắm mới không bức xúc mà la om sòm.

Hậm hực bước trên đường, tuy nhìn vẻ ngoài tưởng cô đang bình tĩnh nhìn qua nhìn lại vậy thôi chứ thật ra trong lòng đang gào thét ' đồ ăn đâu? Mày ở  đâu? ĐM! Xuất hiện ngay cho tao! Trước khi tao đói và ăn hẳn con người!' ( ây da ghê gớm chưa kìa).

Cuối cùng, cũng tìm thấy được một quán ốc ( ặc ặc ặc, chưa ăn sáng mà ăn ốc ? Muốn chết hả mẹ? TLT: con tg kia ! Mi mà nói nữa ta nhai luôn đầu mi * ánh mắt dã thú* tg: * hoang mang* * xách dép chạy* ) thế là cô vô kêu cả 5 phần ốc, ngồi hóc cho bằng hết, vì cô quá đói bụng rồi nên có gì hóc được là cô hóc hết. Cô ăn no chán chê, vút cái bụng mới vừa ăn xong, cô tính tiền rồi đón taxi về nhà.

Về tới nhà, bước vô cổng. Sao nhà không có ai vậy ta? Mẹ chưa về sao? Mà thôi kệ mình đi tắm đã. Nói rồi cô bước lên phòng rồi tắm cho mát mẻ, cô mặc bộ pizama hình Đôremon, làm cô toát lên vài phần trẻ con, dễ thương nhưng vẫn quyến rũ chết người nha! Cô búi tóc thành tóc đuôi gà, phía trước để phần mái lưa thưa.

Cô bước xuống dưới nhà, vô tủ lạnh gót nước và cầm một bịch bánh to bự đem ra ngoài phòng khách, mở tivi, bóc bịch bánh, bắt đầu sự nghiệp luyện phim ăn bánh. Cô vừa nhìn màn hình vừa trầm trồ khen ngợi:

" Kĩ xảo ghê nha, hay nha, vi diệu vl ra...." vâng phim cô đang trầm trồ khen gợi đó là phim hoạt hình oggy! ==" ( Ta thật không biết nó kỹ xảo chỗ nào?) .

Thì chuông cửa bỗng vang lên " bính bong, bính bong" cô nghĩ chứ mẹ về rồi nên vui vẻ đi ra mở cửa. Nụ cười chưa được bao lâu nhưng khi nhìn thấy người trước mặt, cô có xúc cảm muốn đập đầu chết mẹ cho rồi.

Người đứng trước mặt cô không ai khác là Trần Tuấn Kiệt nam9 đây sao? Hôm nay anh ta mặc áo thun trắng trơn, kết hợp vớt quần đen ngang gối, mang giày sanh đang ( cái giày này ghi tên đúng không nhỉ? Ta đọc sao ta ghi vô vậy á!! Ahihi , * sụp đỗ* haizzzz ta thật là thất bại mà! ) Nhìn rất năng động , điển trai, tươi mát.

Anh cũng đánh giá cô, ừm, rất đáng yêu nha. Cô nhìn anh, lườm ra mặt nói:

" Anh đến đây làm gì?"

" Anh đến đây tìm em!"

" Tìm tôi làm gì?" Cô khó hiểu.

" Nhớ em nên tìm" anh nháy mắt với cô một cái. Cô nổi hết da gà da vịt lên, thật ra lúc anh nháy mắt cô mườm tượng đến mấy thằng biến thái ấy.

Nếu anh mà biết cô có suy nghĩ này , chắc chắn sẽ trừng mắt nhìn cô toả sát khí cho coi. Đó chỉ là nếu và nói sẽ không bao giờ xảy ra trừ khi anh có siêu năng lực.

" Nhớ tôi thì kệ anh chứ, không liên quan đến tôi nên mong anh về cho" cô còn đưa tay ra quơ quơ kiểu ' cút nhanh, cút nhanh'

" Sao không liên quan đến em được, nó cực kì liên quan nha" anh cười nham nhở , mắt dày nói. Cô trừng mắt nhìn người con trai mặt dày hơn mặt đường này.

