Rồi một giọng nói khác không biết từ đâu vang lên trên đầu tôi, giọng nói đó không phải của Edward, giọng nói đó rất quen thuộc nhưng nó tràn đầy tình yêu và hoảng loạn, đi theo giọng nói đó, cố gắng chống lại sự mặn chát của muối từ nước biển đang chảy ra từ mũi và miệng của tôi làm cho tôi khó mà thở được, mắt tôi nặng như thể hàng ngàn tấn gạch đang đè lên nó vậy.
Nước lạnh quá, tối quá. Nó keo tôi rồi ném tôi như một chiếc giẻ rách, những cơn sóng đánh ầm ầm vào người tôi và rồi tôi lại bắt đầu thất lạc một lần nữa. Khi cở thể tôi đang chịu đựng từng cơn sóng đánh thì trong tâm trí tôi lại đang kêu gào tôi tìm kiếm giọng nói quen thuộc đó, giọng nói tôi đã nghe được khi Edward biến mất. Nhưng giọng nói đó yên lặng một cách bất ngờ, nhưng tâm trí tôi vẫn cố gắng tìm kiếm giọng nói đó.
Rồi một thứ gì đó cứng rắn đập vào lưng tôi, là tảng đá chăng? Tảng đá đó đập vào lưng tôi từng nhịp từng nhịp giống như nó muốn đẩy hết nước ở trong hai lá phổi của tôi ra vậy, và rồi nước mặn ào ra từ mũi và miệng của tôi. Tôi cảm thấy hai lá phổi tôi đang bùng cháy, nước mặn chảy ra từ mũi và miệng khiến tôi không thể nào thở nổi, nhưng tảng đá sau lưng vẫn đập vào người tôi, tôi không biết mình đang ở đâu nữa, tôi không thể nhận thức rõ nữa, tôi vẫn nghe thấy tiếng sóng đánh vào bờ biển, rồi tôi lại một lần nữa nghe thấy tiếng gọi quen thuộc đó
-" Thở đi! " Giọng nói đó sợ hãi ra lệnh cho tôi, và tôi chợt nhận ra đó là giọng nói của Jacob. Dù rất muốn nghe theo lời của Jacob nhưng tôi vẫn không thể làm được điều đó, nước vẫn đang đổ ra từ miệng và mũi tôi hai lá phổi của tôi vẫn bỏng rát, thứ nước lạnh lẽo đó không cho tôi bất cứ cơ hội nào để thở.
-" Bella, thở đi làm ơn! Thở đi" giọng Jacob tràn ngập tiếng van xin nào nỉ
Và rồi tôi bắt đầu có lại hơi thở của mình, ý thức của tôi dần dần trở lại không còn lạc lõng giữa dòng nước biển lạnh buốt nữa, hình ảnh của Jacob dần dần rõ ràng hơn. Jacob tóm chặt lấy tôi với cái ôm thật chặt, giờ chúng tôi đang ngồi trên bãi biển , đầu tôi tựa vào vai của Jacob để mặc anh ôm ấy tôi, nó phù hợp một cách kì lạ.
-" Chị không sao chứ?" Jacob lo lắng hỏi
-" ừ.." Tôi cằn nhằn, nhưng chiếc cổ họng của tôi không chịu hợp tác một chút nào nên tôi đành gật đầu.
Lúc này Jacob mới nhẹ thở ra, nhưng vòng tay vẫn ôm chặt lấy tôi, không nới lỏng.
-" Đừng bao giờ làm điều ngu xuẩn như vậy nữa! "
-" Xin lỗi!" Tôi cố gắng nói lên tiếng nhưng với chiếc cổ họng đang đau nhói tôi chỉ có thể khàn khàn nói lên tiếng.
Nhận thức của tôi thật mù mờ, và giờ tôi đang lạnh cóng nhưng nó lại thật thoải mái, như thể cả người tôi đang ngâm mình trong dòng nước ấm trong vòng tay của Jacob. Hình ảnh của anh ấy tràn đầy giác cảm của tôi và trong một thời gian không tên anh ấy là tất cả những gì tôi có thể dựa vào. Xung quanh tôi bị bao phủ bởi hơi nóng, nó lan ra mọi nơi khi tôi chạm vào anh ấy, hơi nóng ở trên trán tôi, ở cổ tôi, ở eo tôi, sức nóng đó đang quấn quanh tôi.
Rồi tự dưng Paul chạy tới hét lên với chúng tôi
-" Đưa cô ấy về nhà đi anh sẽ chạy qua nhà bác Harry để giúp." Rồi Paul cũng chạy đi mất.
