Từ ngày đó, hễ gặp Iori thì Luna lại cố ý tránh mặt, ngay cả thiên nhiên ngốc như Louis cũng cảm thấy bất thường.
......
Cuộc sống cấp ba của Luna đặc biệt đơn điệu, mỗi ngày đều là đi học, làm bài tập, duy nhất khác nhau chắc có lẽ là mỗi ngày làm bài tập khác nhau.
Nhìn bên ngoài bầu trời xanh thẳm, có tiếng tí tách của mưa bụi giáng xuống tạo thành những âm thanh tràn đầy tiết tấu, Luna lười biếng nằm úp sấp trên bàn, nhìn bên ngoài cửa sổ, ngón tay gõ theo nhịp của tiếng mưa rơi.
- Luna-san, thân thể có phải hay không không được thoải mái?
Một giọng nói ôn nhu bên cạnh phát ra, tràn đầy quan tâm.
Nhu nhu đôi mắt, ngước nhìn phía bên cạnh là Kyota đồng học đang lo lắng nhìn mình.
Giờ thì Luna mới để ý sensei đang ở trên bảng nhìn về phía mình, cả lớp học sinh cũng đem ánh mắt tập trung trên người cô.
Trong lòng lộp bộp một chút, cô liền căng thẳng thắt lưng.
- Luna, em thật không có việc gì chứ? Có cần lên phòng y tế không?
Sensei nhìn Luna bằng ánh mắt lo lắng.
- Thật xin lỗi sensei, chỉ là em có chút mệt mỏi nên không cẩn thận ngủ mà thôi.
Luna đứng dậy, cúi đầu áy náy.
Sensei cao thấp đánh giá Luna một hồi, xác định là không có chuyện gì xảy ra mới thở dài một hơi, mọi người lại bắt đầu chương trình học.
....
Vừa về đến nhà, bên trong trống rỗng không nghe chút âm thanh, Luna đoán là mọi người đều vẫn chưa trở về.
Đặt cặp trên sô pha, nhìn lên đồng hồ, cô nghĩ chắc giờ này Jun đang ở bệnh viện cùng Masaomi tiên sinh rồi.
Cô liền đi đến nhà bếp thuần thục cầm rau dưa ra rửa, đặt lên thớt gỗ thái lát để chuẩn bị bữa tối.
Đột nhiên nghe được tiếng cửa mở, Luna tò mò nhìn xem ai đã trở về.
Xuất hiện trong tầm mắt cô là một anh chàng đẹp trai bước vào, Luna đoán rằng đây là người con trai thứ mười hai của cô Miwa- Asahina Fuuto.
Không phải cô thông minh thế nào mà là hình ảnh của anh ta thường xuyên có mặt trên tạp chí, muốn không biết cũng là điều khó khăn, Luna thậm chí tưởng tượng ra nét mặt mấy đứa con gái trong lớp mình mỗi khi nhắc đến Asakura Fuuto.
Cô không khỏi cảm thán nhà Asahina gen thật tốt, mỗi người mỗi vẻ nhưng có điểm chung là đều có thể mê đảo chúng sinh.
Asahina Fuuto mang nét điển trai theo kiểu quý tộc thời kỳ Trung Cổ, dáng người cao ráo, gương mặt nhỏ gọn với từng đường nét sắc sảo rõ ràng, nổi bật nhất vẫn là mái tóc nâu bồng bềnh được kẹp tỉ mỉ lệch một bên vành tai, đôi mắt hẹp dài lúc nào cũng mang nét tự tin đầy kiêu ngạo.
Chỉ thấy anh ta lúc vào nhà đến giờ luôn cầm điện thoại và liên tục rống giận.
- Còn đuổi hành trình? Đã liên tục hơn nửa tháng rồi tôi chưa nghỉ ngơi. Tôi không biết, các người tự giải quyết cho tốt đi.
Mắng người xong, Fuuto tiêu sái bước vào nhà.
Ý định vào nhà bếp lấy cốc nước, Asahina Fuuto phát hiện đang ở nhà bếp bận rộn Luna.
Thiếu niên chỉ đứng ở nơi đó đã đẹp như một pho tượng, nhưng đôi môi xinh đẹp mà lương bạc kia lại phát ra lời nói vô cùng ác độc.
- Cô là người giúp việc mới tới? Nhưng tôi không cần biết cô là ai, ngay lập tức cút ra ngoài cho tôi!
Asahina Fuuto cầm theo cốc nước lả lướt bước ra phòng khách và ngồi như một vị đại gia, trong con ngươi xinh đẹp mang theo vẻ xem thường tràn đầy khinh thị.
Luna nhíu mày, tuy trong nội tâm có chút bất mãn nhưng vẫn lễ phép chào hỏi.
