Long Phi Dạ sắc phong thân vương duy nhất không phải ai khác, chính là Cố Thất Thiếu!
Thực ra, Long Phi Dạ ban đầu định sắc phong Ninh Thừa làm Bắc Lịch vương, chỉ tiếc Ninh Thừa đã bỏ lỡ ước hẹn với hắn, đến nay vẫn chưa xuất hiện. Ninh Thừa rời đi theo cách như vậy, hắn tôn trọng sự lựa chọn đó, giờ đây giữa hắn và Ninh Thừa chỉ còn lại ân oán cá nhân.
Vì nơi tọa lạc của Dược Quỷ Cốc ngày trước thuộc "Dự", Long Phi Dạ ban cho Cố Thất Thiếu vương hiệu là "Dự".
Chuyện này khiến Hàn Vân Tịch cũng vô cùng bất ngờ, trong lòng âm thầm bật cười, lần này thì Cố Thất Thiếu chẳng thể tiêu dao tự tại nữa rồi, hễ có việc trọng đại trong triều hay trong cung cần thân vương xuất hiện, hắn đều không thể trốn tránh!
Cố Bắc Nguyệt cũng rất kinh ngạc, nhưng suy nghĩ của hắn lại khác với Hàn Vân Tịch. Hắn hoàn toàn đồng tình với cách làm của Long Phi Dạ. Trong hai năm qua, Tiểu Thất đã cống hiến quá nhiều.
Cuộc đấu tranh giữa hắn và Bạch Ngạn Thanh là một cuộc chiến không khói súng, mức độ tàn khốc không hề thua kém bất kỳ trận chiến nào. Trong triều văn võ bách quan, không ai biết Tiểu Thất đã hy sinh nhiều đến nhường nào, nhưng Long Phi Dạ không quên. Tiểu Thất xứng đáng nhận vinh quang này!
Tuy Cố Thất Thiếu không có mặt, không bước lên tiếp chỉ, nhưng chiếu thư đã ban xuống, chuyện này coi như đã định rồi!
Lúc này, Cố Thất Thiếu đang ở phòng bếp của một trang viên nào đó, nghiên cứu một loại điểm tâm mới. Vì đã bỏ lỡ lễ đầy tháng của Duệ Nhi, hắn quyết định tự tay lập nên một trà trang, đợi đến sinh nhật một tuổi của Duệ Nhi sẽ dâng tặng. Hắn bận rộn vô cùng, hơn nữa không có chút hứng thú nào với chuyện triều chính của Long Phi Dạ, hắn chẳng quan tâm gì cả.
Còn việc sau khi biết mình được sắc phong sẽ có phản ứng thế nào, đó là chuyện để sau.
Sau đại lễ, Long Phi Dạ dẫn mọi người đến đàn tế mới xây ở vùng ngoại ô phía tây Vân Ninh, cử hành lễ tế trời, đến đây đại lễ mới xem như hoàn tất.
Khi trở về hành cung thì trời đã về đêm, Long Phi Dạ mở tiệc khoản đãi các quan từ tam phẩm trở lên, một phen bận rộn như thế, đến lúc bọn họ quay về tẩm cung thì trời đã khuya.
Hàn Vân Tịch mệt mỏi vô cùng, nhưng vẫn luôn nhớ đến Tiểu Duệ Nhi. Những ngày gần đây bận rộn chuẩn bị đại lễ, nàng hầu như không có thời gian bên cạnh Tiểu Duệ Nhi, giờ mọi chuyện đã xong xuôi.
Long Phi Dạ làm hoàng đế chắc chắn sẽ tiếp tục rất bận, nhưng nàng – hoàng hậu – hẳn có thể nhàn rỗi một thời gian. Thời thái bình, cũng không có quân vụ gì cần nàng ra mặt.
Vừa vào phòng, Hàn Vân Tịch liền dặn các tỳ nữ, "Bảo Triệu ma ma bế Duệ Nhi đến, tối nay ta muốn bù đắp cho nó."
Nào ngờ Long Phi Dạ lại ngăn lại, lạnh lùng nói, "Không cần, tất cả lui xuống đi, đêm nay không cần hầu hạ."