" Làm ơn cút nhanh dùm! Anh đi mà tìm Trần Nhu Nhu của anh đi( nữ 9 trong cuốn tiểu thuyết của Thái Thu Thủy á) , xùy , xùy" cô còn làm hành động như kiểu ' đi đi'

Anh nhìn mà thật muốn vác cô lên vai rồi quăng lên giường chà đạp cô một hồi, dám dùng cái thái độ như vậy đuổi anh sao? Em chờ đó cho tôi! Tôi ghi nhận! Đến lúc có thể hành hạ , hành hạ cho cô đến 3 ngày 3 đêm không lết xuống giường được ( chậc chậc tàng suy nghĩ bằng nửa thân dưới TTK: tg đây là cũng muốn? Tg: * mồ hôi tuôn* ây da , ta nói ta muốn bao giờ? TTK: vậy tg mới vừa nói gì? Tg: * giả ngu* * tay mò mò tìm dép* ta nói gì hả? TTK: ừ? Tg :* đã mò thấy dép* ta nói ngươi ngu đấy thì thế nào? * Xích đít lên chạy* TTK: * lộ sát khí* chờ đó con tg kia!!!).

" Em đây là muốn chọc tức tôi?" Lộ sát khí nồng đậm. Nắm lấy tay cô, tay còn lại nâng cầm bắt cô ngước lên nhìn mình.

" Tôi chọc tức anh cái gì chứ? Còn không đúng sao? Nhà tôi , tôi đuổi ai thì người đó phải đi chứ?" Cô chu mỏ nhỏ cãi. Anh híp mắt nhìn cô , cằm bóp mạnh hơn chút nữa.

" Tôi cho em nói lại lần nữa!" Anh gằn từ chữ. Cô đang tính phản kháng để anh buông tay và cãi lại thì ' ặc ! Sao bụng đau vậy nè!! Không lẽ tào tháo đến thăm!!! Aaaa không chịu nổi nữa rồi'

"BUÔNG TÔI RA, BUÔNG TÔI RA NHANH LÊN, TÔI SẮP HẾT CHỊU NỔI RỒI!" anh thấy mặt cô nhăn như khỉ ăn ớt thì tưởng cô lừa anh để bỏ chạy nên không thèm buông.

" Tại sao phải buông?"

" TRỜI ƠIIII!!! BUÔNG NHANH!!!! TÀO THÁO ĐUỔI SẮP ĐẾN ĐÍT TÔI RỒI!!! ANH MÀ KHÔNG BUÔNG , TÔI CHO ANH ĂN HẾT THỨ TÔI THẢ BÂY GIỜ!!" cô gần như hét lên. Anh nghe vậy mặt đen như đít nồi , buông cô ra.

Vừa được thả tự do cô chạy như bay vào nhà. Anh chau mày, đóng cổng lại dùm cô rồi đi vô sau. Anh bước vô rồi ngồi xuống ghế sô pha chờ cô.

Mấy giờ sau, cô thân tàn ma dại đi ra nhìn thấy anh đang ngồi khoanh tay, chân bắt chéo như nhà anh, tính nói gì đó thì bác tào tháo lại đến thăm. Cứ hết lần này đến lần khác , cô tức giận hét lên:

" TÔI THỀ!!! TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ ĐỤNG ĐẾN MỘT CON ỐC NÀO HẾT!!! MÀY SẼ LÀ KẺ THÙ NGÀN KIẾP CỦA TAO!!!! AAAAA"

Anh ngồi ngoài phòng mà phải bật cười ha hả. Cô càng ngày càng thú vị nha ( bà nội choa, ng ta bị tào tháo thăm hỏi không lo lắng mà còn kêu thú vị) . Nếu cô mà biết được anh có suy nghĩ này thì cô sẽ không ngại ngùng gì mà đấm cho anh một phát rồi chửi tục :" CMN thú vị em gái anh!" . Nhưng tất nhiên là cô không biết rồi vì cô đang làm việc lớn mà.