Tò mò tôi quay sang hỏi Jacob
-" Có chuyện gì với bac Harry vậy? "
-" Harry Clearwater bị nhồi máu cơ tim. Charlie và bố em đang ở nhà với bác Harry cùng gia đình bác ấy "
Và sau cuộc đối thoại ngắn ngủn cung Jacob cậu ấy lái xe đưa tôi về nhà, thoát khỏi vòng tay ấm áp đó, cả người tôi bắt đầu trở lên lạnh buốt, ngồi trên xe tôi ghé gần lại Jacob hi vọng có thể tìm lại được hơi ấm vừa nãy mà tôi đã cảm nhận được. Jacob luôn thế cậu ta luôn ấm áp, cậu ấy giống như mặt trời vậy, đúng rồi mặt trời! Điều mà tôi luôn yêu quí nhất. Cậu ấy dịu dang dìu tôi vào nhà và rồi tôi lên phòng thay đồ còn Jacob vào trong bếp kiếm thứ gì đó nóng hổi cho tôi.
Sau khi thay đồ xong tôi nghe thấy tiếng chuông cửa, và khi tôi xuống mở cửa một điều bất ngờ đã xuất hiện trước mắt tôi. Tôi nhìn thấy người bạn thân nhất của tôi Alice nhưng khi tôi nghe thấy Edward đang trở về thì trái tim tôi lại đập lên vì vui mừng, Edward đang trở về bên cạnh tôi
Nhưng sự vui mừng đó đã tắt lịm khi tôi thấy Edward bên cạnh một người con gái khác, một người xinh đẹp đến lu mờ mọi vật. Ghen tị điên cuồng cháy lên trong tim tôi, nó như một ngọn lửa lớn nuốt trọn lấy con người tôi, mọi việc diễn ra quá nhanh tôi đã nói ra câu nói mà không chịu suy nghĩ về hậu quả, nhưng tôi chưa bao giờ ngờ rằng Edward sẽ tốn thương tôi và tôi cũng không bao giờ ngờ rằng Edward sẽ thay đổi nhiều tới vậy vì một người con gái.
Edward lạnh lùng hơn, thô lỗ hơn và dễ dàng bị cô gái đó thao túng hơn. Anh ấy đã thay đổi hoàn toàn chỉ vì cô gái đó, giờ đây ánh mắt anh chỉ nhìn thấy cô gái xinh đẹp đó, sự dịu dàng và bảo vệ của anh cũng chỉ dành cho mình cô gái đó.
Đắm chìm trong hận thù và ghen tị tôi đã quên mất đi ánh mặt trời đã luôn ở bên cạnh tôi, tôi quên mất phía sau lưng mình tôi vẫn có Jacob Black. Cho tới khi tôi gặp lại Lilith lần nữa ở quán ăn nhỏ mà Charlie vẫn hay tới ăn, đối với tôi cuộc gặp này khá bất ngờ nhưng đối với người còn lại nó lại không bất ngờ chút nào.
-" Ngồi đi Bella! Chúng ta cùng bàn chuyện một chút nhé!" Lilith mỉm cười xinh đẹp kéo tôi ngồi xuống đối diện với cô ta.
-" Cô muốn gì đây? Cô hành hạ trái tim tôi vẫn chưa đủ sao?" Tôi tức giận và đau đớn nói
-" Tôi hành hạ cô sao? Isabella Swan đó là cô tự hành hạ chính mình, Edward vốn là bạn lữ của tôi, anh ấy sinh ra để dành cho tôi hơn nữa nếu cô yêu Edward thì tình cảm cô dành cho Jacob Black gọi là gì?" Lilith nhìn Bella lạnh lùng nói
-" Ý cô là sao?" Không biết vì sao trong đầu tôi dâng lên một tiếng chuông cảnh báo
-" Cô bị thiểu năng sao? Hay các giác quan của cô không được tốt? Cô không cảm thấy tình cảm của Jacob dành cho cô sao? Cô không nhận ra mỗi lần tôi khiến cho Edward tổn thương cô người cô sẽ chạy tới đầu tiên là Jacob sao? Cô không thấy ánh mắt đau đớn của cậu ta khi sự quan tâm của cô lãng phí trên người Edward sao? "
Nghe Lilith nói xong tôi mới dần nhận ra rằng khoảng trống mà tôi vẫn luôn cảm thấy trong tim mình không phải Edward mà là Jacob, tất cả tâm trí và trái tim của tôi đã bị sự ghen tị cùng hận thù che lấp nó là tôi quên mất đi Jacob. Quên mất đi ánh mặt trời vẫn luôn ở bên cạnh mình. Ngơ ngác nhìn Lilith tôi không biết nên nói gì hơn. Tôi nên nói tôi vẫn yêu Edward sao? Nhưng tôi thật sự còn yêu Edward sao? Tôi không biết nữa
-" Đừng để sự hận thù và ghen tị do tôi gây lên lu mờ ý chí và trái tim của cô! Đừng để bóng tôi gieo giắc vào trái tim cô làm cô quên đi ánh mặt trời nhỏ của mình." Lilith mỉm cười nhìn tôi nó xong rồi cũng đi mất để lại tôi với mớ cảm xúc hỗn độn quận trào trong tim tôi.
Bạn thấy sao?