Hàn Vân Tịch lập tức cảm thấy có điều không ổn, chẳng lẽ Long Phi Dạ còn có chuyện quan trọng gì muốn bàn với nàng sao?
Nàng ngồi xuống, tự tay pha trà, chờ Long Phi Dạ bước đến.
Khi Long Phi Dạ vừa đến gần, nàng liền đứng dậy ôm lấy hắn, khẽ nói, "Chuyện gì để sau hẵng nói, để ta ôm một cái trước đã."
Nàng vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, vùi mặt vào lòng ngực ấm áp của hắn, cảm nhận hương vị thuộc về riêng nàng. Ban ngày ở trên đại điện đã rất muốn ôm hắn rồi, mà mãi đến giờ mới có thể.
Nàng nói, "Long Phi Dạ, hôm nay... ta rất bất ngờ. Cảm giác... giống như hôm nay mới thực sự gả cho chàng vậy."
Long Phi Dạ nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của nàng, hôn nhẹ lên trán nàng, mỉm cười không nói.
Hàn Vân Tịch bật cười, "Chàng nói xem, năm đó nếu ta không bước xuống kiệu, thì sẽ ra sao?"
"Chẳng phải nàng đã bước xuống rồi sao?" Long Phi Dạ hỏi ngược lại.
Thực ra, cả Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch đều rất rõ, nếu khi đó Hàn Vân Tịch không xuống kiệu thì chỉ có hai con đường, một là bị nhốt chết trong kiệu, chết ngay trước cửa phủ Tần vương; hai là bị khiêng về Hàn gia, vì kháng chỉ không gả mà bị ban chết.
Khi ấy, Hoàng đế Thiên Huy chỉ muốn cảnh cáo Long Phi Dạ, cũng không thật sự ép đến mức tận cùng. Thiên Huy đế và Long Phi Dạ đối đầu, kết quả thế nào đi nữa, người chịu thiệt nhiều nhất vẫn là Hàn Vân Tịch, mọi sai lầm đều sẽ bị đổ lên đầu nàng.
Thế nhưng điều khiến cả hoàng thành bất ngờ chính là, Hàn Vân Tịch vậy mà lại tự mình bước xuống kiệu.
Hàn Vân Tịch vòng tay ôm lấy cổ hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, Long Phi Dạ nhìn sâu vào mắt nàng, nghiêm túc nói, "Vân Tịch, đều là ta không đúng. May mà, nàng đã bước xuống. Ta... không gánh nổi hậu quả nếu để vuột mất nàng."
"Ta cũng không gánh nổi."
Hàn Vân Tịch vừa nói, bất ngờ kiễng chân kéo Long Phi Dạ cúi xuống hôn, chủ động mà mãnh liệt.
Chỉ một bước qua cửa kiệu ấy, có thể đã bỏ lỡ cả đời, nghĩ lại cả hai đều không khỏi rùng mình sợ hãi.
Nụ hôn ấy càng lúc càng sâu, càng sâu càng triền miên.
Hai người bận rộn suốt thời gian dài, đã rất lâu rồi không có một cái hôn thật tốt, không được quấn quýt như thế này.
Cả hai đều lưu luyến chẳng nỡ rời.
Cuối cùng, vẫn là Long Phi Dạ buông Hàn Vân Tịch ra trước.
Thật ra, mỗi lần đều là hắn buông ra trước, bởi nếu hắn không buông, Hàn Vân Tịch căn bản không thể thoát được. Dù ai chủ động trước, thì quyền chủ động cuối cùng luôn nằm trong tay hắn.
Hàn Vân Tịch bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, hai má ửng đỏ, chẳng chút nào giống đã là vợ người, mẹ người, ngược lại lại giống như một thiếu nữ xinh đẹp e lệ.
Nàng buông Long Phi Dạ ra, nàng quá hiểu hắn, đã cảm nhận được sức nóng và khao khát trong nụ hôn ấy. Vẫn còn chính sự phải bàn, ngày mai Long Phi Dạ phải lâm triều sớm buổi đầu tiên, nàng không thể thật sự trở thành hồng nhan hoạ thuỷ làm trễ nải hắn được.
