Trong thang máy, Luna thoạt nhìn nhẹ nhàng rất nhiều, rời khỏi chỗ đó cũng làm cho cô tìm về chút cảm giác an toàn.
Khóe miệng Hikaru câu lên, một bàn tay đỡ cằm, một cái tay khác ôm ngang ngực, cười tủm tỉm đối với cô nói.
- Toàn bộ mọi người đều biết em bây giờ là độc thân? Cho nên nói, anh hẳn là có cơ hội đúng không?~~~
- Sẽ không!
Luna không nể tình chút nào mà đáp trả.
Anh ta đắc ý dào dạt mà hướng về phía Luna huýt sáo, lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm, hình như là đang nói "em rốt cuộc trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của anh".
- Ấu trĩ!
Luna trừng mắt liếc anh ta một cái, đánh trả nói.
Hikaru khóe miệng cong đến lớn hơn nữa, gật đầu tỏ vẻ tán đồng lời nói của Luna.
- Đúng vậy, anh thật ấu trĩ!~~~
Mang theo tâm trạng vô cùng tốt đẹp, Hikaru đem Luna đưa về phòng. Lần nữa dặn dò cô nghỉ ngơi thật tốt, lại cùng cô lải nhải một đống chuyện, đến mức làm cô phiền đến đau đầu.
Tới lúc đem Hikaru từ trong phòng chính mình đuổi đi, Luna mới thật sự nhẹ nhàng thở ra, dép cũng không tháo liền mệt mỏi ngã nhào vào trên giường.
...
Mọi người lần lượt đều trở lại biệt thự, Luna cũng lục tục thu được lời quan tâm hỏi han của các anh em nhà Asahina.
Cũng may mọi người tới đúng lúc, Masaomi lại trang bị trong tủ thuốc gia đình đầy đủ nên uống xong một liều thuốc dự phòng cảm mạo, Luna cũng yên tâm mà nhắm mắt ngủ một giấc mà không lo lắng mình sẽ lại bị ốm.
Còn Tsubaki sau một đêm mất tích, lại nhận được một hồi giáo huấn đầy đủ của mọi người thì cũng được buông tha trở về phòng.
Mọi người ở đây rõ ràng đều muốn hỏi rõ hôm qua họ đã đi đâu, sao lại gặp nhau. Bất quá sau khi đại gia trưởng Masaomi cùng Ukyo tỏ vẻ sự kiện đêm qua không cần nhắc lại, mọi người mới không hỏi nhiều, chuẩn bị chờ Tsubaki khỏe lại rồi khai thác cũng không muộn.
...
Luna sau khi ngủ dậy, cảm thấy cơ thể cũng không có gì không khỏe liền nhàn nhã xuống lầu phụ giúp làm cơm chiều.
Thức ăn chính thật ra đã được Ukyo chuẩn bị sẵn, chỉ cần hâm nóng lại là sử dụng được.
Riêng đối với Jun, Luna định nấu cho thằng bé một nồi cháo thịt băm nhuyễn, sẵn tiện làm vài món mà mọi người thích.
Vừa bưng bê vài thứ từ trong tủ lạnh ra thì Luna liền bị Azusa gọi lại.
- Em dậy lúc nào? Sao không nghỉ ngơi? Còn sớm mà.
- Em thấy bản thân không có gì không khoẻ, chỉ cần thêm một liều thuốc cảm mạo của anh Masaomi là ổn rồi.
- Thật sự thoải mái sao? Em có cần phải nghỉ ngơi thêm không?
Azusa tỏ vẻ quan tâm.
Luna lắc đầu, cả người nhìn thật nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng.
Thấy vậy, Azusa cũng không tiếp tục đề tài này nữa, đại khái là lo lắng cho Tsubak bị nhiễm lạnh, nên anh ta định làm một ít thức ăn thanh đạm mang lên cho Tsubaki.
Azusa trộm đánh giá Luna, thấy thần sắc cô ấy không có biểu hiện gì không đúng.
Tràng diện lúc sáng, anh còn nhớ rõ, thật không biết lúc đó Luna sẽ có cảm tưởng gì.
Thấy Luna lại chăm chú vào công việc, anh thật sự cảm thấy không yên lòng. Tương đối mà nói, có thể để Tsubaki mở lòng, tựa hồ mọi thứ đều có giá trị. Nhưng nhìn thấy mọi người vây quanh Luna, Azusa mơ hồ có chút không thích, đương nhiên anh sẽ không tự nhận là mình đang ghen tị.
- Có thể phiền em mang bữa tối cho Tsubaki không? Anh định ra ngoài tìm Natsume có chút việc.
Azusa đem những suy nghĩ vừa rồi của bản thân sửa sang lại rồi mở lời.
Luna thật ra không có để ý, đem mọi thứ hoàn tất rồi điểm nhẹ đầu, tỏ vẻ bản thân minh bạch.
- Tốt.
...
