LINK BANNER MAKE BY _Moc_Di_ : https://imgur.com/a/tOZgG
...
Các cậu nghĩ phần này kết thúc rồi sao? Không đâu, lần này người kể sẽ là tôi - Hà.
...
Sau lần lên mộ cùng với Lâm, thật sự những lời nói từ anh ta, không thể nào thoát khỏi tâm trí tôi.
Là anh lừa cô.
Lừa chính cô bạn thân nhất của tôi.
Và cũng...lừa chính bản thân tôi.
Và không kể cho mọi người nghe, tôi cũng thích Lâm, thích từ cái cách anh nói chuyện, phong thái khoan dung đó làm tôi xao xuyến, gần như là đổ gục. Nhưng khi nghe Ngọc bảo đó là bạn trai kiêm vị hôn phu tương lai, tôi đau. Chuyện sẽ như nào, nếu như cả hai đều thích chung một người?
...
Ngày buồn...Tháng nhớ...
"Hà này, cậu biết gì không? Tớ biết cậu thích Lâm, thực lòng chúng ta là bạn, tớ chẳng muốn nhường anh ấy cho cậu. Và tớ cũng biết Lâm...yêu cậu đậm sâu như nào. Hai người ngày trước vốn là một cặp đẹp đôi ở trường, làm náo loạn hết học sinh từ lớp bảy trở lên.
Mà cậu có biết, khi nghe được tin đó, tớ sốc như nào chứ? Ha, chắc cậu không biết đâu nhỉ, bị bạn thân lừa dối, đau lắm chứ.
..."
"Hôm nay, tớ đã thấy cậu cùng anh ấy vô khách sạn, mà cậu biết không? Tớ không xông vào đánh ghen, là bởi vì tớ biết anh ấy sẽ bảo vệ cậu. Cậu hơn tớ rất nhiều thứ, mông ngực tớ không có nhưng bản thân cậu thì lại nhấp nhô phập phồng.
Tớ vẫn không quên được ngày tớ cứu cậu khỏi bọn con trai trên trường, chắc cậu không nhớ công ơn của tớ đâu. Tất cả tại áo sơ mi cậu mặc thôi, nó chật cứng quá nên bung cúc và bị chúng nó dòm ngó, mà nếu không có đứa mồ côi như tớ chắc cậu chẳng còn giữ gìn cái đáng quý đó đến ngày hôm nay cho Lâm nhỉ.
Nhân tiện, chúc mừng cậu và Lâm nhé, tớ bị bệnh rồi, có khi không đến dự đám cưới hai người được rồi. Ngày tớ ra đi, tớ nhất định sẽ không để ai biết đến đâu.
Mà cậu yên tâm, tớ sẽ quay trở lại.
From Ngoc with love. Your best"
Tôi nhẹ nhàng đút tờ giấy vào lại hộc bàn trang điểm, vớ hộp giấy lau mồ hôi trên trán, lặng nhìn ra cửa sổ. Một giọt nước mắt lăn xuống một bên gò má, tôi khẽ đưa tay lên lau, nhưng rồi nó lại càng trào ra nhiều hơn, càng lúc một nhiều hơn.
'Tớ sẽ quay trở lại'. Tại sao? Nó chỉ là một dòng chữ vô nghĩa, đúng hơn là rất rất vô nghĩa ấy chứ, chẳng có gì đáng nổi bật, thế tại sao nó lại cứ lởn và lởn vởn trong đầu tôi mãi?
Tôi thua rồi, thật sự đã thua từ khi quen Lâm và Ngọc. Điều tôi biết rõ nhất, Lâm yêu Ngọc, cực kỳ yêu Ngọc, nhưng tôi lại phá vỡ hạnh phúc đó rồi.
Đúng là tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân.
Sở dĩ Lâm rủ tôi vào khách sạn, các bạn muốn biết lý do chứ? Là đóng kịch, Lâm là chàng trai có "vấn đề" trong tình yêu nhất mà tôi từng gặp. Anh ấy chỉ muốn cãi nhau với người yêu như các cặp đôi khác. Lúc vào khách sạn, Lâm nói :"Chúng ta chỉ là bạn, tuyệt đối không có mức hơn ở quan hệ này. Vậy nên, xin cậu đừng suy nghĩ rằng tớ thích cậu, một lòng một dạ, tớ chỉ có Ngọc."
Bạn. Ừ là bạn.
Chúng ta mãi chỉ là bạn. Không thể trên mức đó một chút sao? Với anh, em chỉ là vật thế thân...hay là đồ chơi cho anh lợi dụng? Hừ, nếu biết anh lợi dụng tôi từ trước, tôi đã chẳng để Ngọc ra đi vô ích đến vậy.
*Ding Dong*
Tiếng chuông cửa vang lên, tôi nhấc người lê xác đến đầu giường cầm điện thoại, cầm một lượng giấy lớn lau mặt rồi chạy vội xuống nhà mở cửa.
...
Các cậu chắc đang nóng lòng không biết ai là người đứng trước cửa đâu nhỉ? Không phải Lâm, cũng chẳng phải bố mẹ tôi, là Ngọc.
Sốc nhỉ, thật sự rất sốc. Rõ ràng Ngọc chết rồi, chính tôi tận mắt trông thấy xác của cô bị lò thiêu rồi mà..sao..
-"Tớ còn sống, chưa chết. Và người lần chôn cất là chị em cùng cha khác mẹ với tớ thôi, chị ấy bị bệnh nan y. Và...tớ và chị có nét giống nhau, nên khi mang tử thi về không ai nhận ra điều đó, kể cả cậu và Lâm."