Nàng xoay người rót một ly trà, định cho cả hai tỉnh táo lại một chút.
Nào ngờ, Long Phi Dạ từ phía sau siết chặt lấy nàng, cằm trơn mịn đặt lên vai nàng, khẽ hỏi, "Sao nàng biết ta có chuyện muốn bàn với nàng?"
"Không có chuyện mà lại đuổi hết hạ nhân đi? Lại còn không gặp nhi tử bảo bối của chàng?" Hàn Vân Tịch hỏi ngược lại.
Trước kia, họ đều không quen có tỳ nữ trực đêm. Nhưng từ khi có Tiểu Duệ Nhi, nếu không có người hầu bên cạnh, nửa đêm thằng bé quấy khóc, hai vợ chồng thiên hạ vô địch này cũng không xử lý nổi.
Thấy Long Phi Dạ im lặng, Hàn Vân Tịch thấy lạ, liền hỏi lại, "Chẳng lẽ thật sự không có chuyện gì muốn bàn?"
Sáng mai Long Phi Dạ lâm triều, chắc chắn sẽ có một đống chuyện lớn nhỏ. Sáu bộ Lại, Hộ, Lễ, Binh, Hình, Công vừa mới thành lập, rất nhiều chính sách quan trọng cần được thảo luận, Long Phi Dạ phải là người quyết định cuối cùng.
Hàn Vân Tịch có thể đoán ra không ít việc, ví dụ như Binh Bộ chắc chắn sẽ có người nhắc đến vấn đề quân lương, thời chiến cần quân lương, mà thời bình cũng cần ngân lượng nuôi quân! Ví như Hộ Bộ sẽ đề xuất giảm viện trợ thiên tai ở Bắc Lịch. Lại ví như bên Công Bộ sẽ bắt đầu xin tiền từ Bộ Hộ, vì việc tu sửa cung điện hoàng thành tốn kém không nhỏ.
Những vấn đề này, không thể chỉ bàn một hai lần là xong. Nhưng Long Phi Dạ cần phải có sự chuẩn bị. Cuộc đấu đá trên triều đình, từ đêm nay đã chính thức bắt đầu. Tối nay, biết bao người đang âm thầm chuẩn bị cho buổi lâm triều đầu tiên ngày mai!
Long Phi Dạ làm sao có thể không có chuyện gì muốn bàn? Cho dù không bàn với nàng, thì cũng phải bàn với Cố Bắc Nguyệt chứ?
Cuối cùng Long Phi Dạ cũng mở miệng, "Có chuyện rất quan trọng, rất quan trọng..."
Hàn Vân Tịch chợt cảm thấy có gì đó không ổn, nàng muốn quay đầu lại, nhưng tiếc là Long Phi Dạ ôm quá chặt, nàng không thể động đậy.
Nàng còn chưa kịp hỏi thì nụ hôn của Long Phi Dạ đã rơi xuống cổ nàng, hôn dọc đến bên tai, hắn thì thầm, "Ta trả nợ xong rồi, nàng không phải cũng nên trả nợ sao?"
"Ta nợ chàng?" Hàn Vân Tịch nhất thời không hiểu, nàng nợ hắn sao? Hình như không mà?
Long Phi Dạ bật cười, "Ta trả nợ vào ban sáng, nàng trả nợ vào ban đêm, món nợ này đã mấy năm rồi, nể tình nàng không tính lãi với ta, ta cũng không tính với nàng."
Sáng nay hắn đã đá bù mỗi cú đá năm xưa, còn về đêm động phòng hoa chúc năm đó...
Hàn Vân Tịch bỗng hiểu ra hắn có ý gì, vừa buồn cười vừa tức, nàng nói, "Long Phi Dạ, chàng vậy mà còn nhớ món nợ kiểu đó!"
Nàng nợ hắn một đêm động phòng thật sự!
Đêm đó năm xưa, nàng tội nghiệp co ro ngủ cả đêm trong thư phòng của hắn. Bây giờ nghĩ lại, tên này thật đáng giận! Dù sao thì cũng phải là hắn tự đi ngủ thư phòng mới đúng chứ!