Sau tất cả, cô kiệt sức bước ra khỏi nhà vệ sinh. Tuy thấy anh ngồi đó nhưng cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà la lối đuổi anh về. Cô lết vào nhà bếp, uống nước, lại lết lên lầu, hoàn toàn coi sự tồn tại của ai kia là con số 0. Người kia tuy rất tức giận vì cô giám lơ mình, nhưng suy đi nghĩ lại , cô cũng mệt rồi nên tự biết thân biết phận đi về. Thật ra lúc cô đang quằn quại trong nhà vs thì anh có đt , và người đó là trợ lí của anh. Trợ lý kêu anh về có việc gấp mà anh còn náng lại đến giờ này đấy.

----------

Cô lết lên phòng , nằm ùm xuống giường , bắt đầu ca thán số phận thúi như mủm chó của cô.

Thật là khóc không ta nước mắt. Mới ngày đầu xuyên không hết gặp nam9 này đến nam9 nọ, đã thế còn bị đeo bám không tha. Cô là nữ quần chúng mà? Cô chỉ là nhân vật bé tí tẹo trọng tiểu thuyết thôi! Nhưng sao mấy th đực rựa kia không cút đi chứ mà cứ bám theo cô.

Này nhá! Cô nói cho mà biết. Tưởng xuyên qua sướng lắm hả? Không hề nha! Đây để cô vd điển hình cho mà nghe.

Nhà cô có rất nhiều xe hơi nha! Nhưng cô mù tên tất cả các loại xe hơi. Vì thế từ ngày đầu về nhà, cô đã không xuống gara coi xe. Mà dù giờ có xuống coi thì có biết lái đéo đâu mà làm màu. Cô cùng lắm là mở cửa xe rồi ngồi trong đó thì được chứ kêu lái thì nên mua bảo hiểm đi là vừa.

Lúc trc khi xuyên qua nhà cô có giàu có gì đâu mà đi xe hơi. Cô đây nè ! Xin mãi mẹ đại nhân mới mua cho chiếc xe đạp để đi học, lúc xin mẹ chẳng thèm liếc , nhìn cũng không nhìn, rồi chỉ nhàn nhạt quăng một câu : " muốn mua xe?" Cô gật gật , mẹ đại nhân không liếc nói :" nằm mơ" . Đấy thế đấy, xin mẹ đại nhân mua được một chiếc xe là cả một quá trình khắc nhiệt. Sau những lần mặt dày xin xỏ mua xe , cuối cùng mẹ đaj nhân đã đồng ý nhưng luôn luôn kèm theo câu gây sốc :" sẽ mua! Nhưng ..." cô nuốt nuốt bọt :" nhưng sao mẹ?" " Nhưng nếu xe bị hư hoặc mất thì chuẩn bị tinh thần dọn đồ cút ra khỏi nhà!" Nói xong mẹ đại nhân quay đi luôn!

Thấy khổ chưa? Cô đi xe đạp đi học mà tim luôn luôn thấp thỏm vì sợ nó trầy hay hư, mất đó. Nên đối với việc đi xe hơi thì thà đi bộ mẹ cho rồi, phiền phức lắm.

Nhưng cô không biết là trong tương lai không xa, chỉ vì cái phiền phức này mà cô bị dàn nam9 ta đàn ép bắt lên xe và cô không thể làm gì, vì mỗi lần cô kêu thả xuống các anh cũng không thả, cô mới kêu vậy đưa tôi về đi, các anh lại lôi cái điểm yếu cô ra mà nói :" thế em lên lái đi! Nếu em lái được về đến nhà thì anh cho em về!" Cô ấm ức vô cùng, đành phải cho các anh muốn đưa cô đi đâu thì đưa. Và vì sau cái chuyện này cô đã về kiêng quyết muốn đi tập lái xe. Tất nhiên các nam9 làm sao có thể để cô học lái xe, các anh đã cấm không cái chỗ tập lái xe không cho cô vào. Vì các anh không muốn cô biết lái xe rồi lại chạy trốn. Thế là bạn nữ nào đó ấm ức vô cùng, và luôn phải ngồi trên xe người khác chở đi những nơi người ta muốn mà cô không được ý kiến.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...