Sở Nguyệt không thấy trả lời nên cô mở cửa bước vào những Hàn Phong không có trong phòng ở dưới sân lại có tiếng khởi động xe Cô liền xoay ngươi đi xuống nhà.
- a di,Hàn Phong vừa ra ngoài à?
- ừ cũng không biết đi đâu muộn thế này rồi trời lại còn sắp mưa. Bà nhìn cô buồn bã nói
Sở Nguyệt chợt cảm thấy có lỗi, vừa rồi đúng là cô hơi quá.
[ .... ]
Ngoài trời mưa đã lâu,bây giờ đã quá 11 giờ mà anh vẫn chưa về. Sở Nguyệt ngồi trên sôpha trong phòng khách cô vừa vẽ bản thảo thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa một lần hiển nhiên là đang chờ anh về.
Đợi thêm một lát điện thoại cô đổ chuông, Sở Nguyệt vội nghe máy.
- alo
- Thiếu Phu Nhân,tôi là Trình Tuấn trợ lý của Hàn Tổng.
- trợ lý Trình,anh gọi tôi có chuyện gì sao?
- bây giờ cô có thể tới đây một lát có được không,tổng tài ngài ấy uống rất nhiều rượu ngăn thế nào cũng không được.
- địa chỉ.
- Thịnh Yến VP888 lầu 2 .
- hảo,tôi lập tức tới.
Sở Nguyệt tắt máy lên phòng lấy áo khoác Rồi lái xe tới Thịnh Yến. Club đêm lớn nhất Đế Đô không khí thật náo nhiệt. Cô đi lên tầng 2 tìm phòng VP888,Sở Nguyệt đứng trước cửa phòng đắn đo một lúc cô mới mở cửa bước vào. Đập vào mắt cô chính là Hàn Phong đang cầm ly rượu uống cạn mà Trình Tuấn đứng bên cạnh nhìn anh trên khuôn mặt anh ta hiện rõ sự lo lắng.
Cô bước tới bên cạnh anh dật lấy ly rượu trên tay đạt xuống bàn rồi quay sang nói với Trình Tuấn.
- anh về trước đi,tôi sẽ đưa anh ấy về.
Trình Tuấn nhìn cô muốn nói gì đó lại thôi anh ta quay người đi ra ngoài để lại cô và anh trong phòng.
Sở Nguyệt muốn đỡ anh đứng lên lại bị anh không thương tiếc hất mạnh ra lạnh lùng quát.
- cút,cút hết cho tôi. Nói xong lại tiếp tục uống rượu.
Sở Nguyệt nhìn anh như vậy tim cô lại nhói lên. Cô một lần nữa tiến lên cầm lấy tay anh dịu dàng nói.
- Phong, đừng uống nữa em đưa anh về.
Hàn Phong nghe thấy giọng cô bàn tay đang rót rượu chợt khựng lại. Giọng nói ấm áp dịu dàng này đã bao lâu anh không được nghe,anh chỉ sợ là bản thân đang nằm mơ .
- Nguyệt Nhi. Hàn Phong nhìn cô khẽ gọi.
- Ân,là em đi em đưa anh về.
- Nguyệt Nhi.
[ .... ]
Vất vả lắm mới về được tới nhà,lên tới phòng cô đỡ anh nằm xuống giường rồi đi vào phòng tắm giặt một chiếc khăn ấm giúp anh lau mặt, thay đồ. Xong xuôi vốn muốn xuống nhà pha cho anh một ly nước chanh thì bàn tay bị anh nắm lấy giật mạnh về sau,cô kinh hô một tiếng khi định thần lại thì đã bị anh ôm chặt .
- đừng đi.Nguyệt Nhi, anh nhớ em.
Sở Nguyệt nằm bất động trong lòng anh lòng cô lại một lần nữa dao động.
Cô vòng tay ôm lấy eo anh nhắm mắt đi vào giấc ngủ.
[ ... ]
Sáng ngày mai, lúc Hàn Phong tỉnh đã là 8 giờ, tối hôm qua uống có điểm nhiều nên bây giờ đầu đau nhức. Nhìn sang bên cạnh đã không thấy cô đâu, nhớ lại đêm hôm qua cô đưa anh về nhà giúp anh thay quần áo. Cảm giác Chân thật như vậy sao có thể là mơ đâu,nhưng mà nếu là thật vậy...cô đâu.
Gạt bỏ tất cả suy nghĩ sang một bên anh bước xuống giường thay quần áo đi xuống nhà.
- dì, Nguyệt Nhi đâu.
- Tiểu Nguyệt nói hôm nay nó phải ra mắt bộ sưu tập gì đó nên đi từ sớm rồi.
- quả nhiên là vậy."anh thật sự tưởng quá nhiều rồi".
- Thiếu gia, cậu ăn sáng rồi hẵng đi Tiểu......bà còn chưa nói xong anh đã đi mất rồi.
Sở Nguyệt bận cả ngày ở studio, cô về đến nhà anh vẫn chưa về. Rồi liên tiếp mấy ngày sau đó Sở Nguyệt cũng không thấy anh về Hàn Gia,gọi điện thì không nghe máy cũng không biết anh lại phát cái gì bệnh đây nữa.
[ .... ]
Hôm nay Cô quyết định tới Hàn Thị một chuyến thứ nhất là để bàn về chuyện hợp tác giữa Hàn Thị và Linh Lung, thứ hai là muốn tới xem anh.
Cô đứng trước Hàn Thị,thở hắt một hơi rồi mới bước vào đi tới quầy Tiếp tân nói.
- Tôi muốn gặp Hàn Tổng.
- xin hỏi cô có hẹn với tổng tài trước không ?
- có, tôi là người đại diện của studio Linh Lung hôm qua tôi có nói qua với trợ lý Trình phiền cô thông báo một tiếng.
- được, xin cô đợi một chút.
Khoảng chừng 5 phút sau đã thấy Trình Tuấn từ phía thang máy đi tới nhìn thấy cô trên mặt hiện rõ vui vẻ.
- Thiếu...An Tiểu Thư tôi đưa cô đi gặp tổng tài. Anh ta vốn muốn gọi cô là Thiếu phu nhân lại bị cô trừng cho một cái liền đổi thành An Tiểu Thư.
Mấy hôm nay không khí trong công ty cứ như bị Quỷ ám vậy, cũng may hôm nay cô tới rồi.
Ấn thang máy lên tầng cao nhất Trình Tuấn thỉnh thoảng lại liếc cô một cái.
- Thiếu phu nhân,tổng tài đang họp cô vào phòng ngồi đợi một lát.
- Trình Tuấn, trên mặt tôi có dính cái gì sao?
- không có.
- vậy anh cứ nhìn tôi như vậy làm gì.
- thiếu phu nhân, đêm hôm đó hai người lại cãi nhau à?
- không có,sao anh lại hỏi vậy?
- cô không thấy không khí trong công ty có khác thường à.
- ách ....
Bạn thấy sao?