Long Phi Dạ bật cười lớn, bế ngang nàng lên, sải bước hướng về suối nước nóng phía sau tẩm cung. Gần Trung Thu, đêm đã se lạnh, đúng là mùa thích hợp để ngâm suối nước nóng.
Khi bị hắn dịu dàng cởi bỏ y phục, bế nàng vào trong làn nước ấm, Hàn Vân Tịch cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn lại đuổi hết hạ nhân đi.
Nước ngập đến trước ngực, hơi nước lượn lờ, làn da trắng như tuyết dưới ánh trăng càng thêm xinh đẹp kiều diễm, khiến Long Phi Dạ không thể rời mắt, đặc biệt là đôi xương quai xanh tinh tế của nàng.
Chẳng bao lâu, hắn đã không thể kiềm chế, đẩy nàng đến mép hồ, dịu dàng hết mực...
Đã bảo là không tính lãi, nhưng ai ngờ đâu, hắn lại như sói đói hổ vồ, ngay trong suối nước nóng cũng không nương tay, đến khi về phòng lại càng thêm cả vốn lẫn lãi.
Cuối cùng, Hàn Vân Tịch mệt đến nỗi nằm rạp trên người hắn, không muốn cử động thêm chút nào.
Nàng lẩm bẩm hỏi, "Phi Dạ, năm đó vết máu trên khăn hồng là từ đâu ra vậy?"
Long Phi Dạ đáp, "Là một giọt máu trên đầu ngón tay ta. À đúng rồi, món nợ đó cũng phải đòi lại."
Hàn Vân Tịch mơ mơ màng màng, quên mất năm xưa mình đã giúp hắn giải độc coi như là đã trả, đến khi Long Phi Dạ lật người đè nàng xuống một lần nữa, nàng nhìn hắn với ánh mắt đáng thương, sắp khóc đến nơi, "Ngày dài tháng rộng, ngày dài tháng rộng mà, ta trả từ từ được không? Nếu chàng ngủ quên không lên triều sớm ngày mai, ta thành tội nhân mất."
Long Phi Dạ sảng khoái đáp ứng, e là phải đến lần sau mây mưa, Hàn Vân Tịch mới nhận ra mình bị lừa thôi?
Sáng hôm sau, khi Hàn Vân Tịch còn đang ngủ say, Long Phi Dạ đã lên triều.
Đúng như Hàn Vân Tịch đoán, việc nhiều như núi, hơn nữa đều là chuyện quan trọng, Long Phi Dạ hạ triều rồi mà vẫn bị giữ lại trong ngự thư phòng cùng một đám đại thần đến tận đêm khuya vẫn chưa thể thoát thân.
Hàn Vân Tịch biết hắn bận, liền bảo Triệu ma ma nấu canh, nàng đích thân mang đến, cũng lưu lại bên cạnh lắng nghe. Hậu cung không can dự triều chính, nhưng Hàn Vân Tịch có thân phận đại quân cơ, không ai dám nói gì.
Lúc nàng đến, Cố Bắc Nguyệt đang nhắc đến Long Thiên Mặc.
Khi hoàng cung Thiên Đô được cải tạo, Long Thiên Mặc vốn bị quản thúc trong cung bị đưa đến giam giữ trong nha môn, đến nay vẫn chưa được thả. Cố Bắc Nguyệt trân trọng tài trị quốc của Long Thiên Mặc, nên đã cầu tình cho hắn.
Long Phi Dạ đồng ý, nhưng không ban cho bất kỳ chức vị nào, chỉ nói, "Nếu hắn có tâm, hãy tham dự khoa cử, đến khi vào thi đình, trẫm sẽ không bạc đãi!"
Hàn Vân Tịch cảm thấy lời đó rất có lý, Long Thiên Mặc dù sao cũng là thái tử tiền triều, nếu hắn có lòng có năng lực làm quan, Long Phi Dạ tất nhiên rộng lượng thu nhận; nếu hắn không có lòng, Long Phi Dạ cũng chẳng cần làm người tốt.