Luna đặt phần ăn một cái khay, mang đến phòng ngủ của Tsubaki.
Vừa vào cửa cô liền nhìn thấy anh ta đang ngồi tựa ở trên thành giường, đôi tay đan chéo vào nhau, còn ánh mắt thì chăm chú bên ngoài cửa sổ dường như đang nghiêm túc suy nghĩ cái gì đó.
Thấy người vào phòng mình là Luna, Tsubaki hơi kinh ngạc một chút. Sau lại hình như nhớ ra cái gì, cảm giác không khí không được tự nhiên lắm, ít nhất là đối với Tsubaki lúc này.
Luna trực tiếp đi qua, đem chiếc bàn xếp để ở trên giường, đem cháo đặt trên đó, nghiêm mặt, chỉ nói qua một câu.
- Ăn đi, đây là đồ ăn của anh.
Luna dùng cái thìa khuấy cháo lên cho bớt nóng, sau đó lại đưa cho anh ta.
Tsubaki tiếp nhận cái thìa, nghiêng đầu nhìn cô, cười nói.
- Vất vả rồi, Luna-san!~
Thấy Luna tâm tình không tốt, anh cũng không quấy rầy cô, ở một bên cẩn thận múc cháo lên ăn, một bên trộm đánh giá Luna.
Kỳ thật Luna cũng không phải cố ý bãi sắc mặt cho ai xem, chỉ là đối với Tsubaki cô không biết phải làm thế nào cho tốt. Nói hai người là bạn thì đương nhiên không phải, nhưng nếu nói là kẻ thù thì lại không đến mức đó.
Tsubaki che lại ngực, làm dạng động tác như đang ho khan.
- Luna-san, cô không phải là còn đang tức giận tôi chứ?
Luna liếc Tsubaki.
- Vậy anh cho là đối với anh tôi phải trưng ra bộ mặt tươi cười sao? Tôi với anh lại không phải thân quen gì. Có lẽ thực sự là oan gia cũng nói không chừng!
- Có cần phải gay gắt vậy sao? Trái tim tôi thật tổn thương mà!~~~
"..."
Thấy Luna lại không phản ứng mình, Tsubaki dừng một chút, đành phải cầm lấy thìa tiếp tục chính mình ăn, thỉnh thoảng lấy đôi mắt nhỏ ngó liếc mắt cô gái đang khoanh tay ngồi trên ghế một cái.
Cơm nước xong, anh ta chép chép miệng, bỗng nhiên hỏi.
- Luna-san, cô cảm thấy Azusa là người thế nào?
Lần này Luna thật nể tình mà trả lời anh ta.
- Azusa-san dĩ nhiên rất tốt.
Nuốt một ngụm nước bọt, Tsubaki hỏi tiếp.
- Vậy còn tôi thì sao? Ách... Ý tôi là cô cảm thấy tôi so với Azusa thì như thế nào?
- Anh sao? Tùy tiện? Không đứng đắn? Độc miệng?
Luna cười khẩy.
Tsubaki rít gào một tiếng, cảm thấy bản thân hỏi ra câu này đúng là đang tự ngược đãi bản thân mà.
- Kỳ thật con người của tôi vẫn là không sai.
Mới vừa vừa nói xong, Luna liền đảo đến ánh mắt khinh bỉ.
- Thiếu một điểm nữa...tự luyến.
Chính mình nói ra liền nhận lấy từ đối phương chán ghét, Tsubaki dù biết nhưng không thể trách.
Đối mặt với đôi mắt trong veo của Luna, trong lòng Tsubaki không biết vì sao rung động hỏi ra câu này.
- Cùng với mấy anh em trong nhà so sánh, tôi cũng đâu có kém phải không?
Luna thu dọn tàn cuộc, không hề nói giỡn, dường như nghiêm túc suy xét vấn đề mà anh ta vừa hỏi.
- Các anh đều thực tốt. Nói đến cùng, cũng không có ai hơn ai, mỗi người đều có ưu điểm của chính mình, có bản sắc riêng của mình, tôi cảm thấy như vậy liền rất tốt.
Tsubaki nhìn Luna thu thập vừa xong chuẩn bị đi ra ngoài, đột nhiên nói.
- Nói như vậy, Luna-san, cô vì cái gì mà chỉ thích anh Kaname?
Nghe câu hỏi của anh ta, cô có chút trở tay không kịp, bất Luna chỉ dừng lại một chút, tay vẫn tiếp tục mở ra cánh cửa.
Ngay lúc mà Tsubaki cho rằng cô ấy sẽ không trả lời mình thì Luna lại nói.
- Vì sao à? Có lẽ do anh ấy không độc miệng như anh.
Tsubaki lần này thì triệt để cứng họng.
...
Giáng sinh vừa kết thúc, lúc sau chính là tân niên.
