Chương 1: Quay lại điểm xuất phát

Thành Đạt là một shipper. Trong một lần giao hàng đến khu biệt thự sang trọng, hắn ngỡ ngàng nhận ra người nhận là Linh — cô bạn cùng lớp cấp hai năm nào. Bước chân ra về, lòng hắn vẫn còn lâng lâng niềm vui hội ngộ.
Thế nhưng, niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang.
Một chiếc "xe điên" lao đến như định mệnh nhắm thẳng vào cô bé đang băng qua đường. Không một giây chần chừ, Đạt lao ra, dùng hết sức bình sinh đẩy đứa bé vào lề. Tiếng va chạm chát chúa vang lên. Đạt thấy cơ thể mình nhẹ bẫng rồi bay đi.
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới của hắn thu bé lại chỉ còn tiếng gió ù ù, tiếng còi xe inh ỏi và tiếng tim đập dồn dập như muốn nổ tung lồng ngực. Nhờ lượng Adrenaline tăng đột biến, hắn thấy mình tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn nghĩ về khoản tiền bồi thường — có lẽ nó sẽ giúp gia đình hắn bớt khổ. Hắn nghĩ về cái tên "Đỗ Thành Đạt" mà cha mẹ đã gửi gắm bao kỳ vọng, nhưng đời hắn lại chỉ toàn thất bại và những lần làm họ phiền lòng.
"Nếu có thể làm lại... mình nhất định sẽ bù đắp tất cả."
Mí mắt nặng trĩu. Đạt nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ dài.
"Ta không phải đã chết rồi sao?"
Đạt giật mình tỉnh dậy, hơi thở hổn hển. Cảm giác đau đớn khi bị xe đâm và sự bất lực lúc hấp hối vẫn còn chân thực đến rợn người. Nhưng thay vì mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, đập vào mắt hắn là căn phòng cũ kỹ quen thuộc và chiếc giường lò xo hắn từng rất yêu quý.
Bên đầu giường là chiếc điện thoại kiểu dáng cổ lỗ sĩ. Hắn run run bật màn hình: Ngày 24 tháng 3 năm 2005.
"Mình thật sự... trùng sinh rồi?" – Hắn lẩm bẩm, cổ họng khô khốc.
Đây là thời điểm hắn vừa thi khảo sát lần 2 năm lớp 9. Kiếp trước, đây là cột mốc đen tối khi hắn lần đầu bị điểm liệt môn Toán, bắt đầu chuỗi ngày trượt dài khiến cha mẹ thất vọng. Nhưng lần này, mọi thứ sẽ khác.
— "Mày có xuống đi học không? Sắp muộn rồi có biết không?"
Tiếng gọi gắt gỏng quen thuộc từ dưới nhà khiến tim Đạt thắt lại. Là mẹ. Hắn bật dậy, vội vã đánh răng rửa mặt — những hành động tầm thường mà bấy lâu nay hắn đã bỏ quên trong cuộc sống mưu sinh vội vã.
Bước xuống nhà, mùi thơm từ bữa sáng khiến sống mũi hắn cay xè. Đã bao lâu rồi hắn mới được ăn cơm mẹ nấu? Trước khi hắn chết, mẹ đã già yếu, lưng còng tóc bạc, chẳng còn đủ sức đứng bếp. Vậy mà mẹ của năm 2005 trước mắt hắn đây chỉ mới 35 tuổi, gương mặt còn phảng phất nét xuân thì, chưa bị gánh nặng cơm áo của mười năm sau tàn phá đến mức trông như bà lão 60.
— "Mẹ nấu ăn vẫn ngon như ngày nào." – Đạt thốt lên, ánh mắt lấp lánh sự xúc động.
Bà Hương ngẩn người, nhìn đứa con trai vốn đang ở tuổi ẩm ương, lầm lì của mình bằng ánh mắt nghi hoặc. Bà tự hỏi có phải vì điểm thấp quá nên nó mới nịnh bợ để tránh bị ăn đòn không? Bà đâu biết rằng, linh hồn trong thân xác cậu thiếu niên ấy đã đi qua cả một kiếp người đầy bão giông để quay về đây, chỉ để thèm một bữa cơm gia đình.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...