- Tôi là Luna Lee, không phải người giúp việc. Tôi sẽ ở lại đây trong thời gian sắp tới, thỉnh nhiều chỉ giáo.
Nghe Luna giới thiệu sau, Fuuto vẻ mặt bừng tỉnh biểu lộ.
- À ra là cô sao? Tôi tưởng là ai, thì ra chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, cùng người giúp việc khác nhau sao?
Lại không cho Luna làm kịp phản ứng, Fuuto bất ngờ lộ vẻ tà mị tươi cười, nhưng trong lời nói lại không như thế.
- Tôi xem cô cũng chẳng phải là đặc biệt, cứ tưởng là một đại mỹ nữ, xem ra thật là làm cho người ta phải thất vọng rồi.
Luna hướng Fuuto cười nhạt một tiếng, tiếp tục công việc trong tay. Tuy rằng trong lòng tức giận thực sự nhưng lý trí lại không cho phép cô hùa theo anh ta cãi nhau. Anh ta chỉ là một đứa con nít được nuông chiều từ bé, theo cách nói của cô là chó cắn cô một ngụm, chẳng lẽ cô còn định chạy theo cắn nó lại một ngụm hay sao?
- Nghe nói cô còn dẫn theo một đứa trẻ? Bộ cô nghĩ đây là trại tị nạn chắc?
Fuuto bộ dáng thích ý dựa vào sô pha, biểu tình trên mặt lại thật sự ác liệt.
- Hay cô định làm nữ nhân của ai đó trong cái nhà này?
Vẫn tự biên tự diễn, giọng nói anh ta trào phúng, âm thanh có chút hả hê.
Nghe lời nói của Fuuto càng lúc càng quá đáng, Luna đột nhiên nện dao thật mạnh xuống thớt rồi xoay mặt lại nhìn thẳng anh ta.
- Nói đủ chưa?
Vốn cô đã không muốn phản ứng anh ta nữa, nhưng xem ra người này vẫn không buông tha cho cô. Tuy là muốn sống trong nhà này thật hòa thuận, nhưng cô cũng không ngại trước đó dạy dỗ anh ta một trận cho hả dạ.
Fuuto tiểu ác ma có chút kinh ngạc, cứ nghĩ là cô ấy sẽ tiếp tục chịu đựng không phản kháng.
Dẫn theo con dao chặt thịt trong tay, Luna lặng lẽ sau sạch nó rồi từ từ đi đến phòng khách, nơi mà Fuuto đang ngồi.
- Cô định làm gì hả?
Anh tuấn mặt mày nháy mắt trợn to,
Asahina Fuuto sắc mặt xanh mét nhìn cô gái xinh đẹp đang cầm con dao đến gần mình, quả nhiên là bị hù dọa đến rồi.
- Không phải mắng người mắng rất thích sao? Mắng tiếp đi.
Luna âm thanh lạnh lạnh, sắc mặt bình thản như thường, trong tay cầm con dao sắc nhọn chầm chậm nói.
Hiển nhiên biểu tình trên mặt và hành động trái ngược của Luna làm Fuuto nghĩ đến những tên sát nhân máu lạnh mà anh ta đọc trong tiểu thuyết kinh dị của Hikaru viết, mà chỉ cần tưởng tượng đến đó thôi đã làm cho Fuuto mặt không còn chút máu rồi.
- Cô điên rồi. Cô định làm gì tôi?
Đôi mắt đỏ rượu của anh ta nhìn từ từ đến gần Luna, trong lòng lại là hoàn toàn bối rối.
- Tôi nói anh mắng tiếp đi.
Đây là âm thanh không chút thay đổi của Luna.
Fuuto nhịn không được hét rầm lên, anh ta gấp đến nỗi trèo lên sô pha, tay còn đang nắm theo cái gối để có thể tùy tiện dùng để đỡ đao bất cứ lúc nào.
Bây giờ nhìn vào, Fuuto trông chẳng còn là bộ dáng khổng tước xoè đuôi lúc nãy nữa, mà dưới anh mắt Luna anh ta lại càng giống một con chó nhỏ mạnh miệng đáng ghét.
Luna gương mặt lạnh lạnh nhưng trong bụng đã cười toe toét, cô âm thầm bĩu môi cười nhạo Fuuto "đồ nhát gan".
Trạm định trước mặt Fuuto, từ trên cao nhìn xuống dưới người đàn ông đang nằm co quắp trên ghế sô pha, Luna nói ra suy nghĩ của mình.
- Anh biết không? Miệng của anh thật sự làm cho người ta tâm sinh chán ghét, nếu có thể cắt đi thì...
Bạn thấy sao?