Tôi bất giác mở to mắt, lùi lại về sau vài bước, cắn chặt môi, dùng móng tay đâm sâu vào thịt để làm rõ rằng đây không phải là sự thật, chỉ là mình bị ảo giác, chắc chắn là ảo giác.
Từng giọt máu trượt từ lòng bàn tay rơi tý tách trên sàn, tôi hít hơi thật sâu, ngước lên nhìn người con gái trước mặt. Bốn năm, thật sự không phải chậm, mà cũng chẳng nhanh, từ một cô con gái xấu đến nỗi ma chê quỷ hờn. Để đến bây giờ, làn da chocolate và đôi mắt long lanh ấy, thay vào đó là làn da trắng nõn, đôi mắt cũng thêm phần lạnh lùng. Lại một lần nữa, tôi lại thua Ngọc, bốn năm trước hơn cậu ấy bao nhiêu, bốn năm sau...lại chỉ làm nền cho cậu ấy.
-"Cô...cô biết hết tất cả mọi chuyện rồi à?"
-"Ừ? Sao à? Sốc lắm sao? Cũng chẳng đáng ngạc nhiên, vì người bạn như cậu, không nên có. Mà hình như cậu vừa đọc xong lá thư của tớ lần cuối trước lúc đi nhỉ? Hốc mắt vẫn hơi ứa nước đó, xem ra tớ đến đúng lúc, đúng thời điểm phết. Và cái quan trọng, tớ muốn trả thù cho chị tớ thôi."
-"Trả thù? Hừ, chẳng có thù oán với cô ở chỗ nào cả. Là do chị cô ngu ngốc, mới thay thế cô để uống lọ thuốc đó thôi."
-"Vậy cậu nghĩ sao nếu anh Lâm nghe được những lời này?"
-"Cô..."
Ngọc cười lớn, quay lưng đi về phía chiếc ô tô sau lưng. Nỗi lo sợ này thật sự tôi không nghĩ nó sẽ đến, và càng không nghĩ Ngọc sẽ trở về thật. Tất cả như chỉ mới xảy ra từ ngày hôm qua vậy, đùng một cái, đã thấy xác sống sống lại. Thôi, điều gì đến nó cũng đến, chắc chắn Lâm sẽ không bảo gì mình đâu, chắc chắn...vì mình vẫn là bạn anh ấy...
...
Tiếng cười dần tắt, Ngọc xoay chân rồi đi cùng một người đàn ông đi vào bên trong sân nhà, không phải tả, đó là ai - mọi người cũng biết rồi: Lâm.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy sợ như vậy, sao để đối mặt được với Lâm? Biết giải thích như nào? Chẳng lẽ bảo do quá yêu nên mù quáng?
...
Chưa kịp phản ứng, tôi đã ăn trọn cái tát mạnh của anh. Nó đau, kèm thêm một chút chua xót. Từng giọt nước mắt lúc nãy nhẫn nhịn bao nhiêu, nay cứ thế mà ào ào tuôn rơi.
-"Anh..cô..hai người nhất định sẽ phải trả giá. Cú tát hôm nay anh tặng tôi, báo đáp lại là như vậy à? Anh có biết tôi mới là người chăm sóc anh suốt bốn năm cô ta giả chết chứ? Anh có biết tôi cùng từng yêu anh đậm sâu nhưng anh chưa bao giờ ngó ngàng tới không? Vậy trong mắt anh tôi là cái thá gì?"
-"Không khác gì một con điếm."
Điếm...
Xem ra, đúng là cô ngu ngốc, tự chuốc hoạ vào thân, yêu lầm người và kết lầm bạn.
Tôi đứng phắt dậy, lấy chìa khoá xe rồi lao vụt ra khỏi nhà, nơi tôi muốn đến bây giờ, là nhà cha mẹ của mình. Con nhớ bố, con nhớ mẹ, thế giới này chẳng ai thương con cả.
...
Sau vụ ẩu đả lần đó, chúng tôi chẳng gặp nhau hay nói chuyện với nhau nữa. Nghe đồn thấy bảo Ngọc và Lâm kết hôn rồi, họ còn có thêm cả đứa con trai. Lúc này, tôi mới rút kinh nghiệm rằng, thà buông tay, chứ không thể làm con giáp thứ mười ba. Cản trở hạnh phúc, phá đám gia đình,...con giáp thứ mười ba, con giáp khốn nạn.
Tôi đóng cuốn sách mới mua và đặt lại ngay ngắn trên giá sách, lê lết lên giường. Bất chợt, còn chẳng biết bản thân mình ngủ tựa bao giờ.
...
Chiều hôm ấy, có bóng người, một cao một thấp.
"Em có biết điều tuyệt nhất trên đời này là gì không?"
"Dạ? Là gì vậy anh?"
"Đối với anh, điều tuyệt nhất chính là em..ông trời đưa em đi một lần, nhất định sẽ không có lần thứ hai."
Cô đỏ mặt, thẹn thùng chui vào áo khoác của anh.
Anh nâng cằm cô lên, đặt một nụ hôn nóng lên môi cô, không nhanh, cũng không chậm, nhưng nó chứa chan bao nhiêu tình cảm, nỗi uất ức mà anh đưa cho cô, nay hãy để anh dùng nửa đời còn lại bù đắp.
...
Anh biết là anh không tốt, vậy để anh dùng phần đời còn lại của mình dành tặng em nhé, được không?
...
#HaNoi
#3/4/2018
#DHMD ❤️🍂.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?