Cứ như vậy, Long Phi Dạ bắt đầu con đường trị quốc bận rộn, Hàn Vân Tịch trong lúc chăm sóc Duệ Nhi cũng luôn ở bên hắn, những ngày tháng bận rộn mà hạnh phúc.
Ám khí của Đường Môn trở thành ám khí ngự dụng của triều đình, Đường Tử Tấn và các đại trưởng lão đều bận rộn ở hoàng thành và hoàng cung, trở thành công thần lớn. Đường Ly vẫn ngây ngô ngốc nghếch, nên sự vụ của Đường Môn rơi vào tay Đường phu nhân.
Ninh Tĩnh mỗi ngày kéo Đường Ly chơi với con gái, một nhà ba người trồng cúc nhỏ trên núi rừng Đường Môn. Nàng đến nay vẫn không từ bỏ, mỗi ngày đều kể lại chuyện quá khứ cho Đường Ly nghe.
Cố Thất Thiếu vẫn đang bận rộn với trang viên của hắn, chuẩn bị đại lễ tròn một tuổi cho Duệ Nhi.
Linh Nhi đến Dược Thành, chính thức nắm quyền lớn của nhà họ Mộc, bắt đầu thu nhận đồ đệ khắp nơi. Cố Bắc Nguyệt nói, trong ba năm sẽ thu toàn bộ quyền lực của hai thành y dược về triều đình, thực hiện quản lý thống nhất, sẽ lập ra Cục Giám Dược. Mọi việc Mộc Linh Nhi làm đều là để phối hợp với hắn. Thỉnh thoảng, Mộc Linh Nhi vẫn nhớ đến Thất ca, nàng nhớ hắn một cách rất bình thản. Nhưng ngẫu nhiên nàng sẽ nhớ đến Kim Tử, nàng cũng không hiểu vì sao mình phải nghĩ đến hắn, nhớ hắn để làm gì?
Kim Tử đã trở về Bắc Lịch, nắm giữ Hổ quân và Hắc tộc quân. Ninh gia quân do Trần phó tướng – người được Ninh Thừa một tay bồi dưỡng – lãnh đạo, rất kính trọng Kim Tử, cũng không có nhiều oán hận về tình thế của Bắc Lịch.
Ninh gia quân không phản, người của Vạn Thương Cung cũng không dám công khai ý kiến, họ bắt đầu vươn mình trong thương nghiệp, hy vọng một ngày có thể khôi phục lại phong quang của Vân Không Thương Hội, đối đầu với tập đoàn tài chính Giang Nam.
Ninh Thừa đến nay vẫn chưa lộ diện, tung tích khó dò.
Bách Lý Mính Hương vẫn ở lại trong quân đội hải quân Bách Lý, lênh đênh trên biển, trở thành quân y của Bách Lý hải quân.
Về phần Cố Bắc Nguyệt, sau khi mua nhà ở huyện Vân Ninh, hắn liền sai người đón Tần Mẫn đến ở cùng, hai người tôn trọng nhau như khách, hầu như không có giao tiếp. Vật nhỏ cũng không làm phiền Tần Mẫn, mỗi ngày chạy qua lại giữa phủ Thái phó và trong cung, thường xuyên chơi đùa vui vẻ cùng Tiểu Duệ Nhi, nhưng hễ Long Phi Dạ đến gần, nó lập tức bỏ chạy.
Văn võ bá quan trong triều tuy đã bắt đầu đấu đá, tranh quyền đoạt lợi, nhưng sau chiến tranh, Vân Không trăm việc đều chờ khôi phục, cũng chẳng có bao nhiêu lợi ích để tranh. Mọi cuộc đấu đá đều có chừng mực, ai nấy đều dốc sức vào công cuộc tái thiết sau chiến tranh.
Bốn phương yên ổn, đế hậu đồng lòng, trăm việc chờ khởi sắc, quần thần đồng tâm, Đại Tần nhất định sẽ tái tạo thời kỳ hưng thịnh nơi Vân Không!
~~~Hết chương 1026~~~
Phần chính văn của truyện tới đây là kết thúc.
Tiếp theo sau đều là những phần ngoại truyện.
***
Bạn thấy sao?