Trong nhà cũng là một đống lớn sự tình không có làm. Bởi vậy, đối với sinh nhật của cặp sinh ba kề cận ngày cuối năm, ngoài việc bà Miwa gọi điện thoại trở về chúc mừng, vốn dĩ các anh em ăn sinh nhật đều ở bên nhau uống chút rượu chúc mừng một chút là được. Chỉ là đêm qua cả nhà đã chuẩn bị đầy đủ, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, kết quả mọi người đều quên bén đi việc này.
Bất quá, Tsubaki cũng không cho là đã quá trễ để tổ chức sinh nhật cho mình.
Có vẻ là vì thói quen nhường nhịn anh trai nên ít nhất là có Azusa cùng Natsume là ủng hộ quyết định của anh ta.
Chờ đến bữa cơm tối kết thúc, tam bào thai định ra ngoài cùng ăn mừng.
Chẳng qua...
"Cũng không biết Luna có thể hay không đồng ý đi cùng..."
Luna trong trạng thái hờ hững, vẫn luôn chờ đến bữa tối kết thúc, sẽ lập tức phải về phòng.
Natsume hồi lâu không gặp Luna, vừa định đi tìm, liền gặp được cô ấy đang bận ở nhà bếp.
- Natsume-san, anh tìm tôi?
Natsume nói.
- Đúng vậy. Đêm nay cô rảnh không?
...
Ở một nơi khác.
Hai người ở trong phòng, Azusa một chân chéo ở trên một chân khác, thong dong tùy tính mà không mất ưu nhã ngồi ở trên sô pha.
Hồi lâu mà anh cũng không ra tiếng, làm ngồi ở một bên Tsubaki cảm thấy rất là kỳ quái, nhịn không được mở miệng hỏi.
- Như thế nào không nói lời nào?
Azusa tay chống đầu liếc anh ta, ánh sáng chiếu vào mắt kính, thấy không rõ đáy mắt. Một khi mở miệng nói, khiến cho không khí lâm vào xấu hổ.
- Đêm qua anh định gặp ai?
Tsubaki nhíu mày, cẩn thận phân biệt biểu tình của Azusa, thấy cậu ta không giống nói giỡn, liền trầm giọng nói.
- Anh cho rằng dù chúng ta là sinh đôi nhưng có những việc cũng cần phải có không gian riêng.
Azusa cười cười.
- Em dĩ nhiên biết, nhưng lại như thế nào? Anh nghĩ rằng em không biết chỉ có liên quan đến Ema thì anh mới như vậy sao?
- Vậy còn Luna thì sao? Anh đừng nói với em là không hề có cảm giác với cô ấy, anh biết là mình có thể đánh lừa bất cứ ai, nhưng trừ em ra.
Tsubaki cứng họng, một lúc sau mới trầm đục lên tiếng.
- Đúng vậy thì sao? Azusa, em nhìn xem, từ nhỏ đến lớn đôi song bào thai chúng ta đều nhìn trúng thứ giống nhau, không khỏi quá bi ai sao?
Azusa cười khổ.
- Nhưng anh không nghĩ đến càng bi ai hơn là khi anh đang do do dự dự giữa hai người con gái, lại vô tình làm tổn thương đến một trong hai người bọn họ sao? Tsubaki, đừng đem tổn thương của bản thân làm cái cớ để gây thương tổn cho người khác.
- Azusa, anh không biết. Nhưng anh nhìn ra người mà em thích là Luna, chỉ có bên người mình yêu thích, em mới hạnh phúc.
Tsubaki muốn giải thích mục đích từ trước tới giờ của những việc mà mình đã làm, chẳng khó nhìn ra, đối với anh ta Azusa quan trọng đến nhường nào.
Chỉ là chưa đợi anh nói xong Azusa lại nói tiếp.
- Tsubaki, làm anh em song bào thai thân mật nhất em mới có ý nhắc nhở anh, đừng tưởng rằng Luna nhân nhượng liền đem điều đó làm như việc tất nhiên. Mọi thứ anh làm đều gây cho em và Luna càng thêm cảm thấy phức tạp. Nếu em thật sự thích thì sẽ là cạnh tranh công bằng, chứ không phải nhờ ai đó sắp đặt sẵn.
Tsubaki nhìn ra em trai không hề quan tâm ý tốt của mình, anh ta nhìn Azusa trong ánh mắt mang theo chút vội vàng.
- Anh như vậy đều là muốn tốt cho em. Em có biết xung quanh cô ấy có bao nhiêu người rình rập không? Anh mà không làm như vậy không phải em sẽ không có cơ hội sao?
Nghe tới đây, âm thanh mang theo điểm run rẩy của Azusa truyền đến, cắt đứt những lời nói tự cho là đúng của anh trai mình.
- Anh nghĩ đến em cần anh phải làm như vậy sao Tsubaki? Anh cứ như vậy chẳng phải là anh nữa rồi. Thật đáng buồn, trông anh bây giờ chẳng khác gì một kẻ bị tổn thương lại muốn đi làm tổn thương người khác vậy...
...
Bạn thấy sao?